Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Tiết Nguyên Sơ quả thực là một kẻ ranh mãnh. ấy nói ngày đại hỷ nhất định đ.á.n.h cho Thôi Kim An một trận ra trò. Ai bảo trước đây Thôi Kim An lần nào cũng thích khoe khoang trước , khiến ngứa ngáy chân tay đã lâu.

sau, Thôi Kim An tìm ta. Lúc ấy, ta đang ngồi thêu cho Tiết Nguyên Sơ. Dẫu ấy bảo ta không cần nhọc công thêu hỷ phục hay khăn trùm đầu, nhưng ta vẫn muốn tự tay thêu một món nhỏ làm vui lòng.

Thôi Kim An đột ngột giật lấy , săm soi một hồi thốt : “Tạ Uyển Ninh, đã bao lâu mà tay nghề của nàng cũng chẳng có chút tiến bộ nào vậy?”. “Nhìn xem, thêu gà chẳng ra gà, vịt chẳng ra vịt, thế này ai mà dám mang ra ngoài?”. “Đúng là chẳng bằng một phần mười tay nghề của Tô tiểu thư”.

Thôi Kim An ngoài miệng chê bai nhưng trong lòng lại thầm đắc ý. Hắn nghĩ chỉ vì trung tuần tháng trước hắn lỡ khen ngợi hoa văn trên , nên ta mới cặm cụi khâu vá cho hắn. Hắn luôn đinh ninh ta xem hắn nói khuôn vàng thước ngọc.

Giữa lúc hắn đang tự phụ, ta bình thản buông một câu: “Ta thêu cho phu quân của mình”.

Nếu là trước đây, hắn nhất định sẽ vì câu nói này mà tranh cãi một phen cho khi ta thừa nhận đường kim mũi chỉ của mình là chưa tốt mới thôi. Nhưng , hắn lại không làm thế. Một luồng hơi nóng xông tận mang tai, hắn tỏ vẻ lúng túng, ném trả xuống bàn.

“Tạ Uyển Ninh, nàng thật không biết xấu hổ!”. “Chưa thành thân mà đã tùy tiện gọi người ta là phu quân”. “Hơn nữa, chuyện hôn ta chưa gật đầu đồng ý đâu”. “Chỉ lần này thôi, không có lần sau!”.

Ồ, hóa ra hắn vẫn tưởng này là thêu cho hắn. Trước đây, ta quả thật thêu túi thơm và khăn tay cho Thôi Kim An, nhưng chưa bao giờ hắn đeo chúng. Trái lại, Tô Vân Diểu tặng hắn một chiếc túi thơm tự tay nàng ta thêu đáp lễ, hắn liền treo ngay bên hông. Hắn lừa ta đó là mua ngoài phố, nhưng chẳng lẽ ta lại không chữ “Diểu” thêu trên đó hay .

Nghe nực của hắn , ta chỉ khẽ nhếch môi . Phản ứng ấy lại khiến Thôi Kim An thêm phần đắc chí: “Tuy thêu có hơi xấu, nhưng ta cũng không thực ghét bỏ đâu”. “Dẫu ở kinh thành này, ngoại trừ ta ra cũng chẳng ai thèm ngó ngàng nàng thêu”. “Ta nỡ nàng đau lòng cơ chứ”.

Ta thực lười nói nhảm thêm với hắn, bèn lạnh lùng đuổi khách. Hắn thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế thêu bên cạnh, giọng điệu cao ngạo: “Tay nghề thêu thùa chẳng tiến bộ, nhưng tính khí thì tăng không ít”. “Cũng tại trước đây ta quá nuông chiều nàng”. “Có điều, sau này gả vào ta, tuyệt đối không ăn nói càn rỡ thế nữa, kẻo người ta chê là không biết lễ nghĩa trên dưới”.

Hắn hắng giọng một cái nói tiếp: “Lần trước ta có tặng nàng một cây cổ cầm, giờ nàng trả lại đi. Dù nàng cũng không dùng tới, ta định mang tặng cho Tô cô nương”. “Đừng hiểu lầm, ta chỉ ở chỗ nàng thì uổng phí vật báu, mang cho người biết dùng mới là vẹn cả đôi đường”.

Ta ra hiệu cho Kiêm Gia. Kiêm Gia lập tức mang cây cổ cầm ra trả lại cho Thôi Kim An. Hắn nhíu mày: “ thế?”.

Ta dừng kim chỉ, đáy mắt hiện tia giễu cợt: “Dẫu , món này đối với ta cũng chẳng là gì cả”.

nói của ta khiến Thôi Kim An cảm có chút khó chịu, nhưng vì nhớ ra Tô tiểu thư đang đợi ở cửa hàng nên hắn cũng không kịp nghĩ nhiều, ôm đàn bước qua ngạch cửa. Hắn chợt dừng bước, sực nhớ ra điều gì đó. Hắn nhét miếng ngọc bội mà ta vứt đi vào tay ta, vẻ có chút bực dọc: “Sau này đừng có dùng mấy trò ‘lạt mềm buộc c.h.ặ.t’ này nữa”. “Nếu muốn gặp ta, cứ trực tiếp sai nha hoàn báo một tiếng là ”. “Cái trò phái người mang trả này, thật là tốn sức”.

Nói xong, hắn ôm đàn vội vã rời khỏi Tạ . Ta sai Kiêm Gia thu dọn tất cả món Thôi Kim An tặng, đóng gói lại gửi trả về Thừa tướng. Bởi lẽ, ta đã tìm món quà tốt hơn nhiều.

5

Mấy ngày sau, Công chúa gửi thiệp mời tham dự yến tiệc. Kiêm Gia chọn ra vài bộ váy thêu đơn sắc hỏi ta: “Tiểu thư, đều là các quý nữ tham dự, người định diện bộ nào?”.

Ta lướt mắt nhìn qua. bộ y phục này đều đặt may theo kiểu dáng thanh nhã của các quý nữ trong kinh. Thôi Kim An luôn muốn ta tỏ ra đoan trang thanh khiết, bắt ta không tô son điểm phấn, nói nữ t.ử cứ mộc tự nhiên là đẹp nhất. Thế là ta đem hết bộ gấm vóc rực rỡ ép xuống đáy hòm, ngay cả phấn sáp, hoa điền, chì kẻ mày cũng cất kỹ trong hộp trang điểm.

Nhưng có lần, ta mang bánh ngọt hội thơ, tình cờ bắt gặp Tô Vân Diểu cũng ở đó. Giữa trán nàng ta đính hoa điền lộng lẫy, đôi lông mày lá liễu kẻ bằng bột ốc tinh xảo, lại dán miếng dán trân châu và thoa son đỏ rực. Ánh mắt Thôi Kim An khi ấy bị đóng đinh người nàng ta vậy.

Lúc đó ta mới hiểu, hắn nói về giản dị chẳng qua chỉ là dành cho ta mà thôi. Hắn không coi thường nỗ lực của ta, mà mặc cho người đời nhạo ta là kẻ bắt chước vụng về, chẳng giống ai. Thật là nực .

Đứng trước gương, nhìn ngắm khuôn trái xoan, đôi mắt đào hoa, hàng mi cong v.út cùng đôi môi anh đào nhỏ nhắn, ta dứt khoát dặn dò Kiêm Gia: “Bản tiểu thư muốn trang điểm!”. “Lấy cho ta bộ y phục bằng gấm Vân Hà cất dưới đáy hòm ra đây!”.

Lúc Kiêm Gia đỡ ta xe ngựa, tình cờ lại chạm Thôi Kim An. Hắn đang cùng Tô tiểu thư đi tới. Cả hai nhìn ta đều sững sờ. Có lẽ vì thay đổi đột ngột này khiến Thôi Kim An chấn động không nhỏ.

Tô Vân Diểu diện một bộ váy trắng thanh khiết, liếc nhìn ta một lượt cố ý trêu chọc: “ muội muội ăn vận lộng lẫy quá, làm tỷ tỷ đứng cạnh trông cứ lá sen trong hồ vậy”.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.