Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

Tôi vẻ sững sờ của Phó Uyên rồi lắc đầu.

Dù cảm thấy hơi chột dạ, nhưng nhiều hơn là sự nuối tiếc cùng những cảm phức tạp khác.

Tôi thẳng vào anh: “Xin lỗi anh. ấy đã nói hết với em rồi, anh muốn chúng ta trò chuyện thẳng thắn bây giờ, hay là em coi như mình chẳng biết gì, như từng có chuyện gì xảy ra?”

Phó Uyên nhắm lại, biểu cảm như thể sắp ra pháp trường đến nơi.

Anh khẽ nói:

“Anh biết ngày này rồi cũng sẽ đến, chỉ là không ngờ nó lại nhanh như , anh còn ở bên em hơn chút nào.”

“Nhưng em yên tâm, những gì đã hứa với em, anh chắc chắn sẽ thực . Thứ nhất, không nói chuyện tình cảm. Thứ hai, không dây dưa. cùng, nếu em muốn rời , chỉ cần một tờ đơn ly hôn, anh sẵn sàng em ngay lập tức.”

Tôi bước đến anh, thấy đáy anh chứa đầy sự đau khổ.

nên, tôi đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt phẳng hàng chân mày đang cau lại của anh.

Đáy Phó Uyên thấp thoáng ánh nước.

Tôi cũng khẽ nói: “Mặc dù tại em thể giải thích rõ ràng với anh, nhưng tất mọi chuyện đúng là hiểu lầm. Bây giờ, em muốn nghe miệng anh nói, anh có thích em không?”

Phó Uyên gật đầu lia lịa, anh vừa gật đầu vừa cố gắng quan sát nét tôi.

Bình luận bùng nổ:

[Trời đất ơi, theo dõi bấy nay, cùng cũng thấy nam đạt ý nguyện rồi!!]

[Nữ cũng thực sự tâm lý, đến bước này không dễ dàng chút nào. Rõ ràng đã phát ra manh mối nhưng không hề gây áp lực tâm lý cho nam .]

[Đúng , đôi tình nhân này quả thực gánh vác quá nhiều, tuy là kết hôn thương mại nhưng cùng cũng có kết thúc viên mãn!!]

Tôi và Phó Uyên dành ra vài tiếng đồng hồ trò chuyện sâu sắc với nhau.

Thực ra thì chủ yếu là anh nói, còn tôi nghe. Mà những gì anh kể chẳng sai khác mấy so với những gì Đường Nghệ Hàm đã nói.

Phó Uyên khẽ cau mày: “Tại sao em lại tin Đường Nghệ Hàm ? Anh nhớ hồi ở trường hai người đâu có quen nhau.”

Tôi lỡ miệng nói: “ ấy bảo mấy món đồ lưu niệm trong hộp đồ đều là ấy bán cho anh…”

Xong đời rồi.

Ngay thốt ra, tôi nhận ra mình đã nói hớ.

Phó Uyên vô cùng ngạc nhiên: “Em đã xem rồi sao?! Sao em biết khẩu?”

Tôi lắc đầu, cố tỏ vẻ ngây thơ đ.á.n.h trống lảng: “Em không biết, em thử bừa thôi…”

“Nhưng khẩu của anh là ngày đứng , năm đứng sau, thông thường thì người ta khó mà đoán ra .”

Phó Uyên tôi đầy nghi hoặc, nhưng cũng không truy hỏi thêm.

Tôi cũng không thể tiết lộ về chuyện bình luận, chỉ biết cười khờ khạo: “Chắc là do em may mắn thôi?”

9

Kể đó, tôi và Phó Uyên đầu phát triển tình cảm theo đúng nghĩa một cặp đôi yêu nhau.

Mặc dù Phó Uyên vẫn không giỏi thể cảm , nhưng tôi có thể dễ dàng nhờ vào bình luận biết tâm trạng của anh, đó đáp ứng nhu cầu và an ủi anh một cách xác.

Chỉ là dần, khó tránh khỏi nảy sinh sự phụ thuộc.

Ví dụ như t.h.u.ố.c giải rượu tôi chuẩn cho Phó Uyên, đó là loại khá hiếm trên thị trường, không chứa chất gây dị ứng, anh uống xong hiếm nào đau dạ dày .

giờ anh từng nói với tôi về chuyện mình dị ứng.

Hay như buổi họp báo ra sản phẩm của Tập đoàn Phó thị, chỉ có tôi đến an ủi anh đừng căng thẳng.

Bởi vì dù trời có sập xuống thì anh vẫn luôn giữ gương poker đó, người ngoài vốn quen thấy anh hô mưa gọi gió, tuyệt đối sẽ không đời nào dùng ‘căng thẳng’ mô tả về anh.

Những sự bất thường và dấu vết lại lần này đến lần khác, cùng vẫn Phó Uyên bài.

Anh nửa đùa nửa thật hỏi tôi: “Sao anh cảm giác em như bậc thầy bói toán ?”

Bình luận vẫn đang nhảy liên tục.

[Ha ha ha ha ha, anh ấy đầu nghi ngờ rồi kìa.]

[Phó Uyên tự hỏi, tại sao ấy lúc nào cũng biết mình đang nghĩ gì, ngay những chuyện mình từng nói ra?]

[Cứu tôi với, CPU của Phó tổng đầu chạy ngược rồi, bộ não sắp cháy rồi đấy.]

[Tâm linh tương thông, ấy điều tra mình, thuật đọc tâm! Phó tổng chọn cái nào? Anh có tin vào khoa học không?]

Tôi suýt bật cười, đành cúi đầu giả vờ xem điện thoại: “Yêu anh thì quan tâm đến anh chứ.”

nhưng, Phó Uyên lại ngày càng tâm hơn.

Những ngày tiếp theo, anh đầu có ý thức quan sát tôi.

Phó Uyên hủy cuộc họp chiều thứ Tư mà không báo cho ai, nhưng tôi vẫn chuẩn cơm tối đúng vào lúc anh về đến nhà.

Phó Uyên không nói gì, chỉ là trông anh có vẻ đang tâm tư điều gì đó.

Ban đầu tôi không biết, cho đến thấy lời nhắc bình luận…

[Bé cưng chú ý nha, lại lộ tẩy rồi!!]

[Anh ấy đầu quan sát rồi đấy, đừng đùa quá trớn nha, thu tay lại chút !]

[Thú thật thì tôi cảm giác có ngày bé cưng sẽ không giấu nổi , có quá nhiều tình huống khó lòng giải thích, cảm giác như bí này sớm muộn gì cũng lộ tẩy …]

Khoảnh khắc đó, lòng tôi bỗng chùng xuống.

Giữa tôi và Phó Uyên, quả thực không đủ bình đẳng.

Tôi có bí , có thể thấu cảm và suy nghĩ của anh, còn Phó Uyên thì chẳng có gì , chỉ có một trái tim chân thành.

Lần đầu tiên nhận ra, giữa mình và Phó Uyên, ngoài “tình cảm” ra còn tồn tại một bí khác. Mà bí này, sớm muộn gì cũng phải đối .

Ngay lúc đó, bình luận bỗng lướt qua một câu khiến tôi đứng hình tại chỗ.

[Bé cưng à, thực ra tụi mình không thể đồng hành với thêm đâu… Hai người tình cảm ổn định rồi thì tụi mình cũng sắp off rồi, coi như bộ truyện này đến hồi kết nhé, hi hi.]

Câu nói này xuất chẳng hề báo .

Mấy ngày này, bình luận ngày càng thưa thớt.

Tôi nhận ra, có lẽ bình luận thật sự sắp biến mất rồi.

Nhưng không còn bình luận, mà Phó Uyên lại chẳng chịu nói ra, tôi cảm giác khoảng cách giữa chúng tôi lại xa thêm một chút.

Nhiều lúc, tôi không hiểu rõ cảm của anh, cũng không thể phản hồi anh kịp thời.

Bản thân tôi thì nôn nóng, còn sự bất an lo lo mất của Phó Uyên cũng ngày càng rõ rệt.

cùng, cảm của anh bùng nổ ở một việc vô cùng nhỏ nhặt.

Hôm đó tôi tăng ca ở công ty thì điện thoại vào nước hỏng mất.

Anh gửi rất nhiều tin nhắn mà không tài nào liên lạc với tô, kết hợp với sự “lạnh nhạt” thất thường của tôi dạo gần đây…

Về đến nhà, tôi thấy Phó Uyên đang khóc, đôi đỏ hoe, giọng nói khàn đặc.

Anh hỏi: “Có phải em không còn thích anh , hối hận rồi phải không? Hay là em thích người khác rồi?”

dáng vẻ ấy của Phó Uyên, tim tôi đau nhói.

Thực ra tôi cũng hiểu, mình không thể mãi dựa dẫm vào bình luận như : nhưng việc Phó Uyên không chịu giao tiếp, luôn che giấu bản thân, cái gì cũng chiều theo tôi, kìm nén nhu cầu cá nhân, quả thực cũng là một vấn đề lớn.

nên tôi đành thú nhận với anh tất mọi chuyện.

“Ừm… chuyện là … rồi còn bình luận, rồi bây giờ không biết sao không thấy , nghe nói chúng ta đã có happy ending nên chúng nó sắp off rồi…”

Phó Uyên lộ vẻ khó tin, nhưng có thể thấy anh đang cố gắng chấp nhận điều đó.

Tôi ôm anh: “Cái hộp đựng đồ đó, là nhờ mà em biết khẩu.”

Phó Uyên trầm tư hồi , rồi hỏi một câu cực kỳ sắc bén: “ nghĩa là đây anh thích em, em đã biết rồi?”

Tôi chớp chớp : “Cũng đúng, tụi mình kết hôn ba năm rồi bình luận xuất . Mà hồi đó, thú thật nhé, mỗi anh nằm cạnh em, nhịp tim anh vọt lên tận một trăm năm mươi, một trăm sáu mươi, chuyện này anh cũng đâu giấu nổi!!”

Phó Uyên đỏ tai đến tận cổ, thậm chí chẳng thốt nổi một lời nào.

Đến cùng, anh không nhịn mà nói:

“Anh thật sự rất thích em, rất yêu em! Nhưng thực ra anh luôn không chắc chắn về tình cảm của em dành cho mình, em có thể tự mình nói cho anh biết, em có thích anh không?”

“Không phải vì hôn nhân thương mại, không phải vì lợi ích, không phải vì ép buộc, cũng không phải vì anh thích em .”

“Chỉ là, em có thích anh không?”

Tôi kiên định gật đầu.

Ban đầu thứ thu hút tôi là ngoại hình của anh.

Nhưng sau thời gian tiếp sâu sắc hơn, tôi phát Phó Uyên không chỉ tốt bụng, tỉ mỉ mà còn biết chừng mực.

Anh luôn lặng lẽ cân nhắc chu toàn mọi việc. Ngoài ra, anh còn là người vô cùng năng lực, và quan trọng hơn là biết tôn trọng cảm của tôi.

Ai mà chẳng yêu một người đàn ông ‘tận tụy chiều chuộng’ như chứ?!

Phó Uyên cũng vui sướng vô cùng, kéo tôi ‘lăn lộn’ suốt ba ngày liền.

Một buổi sáng nọ, tỉnh giấc, tôi không còn thấy những dòng bình luận ấy .

Tuy trong lòng có chút hụt hẫng, nhưng thực ra tôi dần hiểu ra rằng, chẳng cần những thông tin tiết lộ đó, tôi vẫn có thể vun đắp tốt cuộc hôn nhân này.

Bởi vì hai người vốn dĩ đã rất tốt đẹp tìm thấy nhau, trái tim cũng đã đủ gần kề.

Dẫu chẳng cần sự hỗ trợ nào thêm, chúng tôi vẫn có thể sống hạnh phúc.

Tuy nhiên, điều khiến người ta cảm thấy phiền lòng là.

Bây giờ anh chàng Phó Uyên này chẳng còn diễn rồi.

Đêm nào cũng ba lần mà vẫn chê đủ, ngày nào cũng nói ‘no bụng’.

Thậm chí còn đăng ký cho tôi khóa học Pilates và tập gym.

tôi tập luyện cho khỏe, không ngược đãi, ngó lơ nhu cầu của anh

Thôi bỏ .

Đành phải chiều theo anh .

những ngày hạnh phúc này, mà tiếp diễn một cách ‘không biết xấu hổ’ như này ~

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn