Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4 - Chiến Tranh Lạnh Và Những Lời Xin Lỗi

Từ nhỏ đến lớn, anh ta đi đâu tôi đó.

Anh ta đến Kinh Bắc, tôi thi vào trường Kinh Bắc.

Anh ta học y tám năm, tôi thi cao học lại trường.

Tôi đã gần mươi năm, đến mức ngay cả bản thân cũng không biết mình muốn gì.

Bây giờ tôi không muốn nữa.

“Lâm Tích.” Anh ta mở mắt, hốc mắt đỏ một vòng, “Tôi rằng chúng ta đến bước phải chia tay, chuyện em , tôi có thể sửa.”

“Anh không sửa đâu.” Tôi cắt ngang anh ta, “ , anh chính là như vậy. Anh quen với sự tồn tại của tôi, quen với việc tôi vĩnh viễn phía sau anh, nên anh từng cần trân trọng. Đợi đến khi anh phát hiện tôi thật sự đi rồi, anh mới nhớ phải níu .”

“Nhưng đó không phải vì yêu.”

Khi câu , chút gợn sóng cuối trong lòng tôi cũng bình lặng.

Anh ta đứng tại chỗ, như bị ta rút sạch toàn bộ sức lực.

Tôi cầm túi đồ kia lên, nhét lại vào tay anh ta.

, buông tha tôi đi.”

Anh ta nhìn tôi, trong mắt có rất nhiều thứ, phức tạp đến mức tôi không đọc hiểu .

Cuối anh ta xoay rời đi.

khởi hành, tôi một mình vali đến sân bay.

chờ lên máy bay, tôi lấy điện thoại , lại bấm vào đăng kia.

Tôi xuống, nhìn thấy bên dưới bình luận đó có thêm bình luận mới.

“Bạn chính là cô gái đó, anh ta chắc chắn không nhớ rõ như vậy đâu.”

“Bạn trai cũ của bạn khi nào đi đến một nơi rất xa?”

Tôi do dự rất lâu, cuối vẫn bình luận bên dưới:

“Lần thứ một trăm, tôi biết cô ấy sắp rời đi. Tôi thử cúi đầu níu cô ấy, nhưng hình như cô ấy thật sự đã quyết định từ bỏ đoạn tình cảm rồi. Xin lỗi.”

Rất nhanh có trả lời:

“Có tổn thương một khi đã gây thì không thể quay lại nữa, chúc bạn sau mọi thứ đều tốt đẹp.”

“Nhìn phía , đừng quay đầu.”

Tôi nhìn chằm chằm màn hình, khẽ cười một cái.

Sau đó tắt máy, lên máy bay.

Luân Đôn lạnh hơn tôi tưởng tượng.

Tôi chiếc vali lớn, đeo ba lô, đứng trong sảnh đến một lát, sau đó đi biển chỉ dẫn tìm tới ga tàu điện ngầm.

Trên tôi vẫn luôn nghĩ, nếu là tôi của đây, chắc lấy điện thoại chụp một tấm ảnh gửi , kèm một câu “em đến rồi”.

Nhưng bây giờ tôi chỉ yên lặng mua vé, lên tàu, chuyển tuyến, rồi trong chặng rung lắc đến trường.

Tháng đầu tiên là khó vượt qua nhất.

Mỗi tuần đều phải nộp một luận, động một chút là yêu cầu đọc hơn mươi tài liệu.

Khó vượt qua nhất là buổi tối.

lệch múi giờ, tôi tỉnh ba giờ sáng, nằm trên giường nhìn trần nhà, trong đầu hỗn loạn nghĩ rất nhiều chuyện.

Sau đó tôi trở mình bò dậy, bật đèn bàn đọc sách.

Đọc đến trời sáng, đọc đến khi cơn buồn ngủ lại dâng lên.

Dần dần, tôi bắt đầu quen với cuộc sống .

Sáng bảy giờ thức dậy, tám giờ đến thư viện, đó mãi đến chín giờ tối thư viện đóng cửa.

Giữa chừng ngoài lên lớp và ăn cơm, gần như đều đọc sách, viết luận, tra tài liệu.

Lần đầu tiên giáo viên hướng dẫn chấm luận tôi, cả đầy nhận xét màu đỏ, gần như đoạn nào cũng có vấn đề.

“Logic của em không có vấn đề.” Khi trả luận tôi, thầy , “Nhưng cách diễn đạt của em quá Trung Quốc.”

Tôi gật đầu, sửa mấy chục lần.

Cuối , thầy viết cuối một từ: “Tốt.”

Tôi nhìn chằm chằm từ đó rất lâu, sau đó gục xuống bàn khóc.

Cuối tôi cũng khác công nhận trong một chuyện không liên quan đến .

thứ tôi đến Luân Đôn, trong điện thoại đã nhận tin nhắn của .

Chương 8

“Đến nơi ? Bên đó lạnh không?”

Mấy sau, lại gửi một tin:

“Lâm Tích, ít nhất em cũng trả lời tôi một câu.”

Tôi vẫn không trả lời.

sau, tin nhắn của anh ta càng càng thường xuyên, có hỏi tôi ăn cơm , có Kinh Bắc có tuyết, có chỉ gửi một tấm ảnh.

“Đồ của em tôi đều giữ lại, em quay , đúng không?”

Tôi nhìn tấm ảnh đó một , sau đó đọc sách.

Tôi từng dao động.

Tôi không muốn dây dưa, chiến tranh lạnh nữa.

Cũng không muốn chạy sau lưng anh ta, khóc một mình trong mỗi đêm mưa sấm.

Tháng mười , Luân Đôn có trận tuyết đầu tiên.

Hôm đó vừa hay tôi thi xong cuối kỳ, khi khỏi tòa nhà giảng , tuyết rơi trên vai từng bông từng bông.

đứng dưới đèn đối diện tòa nhà giảng , gầy đi, cũng tiều tụy hơn.

“Lâm Tích.” Anh ta gọi tôi.

“Tôi đến tìm em.”

“Chúng ta chuyện đi.” Anh ta .

Tôi im lặng vài giây, dẫn anh ta đến quán cà phê gần trường.

Ngồi đối diện nhau, không ai mở miệng .

Cuối vẫn là anh ta phá vỡ sự im lặng.

“Mấy tháng , em sống tốt không?”

“Rất tốt.”

Anh ta gật đầu, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve thành cốc.

“Lâm Tích.” Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi, “Chúng ta… còn có thể trở như không?”

Ngoài cửa sổ tuyết càng rơi càng lớn, trong quán cà phê vang lên không biết là nhạc jazz của ai, tiếng piano lười biếng chảy trong không khí.

Tôi nhìn anh ta, nhìn rất lâu.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.