Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

“Đó là Rolls-Royce Phantom! Cả nước chẳng có chiếc đâu!”

Tên bảo vệ sững lại một giây, sau đó phá cười sằng sặc.

“Ông lẩm cẩm ? Rolls-Royce? Lại màu hồng?”

gạt phắt tay ông bác đang cố gắng cản lại.

“Cái thứ đàn bà lái Wuling rách, đổi sang cái xe hàng mã dán decal ông cũng tin ?”

Ông bác bị gạt lùi lại ba , loạng choạng.

“Cậu thanh niên, cậu đang phá hoại tài sản của người khác đấy! Phải ngồi tù đó!”

Ông bác tức đến tím tái cả môi, ngón tay chỉ vào tên bảo vệ run lẩy bẩy.

Tên bảo vệ nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất.

“Bớt lo bao đồng đi, lão già.”

“Cô cho ông lợi lộc gì?”

“Ông đây thừa biết, sáng nào ông cũng lượn lờ dưới sảnh, chẳng qua là để ngắm cặp đùi của đàn bà này chứ gì!”

“Cậu! Cậu đúng là không thể nói lý được!”

Ông bác ôm chặt chó Phốc Sóc đang run rẩy trong lòng, run rẩy quay người bỏ đi.

Tên bảo vệ chưa hả dạ, quay lại bồi thêm một nhát, chìa khóa cày một đường tử thần từ đầu đến đuôi xe, lật tung cả lớp sơn lót .

Tôi ngồi xổm xuống giơ điện thoại , chĩa ống kính vào vết xước và bấm máy.

“Bốp” một tiếng, tên bảo vệ đá văng điện thoại của tôi.

cái gì ? cho cô gan đấy?”

“Cô tưởng ông đây sợ cô báo cảnh sát ? Đi báo!”

Tên quản lý vác cái bụng bia đi tới.

gì thế? Sáng sớm đã ầm ĩ cái gì?”

Tên bảo vệ lập tức đổi sắc mặt.

“Anh rể, mụ này lại kiếm , điện thoại quay lén em.”

Quản lý gật đầu, đến trước mặt tôi, đưa tay định vỗ vai tôi.

Tôi nghiêng người né tránh, tay khựng lại giữa không trung, sắc mặt tối sầm.

“Cô em, em vợ tôi nói hôm qua cô cờ lê đánh nó, tôi đã lập biên bản .”

“Nếu cô không muốn làm lớn thì xóa hết cái với video kia đi.”

mỗi người lùi một , sau này cô cứ ở đây bình thường.”

quấy rối tôi, đập xe, đâm thủng lốp. Đây là phạm tội.”

Nụ cười giả tạo mặt tên quản lý biến mất.

“Cô gái, cơm có thể ăn bậy, nhưng nói thì không thể nói bậy.”

“Em vợ tôi là đứa thô lỗ, chỉ đùa chút thôi.”

“Cô cờ lê đập cẳng tay nó, đó là cố ý gây thương tích rành rành đấy, nếu đi giám định thương tật, đủ để cô vào ngồi bóc lịch .”

ôm tôi từ phía sau, dùng lời lẽ quấy rối, thế gọi là đùa ?”

Quản lý dang tay .

thấy? Camera tình cờ hỏng , cô có bằng chứng gì?”

“Cái này là do tôi quản. Điện nước, thẻ từ, rác thải của cô, đều do tôi quản hết.”

“Cô tự suy nghĩ cho kỹ đi.”

Tôi ghi lại thẻ nhân viên của .

“Tôi biết rất rõ.”

Tối hôm đó, group chat của cư liên tục nhảy tin nhắn, tài khoản có tên “Trợ lý Ban quản lý” gửi một bức – bóng lưng mờ ảo của tôi lúc cúi người lốp dự phòng.

“Gần đây có cư phản ánh, cư phòng X tòa X thường xuyên đưa các người đàn ông khác nhau về lúc đêm khuya, hưởng nghiêm trọng đến môi trường chung, ban quản lý đã báo cáo với cơ quan chức năng.”

“Mong mọi người chú ý đề phòng, bảo vệ người già và trẻ nhỏ mình.”

Group chat lập tức nổ tung.

“Hóa là làm cái nghề đó, gớm ghiếc thật!”

“Thảo nào nào cũng lái Wuling rách màu hồng, chắc là thằng cha hoang dã nào đó tặng.”

“Cái loại người này nên bị đuổi khỏi này! Làm giảm giá của !”

Tôi tắt điện thoại, đi đến trước cửa .

cửa dán một tờ giấy A4 in dòng chữ: “ phò trà xanh cút khỏi chung cư”, bên cạnh bị đó dùng bút đỏ vẽ những hình thù tục tĩu. Tôi xé tờ giấy, quay người đi xuống sảnh ban quản lý.

“Tôi muốn trích xuất camera hành lang, xem đã dán giấy cửa tôi.”

Cô lễ tân trợn trắng mắt.

“Camera hành lang không thuộc quản lý của tôi, hỏng tháng nay , không có tiền sửa.”

“Tự mình làm mờ ám, sợ người dán giấy ?”

“Đây là thái độ phục vụ của ban quản lý các cô sao?”

“Thái độ phục vụ là dành cho cư bình thường.”

“Đối với cái loại làm hưởng đến nếp sống của như cô, không đuổi cổ đi đã là khách khí lắm .”

đang đợi thang máy bên cạnh liếc , che miệng xì xào to nhỏ.

“Là cô đấy ?”

mặt đúng chuẩn hồ ly tinh, đáng đời.”

Không một nói một câu công bằng. Tôi thẻ tên ngực cô lễ tân, điện thoại một bức.

“Cô làm cái gì đấy! Xâm phạm hình cá nhân !”

Cô lễ tân bật dậy chỉ thẳng vào mũi tôi.

Tôi không thèm để ý, quay người khỏi sảnh.

giờ sáng, tôi ngồi sàn phòng khách, trước mặt là một cuốn sổ tay màu đen mở sẵn.

đó viết tay chi chít dòng thời gian, hiệu nhân viên, sự việc, mã bằng chứng, các mục đã xếp đến 37.

Tôi cầm một chiếc điện thoại mã hóa khác bấm , chuông đổ nửa giây đã có người nhấc máy.

“Sếp, có cần can thiệp sớm không ạ?”

Tôi tên của gã bảo vệ sổ.

“Đợi thêm nữa.”

“Ây da, hoa khôi của hôm nay mặc váy ngắn nhỉ.”

Tên bảo vệ dựa vào cửa sổ bốt gác huýt sáo lưu manh, giơ điện thoại liên tục vào bóng lưng tôi.

Bức tôi cúi người thay lốp dưới hầm đã bị chèn thêm dòng chữ thô tục: Hàng dùng thử miễn phí, bao đêm 800.

Bức không chỉ bị lan truyền chóng mặt trong group cư , bị gửi vào group mua bán đồ cũ của các lân cận.

điện thoại của tôi bị công khai, trong một nhận được hàng trăm tin nhắn quấy rối.

“Người đẹp, bao nhiêu một đêm?”

“Add Wechat đi, anh đây kỹ năng tốt lắm.”

Tôi màn hình từng điện thoại một, lưu vào album “Chuỗi bằng chứng”.

Vừa đi đến cầu thang, ba bà thím đã đứng hình chữ “Phẩm” bịt kín lối đi.

Bà thím béo đứng đầu cầm một cây chổi lau bẩn thỉu, chắn ngang bậc cầu thang kín bưng.

“Cái đồ không biết xấu hổ!”

“Cháu tao sống ở đây mày có biết không? Cái loại đàn bà dơ bẩn như mày nào cũng lượn lờ ngoài hành lang, nhỡ làm hư cháu tao thì sao!”

“Mày có cút không hả!”

Tôi cúi đầu nghiêng người định lách qua khe hở bên cạnh.

“Định rúc đi đâu hả!”

Một bà thím khác uốn tóc xoăn tít túm chặt cổ áo tôi, móng tay cắm phập vào cổ tôi. Xoạc một tiếng, cổ chiếc áo sơ mi lụa bị xé rách một mảng.

Ba bà thím lập tức lộ vẻ khinh bỉ.

“Ăn mặc thế này định câu dẫn hả!”

Tôi lạnh lùng bọn họ.

“Buông tay.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.