Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/BSDqJl1AU

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5 - Chờ Đợi Một Bữa Lẩu

“Giang Nghiên?”

Lục Ngạn thay dép, đem đồ ăn vào bếp rồi đi thẳng đến phòng dành cho khách.

Thứ đầu tiên lọt vào anh ta là chiếc giường xếp trống không.

, anh ta ra hai chiếc vali đặt cạnh tủ quần áo biến mất.

Lục Ngạn sững người.

Đi rồi ?

Không thể nào, chẳng phải cô ấy nói vé máy bay vào sáng mai ?

Anh ta ra khỏi phòng dành cho khách, đi đến phòng ngủ chính, phòng tắm, thậm chí cả phòng chứa đồ.

đều không bóng dáng Giang Nghiên.

Anh ta nhanh đến cửa, đôi dép thùng rác.

Sắc mặt Lục Ngạn trầm xuống trước, thoáng hiện vẻ hoảng loạn.

Anh ta lẩm bẩm:

“Chỉ đi tác thôi, tại lại ném dép đi?”

Anh ta nhắn tin cho Giang Nghiên.

“Giang Nghiên, không ở nhà?”

Tin nhắn vừa được gửi đi, anh ta không chờ nổi gửi thêm một tin.

“Giang Nghiên, tại lại ném dép đi?”

Khoảng phút trôi qua không được câu trả lời.

Lục Ngạn không đợi nổi nữa, gọi điện cho Giang Nghiên.

Không có người nghe máy.

cuộc gọi, Lục Ngạn gọi đến ty của Giang Nghiên.

Anh ta biết.

Chuyến bay của Giang Nghiên được chuyển sớm hơn.

Anh ta biết này Giang Nghiên sẽ đi suốt .

anh ta cuộn trào lửa giận, muốn chất vấn:

“Giang Nghiên, lừa anh, đây hoàn toàn không phải đi tác.”

“Chuyện lớn như được điều động ra nước , không hề bạc anh tự quyết định. dám làm như vậy?”

Hứa Dao từ bên vào, ra trạng thái của Lục Ngạn có không ổn.

“Có chuyện vậy?”

Lục Ngạn hơi thất thần.

“Giang Nghiên lừa anh. Cô ấy không phải đi tác, mà là được điều động ra nước , hơn nữa đi một .”

nghe xong, Hứa Dao đầu tiên là kinh ngạc, lại vui mừng.

, cô ta chấp sự theo đuổi của một cậu ấm nhà giàu rồi đá Lục Ngạn.

cậu ấm kia chơi chán, hắn bắt đầu dần dần lạnh nhạt cô ta.

Cuối cùng, giống như cách cô ta từng đá Lục Ngạn, cậu ấm kia đá cô ta.

trở lại độc thân, cô ta nhớ đến những điểm tốt của Lục Ngạn.

Đặc biệt là Lục Ngạn và người bạn thân Giang Nghiên của mình có đôi có cặp.

Cô ta ngưỡng mộ, ghen tị, thậm chí căm hận.

Cô ta muốn nối lại tình xưa Lục Ngạn.

Cuối cùng cô ta chờ được cơ hội này.

trạng thái của Lục Ngạn, cô ta hiểu rằng mình vẫn chưa thể để lộ ý định thật sự.

“Lục Ngạn, sẽ giúp anh khuyên Nghiên Nghiên trở về.”

“Không kịp nữa rồi, máy bay cất cánh.”

Ánh Lục Ngạn lộ vẻ mất mát.

Hứa Dao rót một nước đưa cho Lục Ngạn.

“Anh đừng quá lo lắng. Đợi máy bay của Nghiên Nghiên hạ cánh rồi giải thích rõ ràng cô ấy là được.”

Lục Ngạn nước, uống một ngụm.

“Không có phải lo. Cô ấy luôn vô duyên vô cớ giở tính trẻ con như vậy.”

“Ra chịu khổ một thời gian, cô ấy sẽ biết mình không thể rời khỏi anh.”

Lục Ngạn đập mạnh nước xuống trà.

“Cứ mặc kệ cô ấy, xem cô ấy có thể chịu được đến bao giờ.”

Chương 7

Trên ăn vẫn còn những hộp đồ ăn giao từ hôm qua Lục Ngạn đến dọn dẹp.

Anh ta dồn những chưa ăn hết lại nhau, đột nhiên dừng lại.

Ánh anh ta rơi xuống nước trắng trên .

nước anh ta rót cho Giang Nghiên dùng để giảm vị .

Anh ta ra nhiệt độ thay đổi, nước gần như vẫn giống hệt anh ta đẩy đến trước mặt Giang Nghiên.

Không dính một chút dầu mỡ nào.

Anh ta ra Giang Nghiên không ăn một miếng thức ăn nào.

nước ấy khiến lòng anh ta nhói đau.

Tại anh ta lại sơ suất như vậy, không gọi vài không ?

dọn dẹp ăn, Lục Ngạn vào bếp.

Anh ta lượt lấy các nguyên liệu ra.

Đậu phụ , trứng xào ớt, tôm hùm đất

Tất cả đều là những Hứa Dao thích.

Giang Nghiên thích ăn ?

Cô ấy không ăn .

Còn nữa?

việc không ăn thì còn nữa?

Lục Ngạn cẩn thận hồi tưởng lại đầu.

Hai chữ bỗng lóe lên tâm trí anh ta.

Quảng Đông.

Giang Nghiên hình như từng nhắc anh ta, muốn anh ta đi ăn Quảng Đông cùng cô một .

Được thôi, chờ cô trở về, anh ta sẽ thỏa mãn mong muốn ấy của cô một .

Bận rộn suốt một tiếng, Lục Ngạn mang những nấu xong lên .

“A…”

Anh ta định gọi:

“A Dao, ăn cơm thôi.”

cách gọi quen suốt nhiều đột nhiên trở nên khó nói.

Anh ta nhớ đến việc Giang Nghiên từng vì cách xưng hô mà ghen tuông, giận dỗi.

“Ăn cơm thôi.”

Lục Ngạn không tiếp tục gọi A Dao, nếu gọi Hứa Dao thì lại cảm rất kỳ lạ.

nhà chỉ có hai người, câu “ăn cơm thôi” chắc chắn là đang thông báo cho Hứa Dao.

Hứa Dao ăn cơm, Lục Ngạn ngồi .

Anh ta không gắp thức ăn cho Hứa Dao như trước đây, không gắp cho chính mình.

Giang Nghiên từng đi tác rất nhiều .

, ngày, nửa tháng, thậm chí một tháng.

chưa có nào Lục Ngạn lại cảm trống trải giống như hiện tại.

Anh ta cảm có thứ đang mất kiểm soát.

Anh ta không còn chắc chắn như trước đây.

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.