Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
06
Tỷ tỷ đột nhiên mắc một trận bệnh nặng.
Tỷ ấy không nói muốn xông pha giang hồ nữa, suốt ngày nhốt trong phòng, đập phá đồ đạc, nổi giận, khuyên cũng không nghe.
Tỷ ấy là thiên vị.
Tỷ ấy đã quen với việc tất những thứ tốt đẹp đều phải trước.
Tỷ ấy có thể không cần, khác tuyệt đối không có.
Phụ thân gọi ta đến thư phòng, sa sầm mặt hỏi:
“Có phải con khiến tỷ tỷ không vui hay không?”
Ta lắc .
“Tỷ tỷ con từ nhỏ đến lớn chuyện gì cũng nhường nhịn con, bây thì hay rồi, con lại cướp mất hôn sự của nó.”
Ta muốn nói, rõ ràng là Bùi phu nhân tự đến cửa cầu thân, tại sao lại thành ta cướp đoạt?
ta không nói.
Bởi vì ta biết, giải cũng vô dụng.
Mẫu thân cũng đến khuyên ta, trong lời nói ngoài lời nói đều là lỗi của ta.
“Bây con đã đính hôn, trong Nguyệt nhi khó tránh khó chịu. Con nhường nhịn tỷ tỷ nhiều hơn một chút, đừng tính toán với nó.”
Ta gật .
khi rời thư phòng, ta ngang hành lang, ngửi thấy hương thơm ngọt ngào từ phòng bếp nhỏ truyền đến.
Đó là bánh hạt dẻ hấp đường hoa quế mà tỷ tỷ ăn nhất.
Trù nhìn thấy ta, vội dùng khăn che xửng hấp lại, ngượng ngùng nói:
“Nhị tiểu thư, phu nhân dặn rằng đại cô ăn uống không ngon miệng, hôm nay làm một phần.”
Ta mỉm cười.
“Không sao, ta không ăn đồ ngọt.”
Trù như trút gánh nặng.
Ta xoay hai bước, lại nghe bà thấp giọng nói với tiểu nha hoàn phía :
“Vẫn là nhị cô hiểu chuyện, chưa bao tranh giành với đại cô .”
đời này, lời khen ta nhận nhiều nhất chính là hai chữ “hiểu chuyện”.
Thật ra ta cũng ăn đồ ngọt.
bảy tuổi, ta lén ăn một miếng điểm tâm, bị tỷ tỷ bắt gặp.
khi , tỷ ấy liền cáo trạng với mẫu thân, nói ta tham ăn, cướp điểm tâm của tỷ ấy.
Mẫu thân phạt ta quỳ trong từ đường hai canh .
Từ đó , ta liền không ăn đồ ngọt nữa.
Mẫu thân lại nói:
“Hay là con đến trang viện ở một thời gian, đợi tỷ tỷ bệnh rồi hãy ?”
Ta im lặng một lúc rồi hỏi:
“Ở bao lâu?”
“ .”
Mẫu thân thở dài, đưa sửa lại mấy sợi tóc mai bên mặt ta, động tác hiếm khi dịu dàng.
“Tính tình tỷ tỷ con thế nào, con đâu phải không biết. Một khi nó làm loạn thì không ngăn nổi. Con ngoan ngoãn một chút, để mẫu thân bớt lo.”
07
Thế là ta đến trang viện ngoài thành.
Trang viện có vài hộ tá điền và một đôi vợ chồng già trông cửa.
Nơi ấy hẻo lánh, đến bán hàng rong cũng hiếm khi ngang .
Cuộc sống tuy thanh khổ, lại là quãng thời gian thư thái nhất của ta trong bao nhiêu .
Ta không cần nhìn sắc mặt của bất kỳ .
Không cần mỗi ngày phỏng đoán xem tai họa vô cớ nào lại sắp rơi xuống .
Ta hiếm khi sống lại như chính bản thân .
Ta nuôi một con .
Nó là con do cái nhà tá điền sinh ra, toàn thân phủ lông dài trắng như tuyết, có chân trước mọc một nhúm lông vàng nhỏ.
Ta đặt tên nó là Nguyên .
Nó vô cùng quấn ta, ta đến đâu nó theo đến đó.
Khi ta đọc sách trên sườn núi, nó nằm trên gối ta ngáy khò khò.
Khi ta nấu cơm, nó ngồi xổm bên bếp lò, nghiêng nhìn ngọn lửa.
Ta đã nói với nó rất nhiều, rất nhiều chuyện.
Ta nói mẫu thân chưa từng tự chải ta, lần nào cũng do nha hoàn làm thay.
khi bà chải tỷ tỷ, bà có thể vừa chải vừa cười nói suốt canh .
Ta nói phụ thân chưa từng khen ta lấy một câu.
dù phu t.ử nói bài vở của ta rất tốt, ông cũng “ừ” một tiếng, đó lập tức quay sang nghe tỷ tỷ kể hôm nay lại gây ra tai họa gì.
Ta nói tỷ tỷ đã ném cây b.út trúc Tương Phi của ta xuống giếng.
Đó là cây b.út ta dành dụm tiền vặt suốt ba tháng mới mua .
Ta nói Bùi Thiều lại đến xin lỗi, lại mang kẹo hạt thông đến.
Nguyên nghe không hiểu.
Nó dùng chiếc lông xù cọ vào bàn ta, phát ra tiếng gừ gừ.
Trên đời này cuối cùng cũng có một thứ thuộc riêng ta.
Không bị cướp mất, không bị bắt nhường , không cần chia sẻ với bất kỳ .
nhanh ch.óng trôi .
Mẫu thân sai truyền lời, nói bệnh của tỷ tỷ đã , bảo ta .
Ngày ta nhà, tỷ tỷ khoác lấy cánh ta.
“Muội không biết trong nhà buồn chán đến mức nào đâu, chẳng có chơi cùng ta .”
Ta nhìn gương mặt tươi sáng của tỷ ấy, không nói gì.
Ánh mắt tỷ ấy rơi xuống Nguyên trong ta.
“Ôi, mang một con nữa, trông cũng khá xinh đẹp.”
Ta ôm Nguyên sát vào hơn, không để lại dấu vết mà nghiêng tránh bước.
ta không ngờ, ngay chút an ủi nhỏ bé này, tỷ ấy cũng không chịu để lại ta.
08
Ta đặt con lên giường.
Toàn thân nó run rẩy, nhe răng khè khè với ta.
Ta đến bên bàn rót một ít nước ấm, lại lấy một miếng thịt khô bẻ vụn trong bàn , định nó ăn.
có lẽ nó đã bị cú đá của Bùi Thiều dọa sợ, ta chưa kịp đến gần, nó đã đột ngột nhảy giường, chui khung cửa sổ đang hé mở.
Chớp mắt, nó đã chạy viện.