Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 15

Bất ngờ, người bên cạnh cô gái kia sao lại đột nhiên xông tới vậy?

Giãy giụa, xô đẩy, sau đó cô vô tình trượt chân té ngã, rồi cả người cô lăn xuống, cô đột nhiên cảm thấy rất sợ hãi, bởi vì cô nhớ tới, phía dưới chính là vách đá, vách đá cheo leo mặt biển dữ dội .

Lẫn trong câu tiếng Anh hỗn độn, cô thấy cô gái kia thét lên, “Nhanh lên, kéo cô ta lên, chỉ cần đe dọa là được rồi, đừng làm c.h.ế.t cô ta….”

Rồi sau đó cô rơi xuống nước.

Nước biển rất lạnh, rất mặn, sóng biển đ.á.n.h vào cô, choáng váng.

Sao có thể xảy ra chuyện đau như vậy, có ai không, mau tới giúp cô, cô không muốn c.h.ế.t ở đây, Chu Khắc Phi đang chờ cô trở về.

Cô không thể để anh một mình.

Bọn họ còn rất chuyện chưa làm, anh còn đang đợi cô về.

Nước biển sao lại lạnh như vậy, đã sang tháng tư sao lạnh thấu xương.

Ánh sáng… chập chờn..

Chóng mặt quá….

%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%

“Mẹ, mẹ tỉnh dậy đi.”

Ai đang gọi cô?

“Mẹ.” Một trận lay động kịch liệt, “Mẹ tỉnh lại đi.” Trình Bái Nghê mở to mắt, Đông Ly nước mắt đầy mặt, “Mẹ nằm mơ thấy ác , con gọi mẹ mấy cũng không được.”

đôi mắt hồng hồng của con trai, cô tràn đầy áy náy, vội ôm chầm lấy , “Con đừng sợ, mẹ xin lỗi.” “Mẹ.” Con trai ôm lấy cô, “Mẹ lại gặp ác .” Đúng vậy, cô lại gặp ác .

Thỉnh thoảng, cô lại gặp một giấc mơ như vậy, nội dung giống hệt, kết thúc cũng gần giống hệt— luôn là thanh âm của Đông Ly kéo cô ra khỏi giấc này.

Kỳ lạ là, , trước kia khoảng hai đến ba tháng mới xuất một thì dạo gần đây tần suất lại ngày càng tăng, liên vào đêm cuối tuần hay cả khi cô tranh thủ chợp mắt vào buổi trưa. .

Vi Vi nói, đó là tình huống trước khi cô rơi xuống nước, là ký ức cuối cùng 23 tuổi nên mới luôn ám ảnh cô.

“Gần giống như tình huống rơi xuống biển của chị, cùng bạn học đi chụp ảnh, một người bị đau bụng cho nên một mình chị một nhóm, sườn núi kia nguy hiểm như vậy người bình thường không thể đi tới, vậy mà chị lại rớt xuống biển, nếu như là bị ai kéo tới thì có thể lý giải được.” “Nhưng mà cô gái kia là ai?”

“Đi tới cục cảnh sát báo sẽ biết thôi.”

“Vấn đề là căn bản chị không nhớ bộ dạng của cô ta, chỉ nhớ cô ấy có tóc xoăn lọn và làn da nâu, cái khác đề không nhớ được.”

Vi Vi nhăn mặt, “Tại sao… Nếu chị nhớ lại được, chỉ cần điều tra một chút là có thể ra người hại chị, không để cho cô ta hại người mà có thể sống nhởn nhơ, chị có biết không, lúc các sơ nói với bọn em chị gặp tai nạn, bọn em rất khổ sở.”

xong rất cảm động, sờ Vi VI, “Chuyện đã qua coi như xong, sao chỉ là , cho chị nhớ được nhưng một chút chứng đều không có, cảnh sát không thể chấp nhận cáo buộc này đâu.” Đó chỉ là một giấc mơ.

Chỉ là một giấc mơ mà thôi.

Nhưng trong suốt bảy qua, cách một thời gian nó sẽ lại xuất , sau khi cô tỉnh dậy luôn thấy rất đau , dội lại trong cô cảm giácđau đớn và không muốn rời xa một người là thế .

Thật sự rất đau , cho nên cô nghĩ, cô rất yêu người đó.

Nửa đêm tỉnh cô cũng sẽ nhớ đến, bạn trai trước lưu lại tư liệu ở cục cảnh sát, rốt cuộc ở nơi ?

trước, cô có trở lại nơi đó, ông chủ quán ăn nhỏsống gần đó còn nhớ — đúng vậy a, có một cô gái không biết vì sao gặp phải chuyện không may, rồi, người bạn trai kia đi cô ấy rất lâu, ông có nói với anh ta rằng không có hy vọng nhưng anh ta không tin, mỗi gặp thấy anh ta ngày một gầy đi, hỏi anh có ăn cơm không, anh ta đều nói không muốn ăn, thật sự thấy cũng rất đáng thương.

Lúc ấy, cô ôm Đông Ly một tuổi, xong vừa thương tâm lại vừa hạnh phúc.

Con của cô được sinh ra từ tình yêu của cô và người đàn ông cô yêu, yêu đến cả khi cho đã mất đi trí nhớ, trong cô cũng không nỡ rời xa anh, mà anh cũng vậy, dùng hết khả năng có thể, liều mạng cô, hai qua đi, mọi người gần đó nhớ có một chàng trai như thế….

“Mẹ.”

Giọng nói của Đông Ly kéo cô về với thực tại.

Thằng bé làm nũng gối lên cánh tay cô, ngước khuôn mặt nhỏ xinh lên cô, “Mẹ nghĩ về cha sao?”

“Ừ.”

“Mẹ cũng nghĩ về chú Chu sao?” mới sáu tuổi nhưng cũng biết, người đàn ông mua phòng bí đỏ kia đang theo đuổi mẹ.

“Lúc nãy không có nghĩ tới nhưng mà lúc làm sẽ nghĩ.” Trình Bái Nghê cũng không muốn giấu diếm con, “Đông Ly thích chú sao?

“Thích.”

Chú ấy và người khác không giống, chú tốt với mẹ, cũng tốt với .

Hôm đó cậu đã có một khoảng thời gian rất vui vẻ ở khách sạn, ngủ dậy họ cùng đi bể bơi, chú kiên nhẫn dạy cậu tập bơi, rồi tắm bọt khí, bữa tối ăn hamburger còn có rau cuộn.

Họ cùng chơi trò chơi, cùng nhạc. Tối đến, cậu nằm giữa hai người lớn ngủ tới sáng.

Buổi sáng đ.á.n.h răng rửa mặt xong, được ngồi vai của chú đến nhà hàng cùng ăn sáng, ngồi vai nha, cậu đã sớm muốn biết cảm giác ngồi vai người khác là thế ? Nhưng cậu không có cha, không có ai cho cậu thử cảm giác đo.

Hôm đó, cuối cùng cậu cũng được như nguyện.

Bả vai của chú rất rộng, ngồi rất thoải mái, chú đi rất vững, rất chậm, ngồi vai chú cực kỳ thoải mái.

“Mẹ, mẹ sẽ kết hôn với chú sao?”

“Nếu Đông Ly thích chú, cũng đồng ý để chú sống cùng chúng ta, mẹ sẽ suy nghĩ.” “Nếu như con không thích chú?”

“Mẹ sẽ chỉ làm bạn bè bình thường với chú Chu.”

Đông Ly rất hài với câu trả lời này, điều này chứng tỏ trong mẹ, cậu là số một, “Mẹ.”

“Gì hả?”

“Cuối tháng bà ngoại về, chúng ta cùng đi chơi với chú nha.” Trình Bái Nghê hôn lên trán con, “Được.”

¥¥¥¥¥¥¥

Trong văn phòng của Tề thị, Trình Bái Nghê đang xem kế hoạch nghiên cứu phát triển mới— mặt hàng chăm sóc sắc đẹp, giá 40 %, hy vọng có thể xâm nhập thị trường.

Đây là dòng sản phẩm mới của Tề thị đang trong quá trình nghiên cứu dành cho giới học sinh, sinh viên, không thể tránh khỏi áp lực.không thành công,

Loại sản phẩm này cũng rất phổ biến, thử nghiệm giới thiệu đến người tiêu dùng bằng hệ thống thị online qua blogger sẽ có hiệu quả cao hơn so với mua quảng cáo. Học sinh có thể không xem ti vi nhưng hầu hết đều thường xuyên lên mạng lướt web.

Đúng lúc cô vừa viết ra mấy chữ “Thử nghiệm Blogger” vào file ghi chép rồi đóng lại thì điện thoại nội bộ reo lên.

“Chị Nghê.” Tiếng của Hà Vi Vi, “Đại diện của Hạ thị có muốn thảo luậnvới chị, xin số điện thoại di động của chị, có nên cho hay không? Cô đại diện này hình như không phải Chu Tư Nhàn trước.” Trình Bái Nghê không cần nghĩ cũng biết là ai, “Nói với cô ấy em là thư ký của chị, có chuyện gì nói với em là được.”

“Hay là….”

“Nếu như cô ấy yêu cầu kết nối điện thoại, kệ chuyện đó có khẩn cấp thế , nói là chị đang họp, không nhận điện thoại, lịch làm đã kín, không có thời gian.”

“Em hiểu rồi.”

Cúp điện thoại, Trình Bái Nghê thở ra một hơi nhẹ nhõm. Thật may là một giây trước cô đã có quyết cho dự án này chứ nếu không, nói xong cuộc điện thoại này tâm tình cô ít cũng đã bị ảnh hưởng. Vất vả lắm này mẹ nuôi mới kiếm đủ người cùng đi Bắc Âu câu cá, cô tuyệt đối không thể để xảy ra sơ xuất gì vào thời gian này.

Cô vội vàng điện thoại cho Chu Khắc Phi, “Cô ấy thật sự gọi điện thoại cho em.” “Nhanh như vậy sao?”

“Em cũng thấy kinh ngạc.” Cô thừa nhận, “Em vốn dĩ còn cho rằng anh quá đề phòng cô ấy, bây giờ cảm thấy, anh đ.á.n.h giá hoàn toàn chính xác.”

Sự tình hôm trước, cô nhớ rất .

Sau khi Đông Ly ngủ trưa, Chu Khắc Phi cầu hôn cô.

Cô rất xúc động nhưng chưa đáp ứng. Hôn nhân của cô không chỉ là lưỡng tình tương duyệt, cô còn muốn thằng đang ngủ say sưa trong nhà bí ngô kia cũng phải đồng ý mới được.

Đó là bảo bối mà cô vất vả m.a.n.g t.h.a.i rồi sinh dưỡng, cô muốn thằng bé cũng được hạnh phúc.

Cậu có thể nhận Chu Khắc Phi, bọn họ mới có tương lai.

Khi cô muốn nói với anh lập trường của mình thì chuông cửa vang lên.

Chu Khắc Phi đi mở cửa, cô mơ hồ có tiếng tranh cãi cho nên đi ra xem, không nghĩ tới mình vừa xuất , cô gái vừa nhấn chuông kia lập tức mở to hai mắt, sau đó bước lui ra sau ba bước.

Hình như không muốn hai người có cơ hội nói chuyện với nhau, Chu Khắc Phi ngăn cản cô, nói với cô gái ngoài cửa:

“Hôm là thứ bảy, là thời gian riêng của tôi, có chuyện gì thứ hai nói sau, còn nữa, chuyện làm ăn tôi sẽ toàn lực phối hợp, nhưng này, tôi vì Hạ thị công tác chứ không phải ký giấy bán mình, mong cô tôn trọng bản thân, cũng như tôn trọng tôi một chút.”

Sau đó anh đóng cửa lại.

Cô suy nghĩ, chắc không phải là bạn gái ở New York của anh chứ?

Vì biết anh có niềm vui mới ở Đài Loan cho nên chạy đến bảo vệ lãnh thổ… Cô chẳng phải là người thứ ba chứ?

Nhưng nếu nói Chu Khắc Phi là kẻ lăng nhăng, cô lại không tin.

Khi anh nhắc tới mối tình thì trong mắt ngấn lệ, tuy anh không thừa nhận nhưng trong mắt lấp lánh ngoại trừ nước mắt thì có thể là gì? Người trọng tình như thế không thể lăng nhăng.

Sau đó Chu Khắc Phi nói với cô, đó là cháu gái người bảo trợ cho anh, cũng là cấp của anh, cô ta thích anh nhưng anh không có cảm giác đó với cô ta.

Anh không muốn thay đổi công vì Hạ lão tiên sinh có ân tình với anh. Mấy các kênh truyền hình mua sắm cạnh tranh khốc liệt, Hạ thì bị cướp mất thị phần làm ăn, nếu không có anh chèo chống, chỉ sợ cạnh tranh không nổi.

Anh đã nói với lão tiên sinh, ở Hạ thị một ngày, anh sẽ tận tâm tận lực nhưng trong tương lai, anh sẽ làm mình muốn.Lão tiên sinh cũng là người hiểu chuyện, nói: “ Có thể giúp được tới đâu thì giúp, từ về sau kệ cậu muốn trồng rau hay làm nhà kính, viết thư cho ta, ta muốn đi xem.” “Cho nên ông ấy cũng biết cháu gái mình thích anh?”

“Đương nhiên.” dưới cả công ty truyền hình mua sắm đều biết.

“Ông không muốn tác hợp hai người sao?

“Đương nhiên là muốn, nhưng khi anh phát đã cơ hội nói ràng với ông ấy, anh làm ở Hạ thị là vì báo ân chứ không phải bán mình, anh có thể tăng ca vô điều kiện nhưng không thể kết hôn với Hạ Á Thiều, Đã qua từng này tuổi, lão tiên sinh, kinh nghiệm cũng , ông cũng hiểu được tình cảm là không thể miễn cưỡng, anh cảm kích ông vì điều đó nhưng mà Hạ Á Thiều vĩnh viễn không hiểu được. Tuy miệng cô ta không nói tận sâu trong luôn cho rằng anh thiếu nợ Hạ gia, đối với anh chỉ muốn sở hữu, cho rằng “thứ cô ta cần cô ta phải có được”, cho nên cô ta không thể chấp nhận chuyện bị anh từ chối tình cảm.”

Chu Khắc Phi cười, tục nói: “Kỳ thật Hạ Á Thiều luôn có bạn trai, hơn nữa điều kiện rất tốt, cô ta có yêu mến anh thật nhưng cái chính là không cam , luôn tâm niệm “Anh đừng quá kiêu ngạo, tôi không tin không lấy được anh!” Suy nghĩ hoang tưởng này tích lũy dần theo thời gian, trong cô ta cũng hiểu được anh không có cách nhận cô ta, cho nên thủ đoạn càng quyết liệt hơn, này có lẽ vì anh nói không có ý trở về lại không điện thoại cho nên cô ta đã bay tới Đài Loan.”

Trình Bái Nghê ngây người. như tình tiết trong một bộ phim báo thù mãnh liệt .

Theo Chu Khắc Phi nói, cô gái tên Hạ Á Thiều kia đã theo đuổi anh được tám .

Tám , nếu có con thì cũng đã học lớp hai rồi, vậy mà người phụ này còn cố chấp với anh như vậy.

Sau đó anh nói, Hạ Á Thiều có thể sẽ đến cô, nếu không phải tranh luận thì cũng sẽ nói chuyện không hay, anh không muốn Bái Nghê gặp cô ta.

Cô nghĩ, không cần anh dặn trước, cô cũng sẽ không gặp.

Nếu Hạ Á Thiều chỉ vì một người đàn ông không điện thoại của cô ta mà ngàn dặm xa xôi chạy tới Đài Bắc, thì cô biết “bóng ma ám ảnh” này hẳn là sẽ chẳng có lời tốt đẹp — vậy, cô cũng không cho rằng hai người là “tình địch”, bởi từ tới cuối Chu Khắc Phi đều không yêu thiên kim kia.

Hôm cô phải thừa nhận, Chu Khắc Phi thật sự rất hiểu đại thư kia Đối phương chẳng thật sự đến cô, mà còn vào ngay ngày làm tiên.

Tốc độ quá nhanh.

Trình bái nghê xem đồng hồ, mười rưỡi sáng.

“Từ sáng đến giờ mình phải xem một đề án thiết kế, lập kế hoạch kinh doanh, còn phải chuẩn bị cho cuộc họp chiều , chỉ là một quản lý như mình đã chuyện vậy rồi, huống chi là cô ta, vậy mà lại có thể kệ cả Hạ thị.”

Thật sự là quá bội phục cô ta.

Chu Khắc Phi nói: “Cô ta là một người sống trong cung điện cho nên thế giới của cô ta chỉ có bản thân mình, muốn cái gì được cái đó, hôm đó anh không cho hai người nói chuyện, biết cô ta không thân thiện gì, đại khái cũng đoán được cô ta sẽ em.” Anh vốn muốn sáng hôm sẽ hẹn Hạ Á Thiều nói chuyện, để cô ta đừng quấy rầy Bái Nghê nhưng vào phút cuối lại bị mắc kẹt trước máy tính, tham gia một hội nghị trực tuyến với các đồng nghiệp từ New York.

Đang nghỉ giữa hội nghị thì nhận được điện thoại của Bái Nghê.

Anh chỉ có thể nói trước cho cô biết, không gặp mặt cũng không cần chuyện với cô gái kia.

Phụ nữ ghen tuông thường làm chuyện chẳng mấy tốt đẹp, công chúa khi ghen thì càng không cần phải nói nữa.

Anh không muốn Bái Nghê vô duyên vô cớ phải mắng, càng không muốn Hạ Á Thiều phát bạn gái mới của anh cũng là bạn gái cũ, trước mặt Bái Nghê nói điều không cần thiết..

chuyện này phải do anh tự mình nói cho Bái Nghê chứ không phải qua sự giận dữ của người khác.

“Tối anh sẽ liên lạc với cô ta – nhưng với tính cách của cô ta thì có lẽ bây giờ đã chờ sẵn ở đại sảnh của Tề thị rồi, nếu như cô ta thật sự đến, em hãy nhớ, đừng nói chuyện với cô ấy.” Trình Bái Nghê nghĩ lại, hơi nghi hoặc, “Có phải có chuyện gì em nên biết, mà anh cũng không muốn em biết không?”

“Em suy nghĩ quá rồi.”

“Chúng ta đang quen nhau, em có quyền biết mọi chuyện, không phải sao? Hôm đó cô ta thấy em, không phải ánh mắt phẫn nộ hay ghen ghét, mà là trừng to mắt, đó là kinh hãi, cô ấy thấy em sao lại giống như thấy một con ma vậy? Có phải trông em giống ai không?” Giống như thấy ma?

dây bên kia, Chu Khắc Phi trầm – bởi vì đối với Hạ Á Thiều mà nói, đúng là như vậy, không chỉ là một con ma c.h.ế.t đi sống mà còn là một con ma chiếm trọn trái tim anh, biến mất rồi lại trở về, cô ta không thể chấp nhận được chuyện đó, sẽ nghĩ cách ra chân tướng.

Anh bắt thấy hối hận, tối thứ bảy hôm đó, sau khi Đông Ly ngủ, đáng lẽ anh nên nói cho Bái Nghê biết toàn bộ sự thật.

Chỉ là anh quá tức giận, anh tức giận Hạ Á Thiều sẵn sàng vứt bỏ công bay tới Đài Bắc, phản ứng bản năng duy của anh lúc đó là chỉ muốn đóng sập cửa lại, Hạ Á Thiều cũng bị sự hồi sinh của Trình Bái Nghê hù dọa rồi, bởi vậy, cả ngày chủ nhật cũng không xuất nữa.

Nhưng Chu Khắc Phi cũng hiểu cô ta, cô ta đã tới Đài Bắc sẽ gây chuyện, chủ nhật không xuất có lẽ chỉ là muốn thu thập tin tình báo hoặc cần bình tâm suy nghĩ, tóm lại, sẽ không được yên ổn quá lâu, anh chỉ không ngờ lại nhanh như vậy.

Càng không nghĩ tới trực giác của Bái Nghê lại nhạy bén như vậy, cô hỏi – có phải trông cô rất giống ai đó hay không?

“Hình dáng của em… có phải giống bạn gái trước của anh đúng không?” “Không, không phải.”

“Anh do dự.”

“Không phải thật mà.”

“Vậy anh cho em biết, vì sao anh lại… sợ hãi em và cô ta gặp mặt như vậy? Như lời nói vừa rồi, em cảm giác được anh đang sợ, không chỉ vì tâm tình kích động hay lời nói khó của cô ta, anh đang sợ hãi cô ta sẽ nói ra một số em không nên biết… Em thật sự không hiểu, anh tại sao lại tốt với em như vậy?”

“Em đã ba mươi tuổi rồi, còn có một đứa con, là quản lý của Tề thị nhưng ai cũng đều biết em được mẹ nuôi cứu giúp, cũng không phải là thư danh môn m gì… Em thật sự không hiểu,, nếu em giống cô ấy, em có thể lý giải được… Nếu anh nói với em không phải, em sẽ không hỏi nữa.” Trình Bái Nghê dừng một chút, “Nhưng em hy vọng anh sẽ thành thật với em.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.