Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9ANYTFooyt

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

3

“Mẹ gọi cả tụ họp, chúng ta qua một chuyến.”

Tôi do dự một lát rồi đồng ý.

Bố mẹ tôi mất sớm.

Sau khi lấy Hạ Châu, tôi mới nhận được giác được người lớn yêu thương.

Nếu sắp ly hôn, xét tình xét lý nên gặp họ một lần.

Ngày tới khách sạn, trời đổ mưa lất phất.

Hai ông gọi món sẵn, hơn nửa đều là những món tôi thích.

Mẹ Hạ Châu dùng đũa chung gắp một thịt bỏ vào bát tôi.

cười tươi kể chuyện dâu hàng xóm vừa sinh thứ hai.

Ngay sau đó câu chuyện chuyển sang tôi.

“Hai đứa định bao sinh một đứa?”

“Tranh thủ lúc hai ông già sức, bố mẹ trông giúp được.”

Nếu là đây, có lẽ tôi sẽ thoải mái chưa vội.

lần , tôi không nói .

Chỉ cúi đầu ăn thịt trên bát cơm.

ăn im lặng hơn mười giây.

Hai ông nhìn nhau.

Hạ Châu nắm lấy tay trái tôi đang đặt trên , giọng chắc chắn.

“Sắp rồi.”

Hai ông lập tức nở nụ cười.

Tôi rút tay mình ra.

Hạ Châu đang chăm chú nhìn điện thoại nên không để ý.

Ăn xong, mẹ Hạ Châu kéo tôi ngồi nói chuyện.

Bên cạnh, điện thoại Hạ Châu reo mấy lần anh không .

cụ đá chân trai.

“Ồn c.h.ế.t đi được, Tiểu Di sắp chẳng mẹ nói nữa rồi.”

Hạ Châu nhìn tôi một cái.

“Công ty có việc, ra điện thoại.”

Đến lúc dọn , Hạ Châu chưa quay lại.

Tôi gọi anh, anh không .

Bố mẹ anh gọi, anh không .

Nhìn cơn mưa như trút nước bên ngoài, tôi đột nhiên nhớ tới một ngày kia.

Hôm đó tôi đi ngang khu vực gần công ty Hạ Châu thì trời đột nhiên đổ mưa lớn.

Ứng dụng gọi không có tài xế nhận chuyến.

Tôi đợi tới Hạ Châu tan làm rồi gọi anh.

Ngay lúc điện thoại được kết nối, tôi nhìn phía đậu một chiếc quen thuộc.

Trong là Hạ Châu.

ghế phụ là Chung Lôi.

Hạ Châu hỏi tôi có chuyện .

Tôi nói trời mưa lớn, anh có tiện tới đón tôi không, vị trí không xa.

Anh :

“Lát nữa em gọi đi, anh đang tăng ca ở công ty.”

Nói xong câu ấy, cô gái ngồi bên cạnh duỗi tay đưa khoai tây chiên anh.

Anh che điện thoại lại, nghiêng đầu từ chối.

cuối cùng không cưỡng được cô ấy, ăn một .

Anh nói dối tự nhiên đến mức tôi tưởng mình nhìn nhầm người.

Tôi mất hàng chục ngày đêm để nhớ lại cảnh hôm ấy.

Sau tôi mới nghĩ thông.

Anh không yêu tôi, nên không quan tâm.

Giống như anh không thích ăn khoai tây chiên không từ chối Chung Lôi đưa tận miệng.

giống như món mì tôi nấu bị nở, anh không thích thì đến nếm một chẳng muốn.

Mưa rất nhanh tạnh.

Tôi gọi , đưa hai ông .

Nửa đêm.

Tôi tiếng Hạ Châu .

Anh gọi điện thoại rất lớn.

Cách một bức tường, tôi anh bất lực gọi một tiếng:

“Chung Lôi.”

Sau một giấc ngủ tỉnh dậy, điện thoại tôi có hơn mười cuộc gọi nhỡ của Chung Lôi.

Trong WeChat có những tin nhắn chưa đọc cô ấy gửi tới.

Lâm Di, em và đàn anh không có quan hệ vượt giới hạn. anh ấy đừng điều em đi được không?”

“Anh ấy nói hiểu lầm nên muốn ly hôn anh ấy. Em thật sự không cố ý. Sau em sẽ giữ khoảng cách, đừng đuổi em đi.”

Tôi khó hiểu nhìn hai tin nhắn.

Không , chỉ úp điện thoại xuống .

Tôi tiếp tục thu dọn vài bộ quần áo cuối cùng lại trong phòng ngủ phụ.

Hạ Châu đẩy cửa bước vào, giọng gấp gáp.

“Lâm Di, em nói Chung Lôi?”

“Cô ấy nói muốn giải thích rõ em, bây người lại mất tích, làm sao không liên lạc được!”

“Rốt cuộc em nói ?”

Lồng n.g.ự.c anh phập phồng dữ dội, nhìn tôi không chớp mắt.

Một người kín đáo, bình tĩnh như anh rất hiếm khi có xúc mãnh liệt đến vậy.

Mà lần bộc phát lại vì một người phụ nữ khác.

Tôi mở trang trò chuyện Chung Lôi, đưa điện thoại tới mặt Hạ Châu.

“Em không biết tối qua giữa hai người xảy ra chuyện mà lại kéo em vào.”

“Khi cô ấy gửi tin nhắn, em đang ngủ.”

“Hơn nữa em không mình có nghĩa vụ phải cô ấy.”

Hạ Châu vừa định nói thì điện thoại reo.

Nhìn người gọi tới, anh lập tức bắt máy.

Nét mặt từ lo lắng chuyển sang vui mừng, rồi lại từ vui mừng trở lo lắng.

“Em đi, những chuyện khác chờ rồi nói.”

“Người bố mẹ em giới thiệu thì có thể tốt đẹp , em quay lại đi!”

“Vậy thì tới đây ở!”

ba phòng ngủ một phòng khách, chỉ có anh dâu em.”

Nói câu , anh nhìn tôi một cái rồi bật loa ngoài, đưa điện thoại tới mặt tôi.

Giọng Chung Lôi mang theo tiếng khóc vang lên rõ ràng.

Lâm Di, xin lỗi, lại phải làm phiền rồi.”

“Em , định quê, đàn anh em quay lại.”

“Bây em nhất thời không tìm được , em có thể ở cùng hai người một thời gian không?”

“Em đảm tìm được sẽ lập tức chuyển đi, xin đấy.”

Tôi nhìn ánh mắt Hạ Châu đầy ám chỉ, đầu ngón tay hơi lạnh, lại buồn cười.

“Không sao, hoan nghênh cô tới.”

Đầu bên kia, Chung Lôi vui mừng reo lên.

Hạ Châu cẩn thận dặn dò cô ấy.

“Em cứ đợi ở sân bay, bây anh qua.”

Anh cúp máy, nói tôi:

“Anh đi đón Chung Lôi rồi . Em dọn phòng ngủ dành khách cô ấy ở.”

Tôi nhắc anh:

“Hạ Châu, anh có thể để Chung Lôi tự gọi không?”

“Có một chuyện cần hai chúng ta cùng đi.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.