Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ANYTFooyt

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Hạ Châu mơ hồ vang lên bên tai.
Tôi sững ra một lúc phản ứng lại.
Mặc dù hơn một tháng.
Nhưng tôi cứ có cảm giác và Hạ Châu đã xa nhau năm.
Khoảng thời gian này không ai nhắc đến anh trước mặt tôi.
Tôi chìm vào , bận đến mức thậm chí không nhớ tới anh.
Anh ở thế giới của tôi ngày nhỏ.
Nhỏ đến mức gần như không còn chiếm chỗ.
Thời gian quả nhiên là liều t.h.u.ố.c tốt nhất.
“Sốt thì đi khám.”
“ ăn cháo thì tự nấu.”
“Em cúp máy trước, đang hơi bận.”
“Đừng, đừng cúp.”
“Cho anh nghe em thêm một chút.”
Tôi vậy mà nghe thấy tiếng khóc Hạ Châu.
“Anh hối hận rồi.”
“Anh thật hối hận.”
“Anh đã nói rõ với rồi.”
“Anh có lỗi.”
“Chính cách cư xử của anh đã cho cô ấy cơ hội hiểu lầm.”
“Anh sai nhiều rồi.”
“Bảy năm rồi, có thể cho anh thêm một cơ hội không…”
Tôi cúp điện thoại, chặn Hạ Châu.
Tiếp tục làm .
Ba ngày sau.
Tôi được mời tham gia phỏng vấn của nền tảng Hồng Thự.
Sau khi phỏng vấn kết thúc, tôi lấy điện thoại ra.
Phát hiện bên có cuộc gọi từ mẹ Hạ Châu, cùng hơn mười tin nhắn thoại trên WeChat.
Tôi mở ra nghe.
Là mẹ Hạ Châu mang theo tiếng khóc.
“Tiểu Di, con với Hạ Châu ly hôn sao không nói với mẹ?”
“ làm sai thì những người làm cha làm mẹ như mẹ có thể dạy dỗ .”
“Nhưng dù thế nào hai đứa cũng không thể ly hôn.”
“Hai đứa đã bảy năm rồi, đời người có lần bảy năm?”
“Có phải vì hai ông bà già này thúc hai đứa sinh con không?”
“Nếu con không sinh thì vài năm nữa hẵng nói.”
“Tiểu Di, trả lời mẹ đi.”
“Hạ Châu sốt cao năm ngày rồi, không chịu tới bệnh viện.”
“ ôm hộp t.h.u.ố.c trước con chuẩn , cứ nằm lì trên giường.”
“Con cứ xem như nể tình trước mẹ đối xử với con không tệ, qua nhìn một lần, khuyên đi bệnh viện đi.”
“Nếu thật có mệnh hệ gì, hai ông bà già chúng ta cũng không sống nổi.”
Những lời tương tự còn rất nhiều.
Tôi không nghe hết từng cái.
tin này thôi đã khiến tôi khó chịu vô cùng.
Chút áy náy mỏng manh vốn còn sót lại lòng đối với hai ông bà cũng tan biến hoàn toàn.
Tôi lên xe về nhà.
Trên đường, tôi nhận được một cuộc điện thoại có đầu Hải .
Tôi nghe máy.
gấp gáp như cái loa phóng thanh, ầm ầm vang lên.
“Lâm Di, Hạ Châu bệnh rồi, có tới không?”
“Bác trai bác gái đều đang lo cho anh ấy đến phát khóc.”
“Nếu không tới thăm anh ấy thì coi như trước anh ấy chưa từng có người vợ là .”
“Sau này cũng đừng tranh anh ấy với tôi.”
“Anh ấy là của tôi.”
“Cho dù bây giờ anh ấy chưa chịu chấp nhận tôi, sau này cũng sẽ chấp nhận.”
“Những ngày sau này tôi sẽ cùng anh ấy đi tiếp.”
“Còn thì cứ cô độc mà sống hết nửa đời còn lại đi!”
Hạ Châu không chấp nhận khiến tôi hơi bất ngờ.
Nhưng nghe cách cô ấy nhắc tới mẹ Hạ Châu, tôi cũng hiểu ngày nay đã qua lại với họ, ít nhất hai bên đã quen .
Điều đó khiến tôi vô cùng khó chịu.
Tôi không suy đoán họ quen nhau từ khi nào.
không có phải từ trước khi tôi ly hôn hay không.
Không liên quan đến tôi nữa.
“Nói xong chưa?”
“Nói xong thì tôi cúp.”
“Chúc hai người cùng cũng đôi.”
Sau này, tôi xóa sạch tất cả những người có liên quan tới Hạ Châu.
Một năm sau.
Tôi tham gia kiện Nhân vật thường niên của nền tảng và nhận giải Người .
Tôi được mời lên chương trình cùng các nghệ sĩ nổi tiếng.
Sau đó, tôi sắp xếp những thức món ăn dưỡng dạ dày nghiên cứu thức dạng truyện tranh thú vị, gửi bản thảo rồi xuất bản .
Cuộc đời tôi dần bước sang một con đường rộng mở khác.
Những khứ ngày cách xa.
Vì vậy khi Hạ Châu xuất hiện trước mặt, tôi còn hơi không phản ứng kịp.
Anh gầy .
Gầy đến mức cần nhìn là sức khỏe có vấn đề.
Tôi nhận cuốn anh đưa tới, ký tên như đối với những độc giả khác rồi đưa trả.
Sau khi buổi ký tặng kết thúc, tôi cùng trợ lý rời đi.
Hạ Châu ôm đứng dưới gốc cây, rõ ràng đã chờ rất lâu.
Nhìn thấy tôi, anh đi tới.
Đôi mắt vì gầy mà lõm sâu xuống, trông vừa lớn vừa đáng sợ.
Tôi cau mày.
“Hạ Châu, sao anh lại ra thế này?”
Hạ Châu cười khổ, lắc đầu.
“Anh đáng đời.”
“Không nói này nữa.”
“Anh tới nhìn em một lần.”
Nghe câu ấy, tôi cảm thấy anh giống như đang dặn dò hậu .
“Có gì thì nói đi.”
Hạ Châu vuốt cuốn tay, dùng chân nói:
“Anh vẫn luôn theo dõi em.”
“Video, phỏng vấn, chương trình, của em, anh đều xem.”
“Ngày nào cũng xem.”
“ trưởng của em khiến anh kinh ngạc.”
“Em ngày trở nên tốt hơn.”
“Anh rất vui cho em.”
“Anh cũng vô lần tự hỏi tại sao lại có mắt như mù.”
“Những món cháo dưỡng dạ dày trước em nấu cho anh, anh làm theo hướng dẫn của em vô lần.”
“Nhưng làm thế nào cũng không ra được hương vị em từng nấu.”
“Lúc ấy anh , hóa ra để làm được một bữa cơm ngon lại khó khăn, mệt mỏi đến vậy.”
“Anh vẫn luôn nợ em một lời xin lỗi trực tiếp.”
“Xin lỗi, Lâm Di.”
Tôi gật đầu.
“Lời xin lỗi của anh tôi nghe rồi.”
“Vẫn là câu đó.”
“Tôi không chấp nhận.”
“Nếu không còn gì thì tôi đi .”
Tôi không để ý tới Hạ Châu nữa, cùng trợ lý rời đi, tới lịch trình tiếp theo.
Sau này nhận được điện thoại tôi .
Đó là lần cùng tôi gặp Hạ Châu.
Anh u.n.g t.h.ư dạ dày giai đoạn .
Đã mất.
Anh nhờ bạn mang tới cho tôi một thẻ ngân hàng và một lá thư.
Người bạn ấy nói:
“Lúc hai người ly hôn, cô nhận hai trăm nghìn rồi đi.”
“Cậu ấy vẫn luôn cảm thấy nợ cô nhiều.”
“Cô nhận lấy đi.”
“ là tiền tiết kiệm còn lại của cậu ấy.”
“Ý của cậu ấy là cô và mẹ cậu ấy chia đôi.”
Bạn của anh còn kể, sau khi tôi rời đi, của Hạ Châu liên tục xảy ra sai sót, cùng điều tới ty con.
từng cầu xin anh cưới cô ấy, anh không đồng ý.
Sau đó cô ấy nghỉ .
Không ai cô ấy đi đâu.
Có thể gia đình đưa về quê lấy chồng.
Cũng có thể đã rời đi thật xa.
Còn Hạ Châu sau khi điều tới ty con vẫn không vực lại được trạng thái.
Sai sót ngày nhiều, cùng anh mất .
Anh bắt đầu uống rượu.
Có lần uống đến ngất xỉu, được đưa vào bệnh viện, lúc ấy phát hiện u.n.g t.h.ư dạ dày đã ở giai đoạn .
Tôi không đọc lá thư anh để lại.
tiền thẻ, tôi lấy danh nghĩa của quyên góp cho những bé gái ở vùng núi không có điều kiện đi học.
Coi như tích chút phúc đức cho bản thân về sau.