Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Chân váy midi dáng dài TAMMY chất ren cạp chun sau có lớp lót trong CV450
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
cẩn thận đối chiếu lịch sử chuyển và ảnh chụp trò chuyện WeChat mà tôi cung cấp.
Anh điện thoại cho tôi, sắc nghiêm túc.
“Anh Lâm, xét từ những đoạn trò chuyện anh cung cấp, tất cả chuyển tiền này được anh gửi cho đối phương dưới hình thức ‘tự nguyện tặng cho’.”
“Mỗi lần xin tiền lý do mua túi, tiền trước hoặc chi phí sinh hoạt, còn tin nhắn anh đồng ý tặng cho.”
“Riêng 856.000 tệ này, chứng cứ hiện có mới chỉ thể hiện một tranh chấp dân sự, anh có thể khởi kiện yêu hoàn .”
“Còn việc chiếc thẻ dự phòng 500.000 tệ và dọn sản căn hộ, chúng tôi sẽ lập biên bản riêng, xác minh sao kê, camera và quyền sở hữu sản.”
“Nhưng hai người đã bỏ trốn, việc điều tra cần thời gian, chúng tôi không thể bảo đảm anh lại tiền ngay.”
Lời giống một chậu nước đá dội thẳng từ xuống người tôi.
Nghe nói riêng 856.000 tệ chưa thể xử lý theo hướng hình sự, chủ nhà đứng cạnh cười nhạo.
“Đáng đời bị lừa! Bao nuôi nhân tình còn bị người cuốn sạch đồ bỏ trốn.”
“Mau bồi thường tiền thiết bị gia cho tôi!”
Sau hai tiếng việc, xác định hai có hành vi xô xát và yêu tiếp tục giải quyết phần sản bằng thủ tục dân sự. Để chủ nhà đồng ý cho tôi rời đi, tôi buộc phải giao bộ 5.000 tệ cùng túi bảo đảm tạm thời.
5.000 tệ này là số tiền cứu mạng cùng để mẹ tôi mua t.h.u.ố.c giảm đau và thức ăn.
Khi bước khỏi đồn , đã là hai giờ sáng.
Gió vừa thổi qua, tôi lạnh thân run rẩy.
Trên người tôi không còn nổi một đồng, ngay cả tiền xu đi xe buýt không có.
Tôi kéo lê hai chân nặng đổ chì, đi dọc đường về nhà nghỉ nhỏ.
Đi được nửa đường, điện thoại của tôi reo lên.
Là giám đốc bộ phận nhân sự của ty gọi.
“Lâm Bằng, ngày mai anh không cần việc .”
“ thẳng phòng chính nhận tiền lương tháng này đi.”
Tôi đột ngột dừng bước, giọng khô khốc: “Tại sao? Thành tích tháng trước của tôi vẫn đứng bộ phận!”
Giám đốc thở dài ở dây kia.
“Chiều nay có hai nhóm nhân viên đòi nợ gọi nổ máy điện thoại quầy lễ tân.”
“Trước đây, để mua xe cho người phụ nữ ngoài, anh đã giấu ty vay tiền trực tuyến.”
“Bây giờ người gửi hàng loạt tin nhắn đòi nợ vào nhóm chung của ty.”
“ ty không thể giữ lại một quản lý có lịch sử tín xấu và đạo đức suy đồi.”
“Giấy chứng nhận thôi việc của anh sẽ được gửi vào ngày mai.”
Điện thoại bị cúp.
việc của tôi, lá bài cùng giúp tôi lật ngược tình thế, đã mất.
10
Tôi không biết mình đã trở về nhà nghỉ 80 tệ đó bằng cách nào.
Vừa đẩy cánh cửa gỗ rách nát , một mùi tanh hôi nồng nặc ập vào .
Mẹ tôi đã ngã từ trên giường xuống, nằm sấp trên nền xi măng lạnh ngắt.
Quần bà ướt một mảng lớn, bà đã đại tiểu tiện không tự chủ.
Bà vốn mắc chứng suy tim nghiêm trọng, mấy ngày nay phải ngừng t.h.u.ố.c đặc trị nhập khẩu, bệnh tình đã hoàn trở nặng.
Tôi vội vàng xông tới, bế bà từ dưới đất lên rồi đặt lại lên giường.
Sắc mẹ xám xịt da người c.h.ế.t, hít vào nhiều mà thở ít.
“Tiền… về chưa?” Bà nhìn chằm chằm vào túi tôi, ngón tay co giật vô lực.
Tôi cúi , tránh ánh mắt của bà.
“Mẹ, không lại được tiền.”
“Hạ Vi Vi bỏ trốn rồi, mất việc.”
Nghe thấy câu này, thân mẹ tôi co giật dữ dội.
Bà đột nhiên bộc phát sức mạnh hồi quang phản chiếu, tát mạnh vào tôi.
“Đồ súc sinh! Mày đã tự tay hủy mạng mẹ mày rồi!”
Bà thở hổn hển từng hơi, nhãn bắt trợn ngược.
“Đi… đi xin Tô Tình… quỳ xuống với nó… bảo nó cứu mẹ…”
Tôi quỳ giường, ôm bật khóc.
“Không còn tác , mẹ, không còn tác .”
“Tô Tình đã kiện tòa, ấy yêu 856.000 tệ.”
“ ấy đã chặn hết mọi đường lui của .”
“ ấy không cần , không cần mẹ .”
Mẹ tôi há miệng, cổ phát tiếng đờm khò khè.
Bà nhìn chằm chằm lên trần nhà, nước mắt nơi khóe mắt trộn lẫn với ghèn chảy vào mái tóc hoa râm.
Hai ngày sau, căn phòng không cửa sổ của nhà nghỉ rẻ tiền ấy, mẹ tôi trút hơi thở cùng.
Khi c.h.ế.t, mắt bà mở trừng trừng, c.h.ế.t không nhắm mắt.
Trước khi c.h.ế.t, bà không nói với tôi thêm một câu nào, chỉ dùng ánh mắt đầy căm hận nhìn tôi lần .
Cả đời này tôi không thể quên được ánh mắt ấy.
Tôi không có tiền thuê xe chuyên , thủ tục lưu giữ t.h.i t.h.ể hay lo hỏa táng.
Không còn đường nào khác, tôi chỉ có thể liều mình đi vay nặng lãi.
Tiền gốc 20.000 tệ, lãi suất 5% mỗi tháng, chưa kể các phí phạt.
Tôi dùng số tiền này mua cho mẹ chiếc hũ tro cốt rẻ nhất, vội vàng hỏa táng tại nhà tang lễ.
Không tổ chức tang lễ, không thông báo cho bất kỳ người họ hàng nào.
Bởi vì Tô Tình đã sớm khai bộ những việc tôi ở quê nhà.
Tất cả người thân chặn tôi, không ai muốn dính dáng kẻ xui xẻo tôi.
Chiều hôm rời nhà tang lễ, thông báo thụ lý vụ án và giấy triệu tập của tòa án được giao tay tôi.
Vài tuần sau, vụ án Tô Tình khởi kiện tôi tự ý chuyển sản chung của vợ chồng chính thức được đưa xét xử.