Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“ bắt sẽ bắn chết ?”
Hắn cười đến mức mắt cũng không mở ra , định đòi bạn WeChat tôi, nói tôi là cô gái đặc biệt mà hắn từng gặp.
Đừng khiêm tốn, cũng thôi.
Ít thì tôi chưa từng gặp chàng trai nào ra đường chui xuống cống thoát nước bao giờ.
3
này có một ngày, tôi “thức tỉnh”.
Tôi mới thế giới mà tôi đang sống là một cuốn tiểu thuyết.
Bùi Minh là nam chính của cuốn tiểu thuyết này, tôi là một nữ phụ độc ác trong .
Trong sách viết, tôi âm hiểm xảo quyệt, dùng mọi thủ đoạn nghĩ hết cách để Bùi Minh cưới tôi.
Thực tế là, này tôi Bùi Minh đuổi theo chạy vòng vòng, tôi không đồng ý hắn liền nằm lăn ra đất gào khóc, chẳng hề sợ người khác chê cười.
Trong sách viết, Bùi Minh lạnh lùng vô tình, đặc biệt là đối người phụ nữ “tính kế” hắn, hắn hận đến tận xương tủy.
Tôi người chồng ngốc nghếch mỗi ngày đều phát điên phát rồ, chui rúc trong chăn định đòi “xì hơi” cho tôi ngửi, thời không rốt cuộc Bùi Minh mà sách nói đến là ai.
Trong sách viết, năm ba khi hôn, Bùi Minh sẽ gặp “thiên mệnh chân nữ” của đời mình, chính là nữ chính, bọn họ sẽ yêu nhau say đắm bạc răng long, tôi có thể trơ mắt bọn họ tay trong tay sánh bước, cả đời sống trong đau khổ và bóng tối.
Tôi và , đến năm ba khi hôn, tin Bùi Minh kế thừa gia nghiệp.
Tôi thành “phu nhân” rồi.
Thế là tôi hoàn toàn “nằm thẳng cẳng”.
Thôi thì tùy , cái nữ chính “dục cầm cố túng” chết tiệt này.
Cô muốn xuất hiện hay không thì tùy, xin lỗi tôi không hầu hạ nữa.
4
Nhưng thực ra trước , nữ chính từng xuất hiện một lần.
Thời đại học, trong điện thoại của hắn xuất hiện một cô khóa dưới tên “Điềm Điềm”, ngày nào cũng gửi ảnh “thuần khiết” cho hắn.
Tôi nhật ký trò chuyện của bọn họ.
Không thì thôi, rồi thì giật mình “hết hồn hết vía”.
Điềm Điềm: [Học trưởng, tấm ảnh này của đẹp không ạ?]
Bùi Minh trả lời cô ta: [Không đẹp, photoshop lệch rồi.]
Điềm Điềm: [Ghét quá , học trưởng thật là không nói chuyện gì hết, đây là “nguyên bản thuần thiên nhiên” của người ta .]
Bùi Minh: [Thật ? thì mẹ cũng khéo sinh ghê, tỷ lệ khuôn mặt cũng không hợp tỷ lệ cơ thể cho lắm, chắc là sinh ra ở “Động Bàn Tơ” hả?]
Điềm Điềm: […]
Điềm Điềm càng “vùi dập” càng hăng hái, thậm chí trực tiếp xuất hiện trong lớp học mà tôi và Bùi Minh cùng học.
Người như tên, giọng nói cũng “điềm điềm”, ngoan ngoãn chào hỏi Bùi Minh:
“Chào buổi sáng học trưởng ạ.”
Bùi Minh mờ mịt cô ta, rồi tôi, nhỏ giọng hỏi tôi:
“Đây là ai ?”
Tôi cũng nhỏ giọng nói hắn: “Điềm Điềm.”
Hắn: “Điềm Điềm là ai?”
Tôi: “Động Bàn Tơ.”
Bùi Minh bừng tỉnh đại ngộ, kinh ngạc Điềm Điềm nói:
“Ha ha, tôi bảo mà, của là photoshop ! Ảnh chụp thì cao thế kia, người thật thì to như , là giả rồi.”
Điềm Điềm thời nghẹn lời, mặt đỏ bừng bừng mà vẫn không phải phản bác thế nào.
Cô bé có lẽ là chưa từng chịu ấm ức bao giờ, cũng có lẽ là lần tiên cô ta gặp phải người đàn ông “không hiểu phong tình” như , Bùi Minh vừa nói xong câu , cô ta liền đột nhiên gục xuống bàn bất động.
Mặt vùi trong cánh tay, vai khẽ run run, tiếng nức nở khe khẽ rõ ràng truyền tai tôi và Bùi Minh.
Tuy rằng tôi rất không vui một loạt thao tác “làm màu” này của cô ta, nhưng dù cũng là con gái, thật sự làm người ta khóc rồi thì ai cũng khó xử.
Tôi mạnh tay huých khuỷu tay người bên cạnh, bĩu môi:
“ làm người ta khóc, dỗ .”
Bùi Minh gãi gãi , làm ra một hành động khiến tôi kinh ngạc đến tận bây giờ vẫn cảm thấy hắn là đồ ngốc.
Hắn bình tĩnh nói: “Bảo bối, này.”
Câu nói này khiến tôi tưởng rằng hắn có tuyệt chiêu bí mật gì .
quả là hắn ngồi xổm xuống, từ bên hông bàn học thò ra cô ta:
“Để tôi là khóc thật hay khóc giả.”
Điềm Điềm vốn dĩ là chưa khóc, lần này thì khóc thật rồi.
Tôi tối sầm mặt mày, nghe thấy Bùi Minh hắng giọng:
“Đừng khóc, tôi hát cho cô nghe một bài.”
“Thiếu niên vốn có cơn say tuổi trẻ, thân mang non nước, chí sánh cửu trùng——”
Tôi bịt miệng hắn kéo .
Không nữa, Điềm Điềm chắc chắn sẽ phát điên mất.
Trong lòng cô ta điên cuồng “nhả chữ” hệ thống: [Người này thật sự là nam chính ? Nói chuyện cay nghiệt chua ngoa như , một chút nào cũng không dáng vẻ nam chính si tình, người bên cạnh hắn cũng không nữ phụ độc ác, ngược càng nữ chính hơn.]
Hệ thống trả lời cô ta: [Nam chính là Bùi Minh, ngàn vạn phần chắc chắn.]
Thật lòng mà nói, tôi cũng nhiều lần nghi ngờ rốt cuộc Bùi Minh có phải là nam chính hay không.
Hắn có tất cả những đặc điểm bên ngoài của nam chính, là tính cách có hơi “thoát ly”.
Không nam chính, càng một nam phụ hoạt bát đang “nhảy nhót” điên cuồng trên con đường “tự tìm đường chết”.
5
Năm năm khi hôn, tôi nữ chính hai – thư ký của Bùi Minh.
Tôi tặc lưỡi kinh ngạc.
Hóa ra nữ chính vẫn là chế độ “luân ban”, một người xuyên không không , thì đổi một đám người xuyên không “luân phiên” đến.
Đúng lúc tôi đang “mài dao soàn soạt”, chuẩn toàn lực nghênh đón nữ chính tiếp theo, thì cô thư ký đột nhiên “biến mất tăm hơi”.
Tôi không cam tâm, ghé sát khe cửa phòng tắm hỏi Bùi Minh:
“Thư ký của đâu rồi?”
Bùi Minh ngây người ra một giây, nghiêm túc nói:
“À, cô ta không phải là trộm đồ ? đưa người đến đồn cảnh sát rồi.”
“?”
Người ta là nữ chính “cha nội”!
Bùi Minh không nghe thấy tiếng lẩm bẩm trong lòng tôi, thấy tôi ngồi xổm ở cửa phòng tắm không chịu , tưởng rằng bệnh cũ của tôi tái phát.
Hắn cười cưng chiều, vươn tay kéo một cái.
Phòng tắm quá trơn, tôi lảo đảo bổ nhào bồn tắm, cả người trên dưới đều ướt sũng, có thể vươn hai tay ôm chặt lấy Bùi Minh, mới không đến nỗi để bản thân mình trượt xuống.