Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

“Em định độc chiếm con chúng ? đáng thật đấy!”

Lúc nghe Lục Hành nói câu , tôi thế mà nghe ra được chút giọng điệu làm nũng oan ức nữa.

Tôi vừa định mở miệng nói linh tinh thì đã anh vô tình cắt ngang:

“Em đừng nói kiểu không phải con tôi nữa.

“Chúng thể xét nghiệm DNA.”

Tôi thật sự không hiểu nổi.

Thông thường trong tiểu thuyết, nam chính phải là kiểu tuyệt đối không tin đứa bé là con mình mới đúng chứ.

Tại sao Lục Hành lại chắc chắn Khương Nguyên là con anh như vậy?!

Khương Nguyên im lặng nãy giờ bỗng lên , giọng sữa mềm mềm đặc biệt vang dội:

“Mẹ ơi, đây là bố dượng của con sao?”

Khóe mắt Lục Hành giật giật:

“Tôi là bố con.”

Khương Nguyên đầy kháng cự lùi về sau hai bước, giãy khỏi vòng tay anh.

bé lắc đầu, khuôn nhỏ bằng bàn tay cực kỳ nghiêm túc:

“Không thể nào, bố con ch/e/t rồi.

“Mẹ nói ông sang Myanmar làm việc người cắt thận, không bao giờ quay về nữa.”

Tấm lưng đang cúi xuống của Lục Hành lập thẳng băng.

Anh quay đầu lại, nở một nụ cười âm u đáng :

“Thế ?”

Tôi cười khan hai , tính chuồn lẹ.

ngờ Khương Nguyên bỗng nắm lấy tay tôi, đứng chắn bên cạnh tôi:

dù chú là bố của con, con cũng sẽ không theo chú đâu.”

chữ chữ nói Lục Hành:

“Lúc mẹ tiết kiệm đồng, cực khổ nuôi con khôn lớn, thì chú đang ở đâu?”

Tim tôi lập mềm nhũn.

Con ngoan!

Không uổng công tôi nuôi!

Giờ phối hợp diễn mẹ nữa!

Tôi gật đầu, cố ép ra hai giọt nước mắt rồi hùa theo:

“Đúng thế! Hồi đó ngày nào tôi cũng chỉ dám ăn cháo trắng, chỉ để dành tiền mua Khương Nguyên một hộp sữa bột thôi, lúc anh ở đâu hả?!”

Lục Hành đỡ trán, cạn lời trừng tôi một :

“Tôi vụ một nghìn vạn rồi, em đừng diễn nữa.”

Tôi: …

Khương Nguyên hít sâu một , giọng nói trong trẻo vang lên:

“Vậy lúc mẹ sinh con, chảy nhiều máu, nguy hiểm tới tính mạng, thì chú đang ở đâu?”

Trong lòng tôi chợt chua xót.

Tôi nhớ rõ.

Ngày đó, lúc tôi nằm trong phòng cấp cứu vì máu nhiều, suýt nữa thì toi mạng…

Lục Hành đang đính hôn một người phụ nữ khác.

3

Khương Nguyên bưng hai đĩa bữa sáng đứng ở cửa bếp, trợn mắt há hốc mồm nhìn tôi.

Lục Hành nheo mắt lại, nhìn Khương Nguyên rồi lại nhìn tôi:

“Em bắt con nấu bữa sáng mình ?”

Tôi đẩy anh ra:

“Kệ tôi.

“Cục cưng, bữa sáng xong rồi hả? Hôm nay ăn gì thế? Đây là chú thông cống, lát nữa chú ngay mà.”

Lục Hành ho khẽ một , chỉnh lại áo khoác rồi lạnh giọng phản bác:

là chú thông cống hả? Tôi là bố nó!”

Anh nhận lấy đĩa từ tay Khương Nguyên, yêu chiều xoa đầu bé:

“Con ngoan, gọi bố .”

Khương Nguyên đứng ngây ra tại chỗ, đôi mắt to như trái nho đầy vẻ mờ mịt.

Lục Hành tưởng người lạ, lập kéo nó vào lòng an ủi:

“Đừng , sau bố bảo vệ con, mấy việc con không muốn làm thì sau đừng làm nữa.”

bí mật bại lộ, tôi lập sa sầm , giả vờ nổi giận:

“Anh phải lớn tuổi nên phát điên vì muốn con rồi không? Đây không phải con anh đâu, đừng yy nữa!”

Tôi đưa tay muốn kéo hai bố con kia tách ra, ngờ lại Lục Hành xoay người né .

Anh thân thiết dính sát lấy Khương Nguyên, lớn áp nhỏ.

“Đẹp giống tôi thế , không phải con tôi thì nữa?

“Em định độc chiếm con chúng ? đáng thật đấy!”

Lúc nghe Lục Hành nói câu , tôi thế mà nghe ra được chút giọng điệu làm nũng oan ức nữa.

Tôi vừa định mở miệng nói linh tinh thì đã anh vô tình cắt ngang:

“Em đừng nói kiểu không phải con tôi nữa.

“Chúng thể xét nghiệm DNA.”

Tôi thật sự không hiểu nổi.

Thông thường trong tiểu thuyết, nam chính phải là kiểu tuyệt đối không tin đứa bé là con mình mới đúng chứ.

Tại sao Lục Hành lại chắc chắn Khương Nguyên là con anh như vậy?!

Khương Nguyên im lặng nãy giờ bỗng lên , giọng sữa mềm mềm đặc biệt vang dội:

“Mẹ ơi, đây là bố dượng của con sao?”

Khóe mắt Lục Hành giật giật:

“Tôi là bố con.”

Khương Nguyên đầy kháng cự lùi về sau hai bước, giãy khỏi vòng tay anh.

bé lắc đầu, khuôn nhỏ bằng bàn tay cực kỳ nghiêm túc:

“Không thể nào, bố con ch/e/t rồi.

“Mẹ nói ông sang Myanmar làm việc người cắt thận, không bao giờ quay về nữa.”

Tấm lưng đang cúi xuống của Lục Hành lập thẳng băng.

Anh quay đầu lại, nở một nụ cười âm u đáng :

“Thế ?”

Tôi cười khan hai , tính chuồn lẹ.

ngờ Khương Nguyên bỗng nắm lấy tay tôi, đứng chắn bên cạnh tôi:

dù chú là bố của con, con cũng sẽ không theo chú đâu.”

chữ chữ nói Lục Hành:

“Lúc mẹ tiết kiệm đồng, cực khổ nuôi con khôn lớn, thì chú đang ở đâu?”

Tim tôi lập mềm nhũn.

Con ngoan!

Không uổng công tôi nuôi!

Giờ phối hợp diễn mẹ nữa!

Tôi gật đầu, cố ép ra hai giọt nước mắt rồi hùa theo:

“Đúng thế! Hồi đó ngày nào tôi cũng chỉ dám ăn cháo trắng, chỉ để dành tiền mua Khương Nguyên một hộp sữa bột thôi, lúc anh ở đâu hả?!”

Lục Hành đỡ trán, cạn lời trừng tôi một :

“Tôi vụ một nghìn vạn rồi, em đừng diễn nữa.”

Tôi: …

Khương Nguyên hít sâu một , giọng nói trong trẻo vang lên:

“Vậy lúc mẹ sinh con, chảy nhiều máu, nguy hiểm tới tính mạng, thì chú đang ở đâu?”

Trong lòng tôi chợt chua xót.

Tôi nhớ rõ.

Ngày đó, lúc tôi nằm trong phòng cấp cứu vì máu nhiều, suýt nữa thì toi mạng…

Lục Hành đang đính hôn một người phụ nữ khác.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.