Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 9

Chương 15

“Đôi này… là của vậy?”

Tôi theo phản xạ lập tức giấu chiếc ra sau lưng.

“Là đồ khách để quên thôi ạ.”

Bà nhìn tôi, lại nhìn về bàn tay đang giấu vật gì đó sau.

“Tiệm bánh của con giờ bán cả trẻ em nữa sao?”

Tôi cố giữ bình tĩnh.

“Có khách dẫn theo con mua bánh rồi bỏ quên lại.”

Bà không nói gì ngay.

lặng lẽ nhìn tôi.

ánh mắt ấy không có sự chất vấn, cũng chẳng có vẻ hoài nghi.

Thứ hiện lên lại là một cảm xúc hoàn toàn xa lạ.

như đang cầu xin.

, con nói thật với mẹ được không?”

Tôi vô thức lùi về sau một bước.

“Dì à, cháu không hiểu dì đang nói gì.”

Bà bất ngờ đưa tay nắm cổ tay tôi.

Bàn tay ấy run mức gần như không giữ nổi sức.

“Phó Thâm nói với mẹ rồi.”

Tim tôi lập tức thắt lại.

“Có thể… con sinh em bé.”

Ngực tôi như bị đó đập mạnh một cái.

Anh ta nói cho mẹ mình rồi sao?

Rõ ràng anh từng hứa sẽ không tiết lộ chuyện này với bất kỳ .

Thấy sắc tôi thay đổi, bà vội giải thích.

“Nó không kể chi tiết cho mẹ.”

“Nó nói có khả năng con có con, dặn mẹ tuyệt đối đừng tới quấy rầy con.”

“Vậy tại sao dì vẫn tới?”

Tôi .

Bà siết nhẹ tay tôi.

“Bởi vì mẹ là một người mẹ.”

Bà dừng lại một chút rồi khàn giọng nói tiếp:

“Có lẽ… cũng là một người bà nội.”

Giọng bà run lên từng đợt.

năm nay, mẹ luôn nghĩ con sống một mình.”

“Mẹ thường đi ngang qua tiệm bánh này, nhưng chưa bao giờ dám bước .”

“Hôm nay nhìn thấy chiếc kia…”

Nói đây, bà không thể tiếp tục nữa.

Tôi lặng.

Không nên trả lời thế nào.

.”

Bà cố nén xúc động.

“Nếu con thật sự có con, mẹ sẽ không tranh giành, không gây rối, cũng sẽ không can thiệp bất cứ quyết định nào của con.”

Bà hít sâu một hơi.

“Mẹ muốn …”

Giọng nói nghẹn lại.

“Cháu nội của mẹ có sống tốt không.”

Sống mũi tôi đột nhiên cay xè.

năm.

Suốt năm qua tôi luôn đề phòng tất cả mọi người.

Luôn sợ một ngày nào đó có người cướp mất hai đứa trẻ khỏi tay mình.

Nhưng chưa từng nghĩ rằng, ở đâu đó vẫn có một người già ngày ngày mong nhớ một đứa cháu mà bà thậm chí không có thật sự tồn tại trên đời hay không.

Sau một im lặng, tôi chiếc từ sau lưng ra đặt lên quầy.

“Một đôi.”

Tôi khẽ nói.

“Long phụng thai.”

“Hai tuổi tám tháng.”

“Bé trai tên Niên Niên, bé gái tên Tuế Tuế.”

mắt bà lập tức trào ra.

“Bọn trẻ… khỏe mạnh chứ?”

“Rất khỏe.”

Tôi mỉm cười.

“Niên Niên hoạt bát, nói nhiều.”

“Tuế Tuế ít nói hơn.”

“Niên Niên Phó Thâm.”

“Tuế Tuế cháu.”

Bà vừa khóc vừa cười.

“Có đáng yêu không?”

“Rất đáng yêu ạ.”

Bà gật đầu liên tục, mắt vẫn không ngừng rơi xuống.

ấy, bên ngoài vang lên một tiếng gọi lanh lảnh.

“Bà ngoại!”

Tôi và mẹ cùng quay đầu nhìn ra cửa.

Niên Niên và Tuế Tuế đang lao từ ngoài .

Mẹ tôi hớt hải chạy sau, trên trán lấm tấm mồ hôi.

, mẹ ngăn không kịp…”

Niên Niên chạy thẳng tới ôm chân tôi.

Sau đó bé ngẩng đầu nhìn mẹ .

Quan sát vài giây.

Rồi nghiêm túc từng chữ:

“Bà có phải là mẹ của cháu không?”

Mẹ như mất hết sức lực.

Bà khuỵu xuống ngay tại chỗ.

“Cháu… sao cháu ?”

Niên Niên thò tay túi áo, ra một tấm bị vò nhăn nhúm.

Tôi nhìn mà suýt ngất.

Đó chính là bức cưới tôi cất kỹ ngăn kéo.

Không lục được từ nào.

, Phó Thâm mặc vest đen, gương lạnh nhạt cạnh tôi.

Niên Niên người đàn ông .

“Mẹ bảo đây là chú.”

“Nhưng cháu thấy chú ấy cháu lắm.”

Nói rồi bé lại sang mẹ .

“Mắt của bà mắt chú ấy.”

“Vậy bà là mẹ của chú ấy không?”

Mẹ không thể kìm nén thêm nữa.

Bà ôm chặt Niên Niên lòng rồi bật khóc nức nở.

Bên cạnh, Tuế Tuế yên lặng nhìn một .

Sau đó cô bé đưa bàn tay bé xíu lên, nhẹ nhàng lau mắt trên bà.

“Bà nội đừng khóc.”

đó, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân.

Tôi ngẩng đầu.

Phó Thâm đang ở cửa tiệm.

Anh nhìn toàn bộ khung cảnh trước mắt.

Mẹ mình đang ôm chặt Niên Niên.

Tuế Tuế đang kiễng chân lau mắt cho bà.

Mẹ tôi bên cạnh luống cuống không làm gì.

tôi sau quầy hàng, mắt đầy .

Ánh mắt anh dừng lại trên người Niên Niên.

Gương ấy hệt thời thơ ấu của anh.

Sau đó anh nhìn sang Tuế Tuế.

Cô bé đang ngẩng đầu nhìn anh không chớp mắt.

Nhìn thật lâu.

Rồi đột nhiên dang rộng hai cánh tay .

bế.”

Phó Thâm bước .

Anh ngồi xổm xuống, bế Tuế Tuế lên.

Cô bé lập tức vòng tay qua cổ anh, tự nhiên áp má lên vai anh.

cao quá.”

Niên Niên cũng thoát khỏi vòng tay của mẹ , chạy ôm chân Phó Thâm.

bé ngửa cổ nhìn anh.

“Chú là chú không?”

Phó Thâm cúi đầu nhìn con trai.

Đôi mắt ấy.

Cái mũi ấy.

Cả vẻ bướng bỉnh hiện rõ trên khuôn kia.

Anh chậm rãi quỳ một gối xuống.

Nhìn thẳng mắt Niên Niên.

“Chú không phải chú.”

Niên Niên chớp mắt.

“Vậy chú là ?”

Phó Thâm ngược lại:

“Cháu muốn chú là ?”

Niên Niên suy nghĩ rất nghiêm túc.

Một sau mới lên tiếng.

“Chú có phải là người mà mẹ cháu bảo không được nhắc tên không?”

Tôi sau quầy muốn tìm ngay một khe đất để chui xuống.

Ở nhà, tôi là thường xuyên gọi Phó Thâm là “người không được nhắc tên”.

Bởi vì hễ nhắc tới anh, Niên Niên sẽ không ngừng.

Phó Thâm liếc nhìn tôi.

Ánh mắt ấy mang theo chút bất đắc dĩ, lại có chút chua chát khó tả.

.”

“Chú chính là người đó.”

Niên Niên nghiêng đầu.

“Vậy tại sao không được nhắc tên chú?”

“Chú là người xấu à?”

Phó Thâm lại:

“Cháu thấy chú có người xấu không?”

Niên Niên suy nghĩ rồi lắc đầu.

“Hôm trước ở trung tâm thương mại, cháu ngã, chú đỡ cháu dậy.”

“Người xấu sẽ không giúp trẻ con đâu.”

bé đang nói lần gặp ở trung tâm thương mại.

Không ngờ chuyện đó nó vẫn nhớ rõ.

Phó Thâm đưa tay xoa đầu Niên Niên.

Lần này, bé không né tránh nữa.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.