Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Bình luận lại nổ tung:

[Không phải , bé cũng biết cách quá đi!]

[Chàng trai này từ bao giờ được cảm nhận sự nhiệt tình chủ động như thế của bé , nói thật, bảo anh c.h.ế.t ngày mai anh cũng cam lòng!]

[Có dũng cảm một không, giơ tay ôm bé đi, ngay bây giờ luôn ấy, đừng để tôi phải khinh anh!]

Phó Uyên định giơ tay lên, cuối cùng lại hạ xuống.

Sau đó anh nói một cách chân thành: “ bảng báo cáo kia anh cũng biết làm ít, hay là để anh giúp em nhé?”

Tôi đáp lời chậm rãi: “Như ngại quá đi mất.”

Anh thuận thế cầm lấy máy tính từ tay tôi, gõ phím lạch cạch liên hồi.

Tôi sự không nhịn được , cứ thế giữ nguyên tư thế dựa vào Phó Uyên chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi dáng đi của Phó Uyên vô cùng kỳ quặc.

qua bình luận biết, để cho tôi nằm thoải mái, suốt đêm anh không hề cử động, thắt lưng đã cứng đờ hết rồi. anh vẫn vô cùng tận hưởng việc đó.

Điều này làm tôi càng thêm thắc mắc, nếu anh yêu đến thế tại lại không chịu nói với tôi? Ba năm qua tôi đã bỏ lỡ gì rồi!

Thế là nhân lúc Phó Uyên đi làm.

Tôi lén lút mở ngăn kéo tủ đầu giường .

Thú thật, nếu là khác thứ bên , chắc chắn sẽ phải báo cảnh sát, bởi vì điều này sự hơi biến thái một .

đó có màu của tất các bằng khen tôi nhận được từ tiểu học đến đại học, còn có tập luận văn đại học của tôi .

Thậm chí là thẻ tên và huy hiệu tôi dùng tham gia đội tranh biện ở trường, đĩa phim tôi đóng góp tham gia quay hồi đại học và cuốn băng ghi hình các buổi diễn của tôi ở trường…

Không đùa , anh chàng này trên giường mạnh bạo như , sau lưng lại giấu kín mối tình đơn phương thuần khiết thế này !

Từ giây phút này, tôi sự nhận .

Có lẽ cái gọi là hôn nhân thương mại, chỉ có một mình tôi coi nó là một cuộc giao dịch.

đối với Phó Uyên, đây lại là điều anh hằng mơ ước cũng .

Bình luận lại càng bóc tách một về sự thâm tình của Phó Uyên cho tôi xem:

[Mấy thứ này đã để ở đây từ mấy năm trước rồi, cứ hễ rảnh là anh lại lôi xem đấy!]

[Cười c.h.ế.t, cuộn băng ghi hình còn là hàng nguyên anh mua từ bạn học cùng khóa của nữ chính đấy, phiên đầu tiên đấy ai hiểu cho không]

[Đã thích bé từ đời tám hoánh nào rồi, kết quả lại chỉ thành đồng bọn hôn nhân, đáng thương quá đi mất]

Tôi bình luận, lặng đi một hồi.

Suốt ba năm qua, Phó Uyên không tiết lộ nửa lời, cứ thế duy trì đúng khoảng cách chúng tôi đã thiết lập từ ban đầu.

Có lẽ sau lưng tôi, còn có rất nhiều khoảnh khắc như thế này .

Chiếc hộp tay bỗng trở nóng rực, nhiệt độ của một tấm chân tình, tuyệt đối không hề thua kém ngọn lửa nào.

Tôi đặt chiếc hộp về lại chỗ cũ như chưa động vào.

Tuy không biết nguồn gốc tình cảm của anh bắt đầu từ đâu, từ nay về sau, có lẽ tôi đối xử với anh tốt hơn .

6

Thế là tối hôm đó, tôi nấu mì cho Phó Uyên anh tăng ca về.

Anh ăn sạch sành sanh bát nước dùng.

Bình luận cũng kịp thời cập nhật phản ứng của anh cho tôi.

[Xong đời, Phó tổng chỉ hận không l.i.ế.m sạch cái bát luôn rồi.]

[Ai hiểu được ánh mắt vừa nghi hoặc vừa trân trọng của anh lúc nãy , ha ha ha ha! Chưa bao giờ được sống tốt thế này !]

Thế là ngày sau đó, tôi vẫn lặng lẽ rút ngắn khoảng cách với Phó Uyên.

Thấm thoắt vài tháng trôi qua, Phó Uyên đã dám bộc lộ thân trước mặt tôi nhiều hơn.

Cuộc sống của chúng tôi từ chỗ khách sáo như khách với chủ ban đầu, đã dần trở thân thiết như bạn bè và yêu.

Không chỉ trò chuyện hằng ngày, cuối tuần chúng tôi còn tham gia vài hoạt động, tuy đều rất bình thường.

Như là đi xem phim, dạo phố, thậm chí còn đi công viên nước một .

phần lớn thời gian, Phó Uyên vẫn có quái lạ. Tôi có rõ vẻ mặt được mất, muốn nói lại thôi của anh.

Tôi chưa hỏi Phó Uyên về tình cảm của anh dành cho tôi, cũng chẳng hỏi lý do tại anh lại thích tôi.

Chỉ âm thầm tận hưởng cảm giác này, và cố gắng hết sức để anh sống thoải mái, dễ chịu hơn.

Cho đến bữa tiệc Trung thu hằng năm của nhà họ Phó ập đến.

Trước đi, Phó Uyên vẫn bình thản như thường lệ, chỉ là lúc sắp khởi hành anh hỏi tôi: “Em có trời lạnh không, có cần khoác thêm áo ngoài không?”

Tôi sống c.h.ế.t không chịu mặc, Phó Uyên thở dài, không cãi lại được tôi đành tự mình mang theo một chiếc khăn choàng túi để dự phòng cho tôi.

Sự quan tâm ấy, tự nhiên cứ như đã làm việc này hàng nghìn rồi .

Còn bình luận lập tức bắt đầu ồn ào:

[Bé kìa, hôm nay anh lén soi gương lâu lắm đó, thắt cà vạt bao nhiêu chỉ sợ không đẹp.]

[ nào đó ngoài miệng nói tiệc gia đình phiền phức, chỉ muốn đưa vợ đi khoe thôi, thật là chịu thua luôn!]

[ chu đáo thật đấy, còn biết mang áo cho bé . Nói thật, có mấy gã đàn ông tài sản tỷ làm được đến mức này cơ !]

Lòng tôi dâng lên đợt ngọt ngào.

Sau bữa tiệc, tôi muốn thành thật với Phó Uyên, nói cho anh biết tôi đã thấu hiểu tâm tư của anh.

Như , biết đâu chúng tôi có trở thành một đôi vợ chồng ân ái sự, có một cuộc sống tốt đẹp đúng nghĩa.

Đúng lúc này, tôi lại một dòng bình luận.

[Ơ không phải , tôi nghe nói bữa tiệc này, bạch nguyệt quang của nam chính cũng đến à?]

[Trước đó tôi xem rồi, bạch nguyệt quang với bé giống nhau ít nhất 8 phần!]

Thế bình luận mỗi một ý, có nói chưa tình tiết liên quan đến bạch nguyệt quang.

lại bảo Phó Uyên tuyệt đối chân thành với tôi.

Còn vài bình luận khác hỏi liệu có phải mình đã lọt vào kênh truyện ngược luyến, hay là đã nhận nhầm nữ chính rồi không…

Tận hưởng sự ngọt ngào đã lâu, lòng tôi chợt lạnh xuống, đủ loại kịch thế thân cứ hiện lên đầu.

, hóa vì lý do này, anh thích mình…?

Oái oăm thay bình luận vẫn đang tranh cãi không dứt, không phân biệt được ai nói là thật.

Một lúc sau, bình luận như bị mất tín hiệu đứt đoạn hẳn.

Kể từ bình luận đến nay, đây là đầu tiên tôi không đoán biết tình cảm của Phó Uyên từ thông tin đó.

Tôi cảm hoảng loạn một cách hiếm hoi.

Hơn nửa năm qua, tôi đã quá phụ thuộc vào lời tiết lộ nội dung từ bình luận.

Hơn phản ứng của Phó Uyên mỗi đều khớp đến lạ, kết hợp với quan sát tế và cảm nhận tình cảm, tôi biết bình luận hoàn toàn là thật.

có cảm giác rất an tâm.

nếu tiếp theo không ai dự đoán được hướng đi ?

Nếu tôi thật sự chỉ là nữ phụ kịch thế thân ?

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.