Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/30mv7xWjQi

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

8

“Thái y ta vừa mời từ trong cung tới đã miệng rằng di mẫu của mạch tượng bất ổn, t.h.a.i khí chấn động dữ dội. Chỉ cần chậm thêm một lát nữa thôi, đứa bé đã không giữ được !”

“Lẽ nào ấy lại ngu ngốc đến mức lấy cốt nhục của mình ra để hãm hại sao?”

Cố Trường Uyên ôm Như Vân, trừng mắt nhìn Khanh tỷ nhi:

“Hôm bản hầu nhất định phải dạy dỗ cho ra lẽ nha đầu —”

“Chát!”

Một tiếng bạt tai giòn giã vang lên.

Mọi tiếng ồn ào trong đại sảnh lập tức im bặt.

Đầu Cố Trường Uyên đ.á.n.h nghiêng sang một bên. Trên gò má trắng nõn nhanh ch.óng hiện lên một dấu tay đỏ ch.ót. Gương mặt vẫn còn đông cứng trong cơn thịnh nộ, nhưng ánh mắt đã tỉnh táo hơn rất nhiều.

Các vị quý nữ đồng loạt hít vào một hơi lạnh.

Ta nhàn nhạt cất lời:

“Tỉnh táo lại ?”

14

Ta xoay người lại:

“Hôm chư vị đều có mặt ở đây, xin hãy cho An Chi ta.”

“Đã Cố Trường Uyên tự mình công khai chuyện tư tình giữa và tỷ tỷ của ta mặt mọi người, vậy ta cũng không cần tiếp tục giữ thể diện cho Hầu phủ nữa.”

“Chàng đã mời Thái y, vậy vị Thái y ấy đâu?”

Lão Thái y bước lên :

“Quận có gì sai bảo?”

Ta nhếch môi:

phiền ngài khám cho Hầu một chút, xem vô sinh của đã được chữa khỏi hay .”

Biểu cảm trên mặt Cố Trường Uyên lập tức cứng đờ:

bậy bạ gì vậy!”

Ta nhướng mày:

“Năm đó, ta cứu chàng ra khỏi đại lao, khắp người chàng đều thương tích. Người của Thái y viện thay nhau túc trực suốt bảy bảy đêm mới giữ được mạng sống cho chàng.”

“Cũng vào lúc ấy, Thái y còn chẩn ra một chuyện khác…”

“Đó vô sinh của chàng.”

Sắc mặt Cố Trường Uyên lập tức trắng bệch.

ấy ta chỉ cho rằng trong ngục có kẻ âm thầm hạ độc thủ với chàng. , một phen tra hỏi cặn kẽ, mới lần ra được đến Hầu phủ.”

tiểu nương của chàng.”

“Thuở còn nhỏ, qua khác, chàng người ta lén bỏ t.h.u.ố.c tuyệt tự vào thức ăn.”

“Thuốc uống lâu , d.ư.ợ.c tính đã ngấm tận xương tủy.”

“Thái y ấy kết luận, đời chàng đã định sẵn không thể có .”

Cố Trường Uyên lảo đảo lùi một bước:

“Không… không thể nào…”

Ta cụp mắt:

“Vốn dĩ ta định hôm mới lặng lẽ cho chàng biết. Ít nhiều cũng giữ lại cho chàng chút thể diện, để Hầu phủ không đến nỗi trở thành trò cười của kinh thành.”

“Nhưng chàng không cần mặt mũi, ta cũng chẳng cản nổi.”

Cố Trường Uyên đột ngột quay đầu.

Lão Thái y trừng đến toàn thân run rẩy:

“Những lời Quận … đều sự .”

“Nếu Hầu không tin, có thể mời bất kỳ đại phu nào đến bắt mạch kiểm . Chuyện … chuyện Thái y viện vẫn còn lưu hồ sơ mạch án.”

“Mạch tượng của Hầu trầm sáp, thận khí đã suy tổn từ sớm. chẩn ra bệnh , chúng thần đã kết luận…”

đời Hầu , không thể nào có nối dõi.”

Bàn tay vẫn luôn ôm lấy bụng dưới của Như Vân chậm rãi buông xuống.

15

Ta mỉm cười nhìn về phía Như Vân:

“Xem ra tỷ tỷ còn giỏi hơn Thái y. Ngay tuyệt tự cũng có thể chữa khỏi.”

Toàn thân Như Vân run lẩy bẩy, lùi từng bước về :

“Ta sự có thai… Hầu , chàng tin thiếp , thiếp sự mang thai.”

Trưởng công cười đến mức nghiêng ngả:

“Cố Trường Uyên, ngươi đúng rạng danh nhà họ Cố. Tư thông với tỷ tỷ đang trong thời gian thủ tang, lại suýt nữa còn nuôi cho người khác.”

Như Vân khóc đến lớp phấn son lem nhem, b.úi tóc cũng rối tung:

“Hầu , thiếp chỉ muốn được ở lại Hầu phủ, nên mới bất đắc dĩ phải dùng đến hạ sách .”

Ta phất tay:

“Người đâu. nương t.ử t.h.a.i khí chấn động, thân thể không khỏe, đưa đến thiên viện nghỉ ngơi.”

“Đừng để lỡ sinh thần yến của ta.”

“…”

Chỉ trong chốc lát, hoa sảnh lại ngập tràn hương thơm dìu dịu, tiếng cười rộn rã như , tựa hồ màn náo loạn vừa từng xảy ra.

Triệu cô nương được mấy vị phu nhân kéo lại trò chuyện. Sắc hồng trên gương mặt dần nhạt , chuyện cũng không còn lắp bắp như .

Trưởng công lại bế Lê Hoa vào lòng, tự tay băng bó chiếc chân gãy cho nó:

“Chân phải cũng gãy , chắc hẳn đau lắm.”

Chén Bích Loa Xuân trong tay trong vắt như ngọc, phản chiếu gương mặt ta.

Sinh thần yến năm , quả náo nhiệt hơn mọi năm rất nhiều.

16

yến tiệc tan, ta tiễn các vị quý nữ ra đến cửa nhị môn. Triệu cô nương nắm lấy tay ta:

“Quận tỷ tỷ, hôm sự đa tạ tỷ.”

Ta đưa tay chỉnh lại mấy sợi tóc mai gió thổi rối cho :

“Khách sáo gì. Bên ngoài gió lớn, mau về sớm .”

Vành mắt hơi ửng đỏ, gật đầu mạnh.

Trưởng công ôm Lê Hoa, dắt Khanh tỷ nhi cùng:

“Bọn ta đợi muội trong cung. Xử lý xong mọi chuyện vào nhé.”

Ta gật đầu.

Nhìn từng cỗ xe ngựa lộc cộc xa.

Trời đã nhá nhem tối. Những chiếc đèn l.ồ.ng dưới mái hiên còn được thắp sáng, tòa viện chìm trong màn hoàng hôn xanh xám.

Đám nha hoàn đứng từ xa dưới hành lang. Vừa thấy ta bước vào, tất đều cúi đầu, khoanh tay đứng nghiêm, đến thở mạnh cũng không dám.

Đại nha hoàn Thanh Đồng bên cạnh ta vội bước tới, ghé sát tai ta thầm:

“Phu nhân, Hầu túm tóc ta, lôi thẳng vào phòng . Ban đầu tiếng kêu t.h.ả.m lắm, đó… không còn động tĩnh gì nữa.”

Ta không hề dừng bước, cứ thế thẳng về phía viện.

“Đã lôi vào trong được bao lâu ?”

“Ước chừng nửa canh giờ.”

Ta còn kịp bước đến cửa cánh cửa đã mở ra.

Cố Trường Uyên từ trong bóng tối bước ra, người nhuốm đầy m.á.u.

Chiếc trường bào màu nguyệt bạch mà thường yêu thích nhất đã m.á.u thấm đỏ hơn nửa. n.g.ự.c áo, nơi cổ tay áo và trên hai bàn tay đều những mảng m.á.u đỏ sẫm. Từ đầu ống tay áo vẫn còn từng giọt m.á.u nhỏ xuống.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.