Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9ANYTFooyt

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 9

Tôi cúi .

Không muốn để ấy nhìn thấy dáng vẻ chật vật của .

lại rất tự nhiên ngồi xuống.

Sau nhìn về phía người đang bàn tán.

nói không lớn.

đủ để mọi người nghe thấy.

“Chị ấy là người tốt nhất mà tôi từng gặp.”

người biết nghe tin đồn phán xét người khác mới đáng xấu hổ.”

Cả căn tin yên tĩnh.

Tôi nhìn ấy.

Sống mũi chợt cay xè.

Buổi tối.

Tôi tăng ca tới gần chín giờ.

Vừa bước ra khỏi tòa nhà.

Một chiếc xe quen thuộc đỗ ở .

Tim tôi đập mạnh.

Là xe của Bùi Thời Yến.

Tôi quay người định đi.

cổ tay bị giữ lại.

“Bạch Lê.”

nói khàn hơn trước rất nhiều.

Tôi không dám quay .

“Buông ra.”

“Nhìn tôi.”

“Tôi bảo anh buông ra.”

tiên.

Tôi dùng điệu lạnh lùng như vậy với anh.

Bùi Thời Yến không buông.

Ngược lại còn kéo tôi vào lối thoát hiểm bên cạnh.

Cánh cửa đóng lại.

Không gian yên tĩnh.

Tôi bị ép lùi tới góc tường.

Anh đứng trước mặt tôi.

Ánh mắt đỏ ngầu.

Như rất không được nghỉ ngơi.

“Bài đăng trên mạng.”

“Là tôi xử lý chậm.”

“Tôi xin lỗi.”

Nghe thấy ba chữ .

Nước mắt tôi rơi xuống.

“Tại sao anh lại tới đây?”

“Tại sao?”

Tôi bật .

“Anh còn tới tìm em làm gì?”

Bùi Thời Yến nhìn tôi.

Ánh mắt đau đớn đến đáng sợ.

Đúng lúc ấy.

Từ xa truyền tới tiếng gọi.

“Lê Lê.”

.

ấy chạy về phía này.

Nhìn thấy tôi .

đứng chắn trước mặt.

“Anh làm chị ấy ?”

Bầu không khí trong nháy mắt trở nên căng thẳng.

Bùi Thời Yến nhìn ta.

Ánh mắt lạnh đến cực điểm.

lại nhìn tôi.

nói khàn đặc.

“Em thà để người khác bảo vệ.”

không cần anh sao?”

Tôi nghẹn ngào.

Trái tim đau như bị xé làm đôi.

Rất sau.

Mới bật ra được một câu.

“Anh lấy tư gì bảo vệ em?”

Không khí đông cứng.

sững người.

Mà Bùi Thời Yến cứng đờ.

Bởi vì đây là tiên.

Tôi không gọi anh là chú nhỏ.

Mà gọi là…

Anh.

Ánh mắt anh run lên dữ dội.

Như cuối cùng nhận ra điều gì .

Một giây.

Hai giây.

Ba giây.

anh bước tới.

Nhìn thẳng vào mắt tôi.

Từng chữ từng chữ nói ra.

“Bằng tư …”

“Bằng tư người yêu em.”

Chương 9: Anh Yêu Em Từ Rất

“Bằng tư người yêu em.”

Câu nói ấy giống như một tia sét đánh thẳng xuống.

Toàn bộ hành lang thoát hiểm chìm vào yên lặng.

Tôi ngơ ngác nhìn Bùi Thời Yến.

Thậm chí quên cả .

Người vừa nói câu là anh sao?

Là người lạnh lùng, kiềm chế, giữ khoảng với tôi sao?

Ngay cả sững sờ.

“Cái gì?”

ấy không dám tin nhìn Bùi Thời Yến.

anh không .

Ánh mắt từ đến cuối nhìn tôi.

Giống như trên thế giới này còn lại một tôi.

“Anh…”

Môi tôi run lên.

biết đang nói gì không?”

“Biết.”

anh khàn khàn.

“Còn rõ hơn bất kỳ lúc nào.”

Tôi lùi lại một bước.

Trong hỗn loạn vô cùng.

Rõ ràng đây là điều tôi mong suốt nhiều năm.

khi thật sự nghe thấy.

Tôi lại cảm thấy đau lòng hơn là vui vẻ.

Bởi vì tôi tới tất cả tuyệt vọng.

tới sự im lặng của anh.

tới đêm tôi kéo vali rời khỏi nhà họ Bùi.

tới giọt nước mắt một .

“Bạch Lê.”

Anh bước tới.

“Tôi .”

gì?”

Tôi bật cười.

Nước mắt lại rơi xuống.

vì sao anh đẩy em ra xa?”

“Hay vì sao mỗi em cần anh nhất, anh đều im lặng?”

Sắc mặt Bùi Thời Yến trắng bệch.

đứng bên cạnh nhìn hai chúng tôi.

Cuối cùng siết chặt tay quay người rời đi.

ấy biết.

Đây là chuyện thuộc về hai người chúng tôi.

Sau khi rời đi.

Tôi và Bùi Thời Yến đứng đối diện nhau rất .

Không ai lên tiếng trước.

Cho đến khi tôi mệt mỏi tựa lưng vào tường.

“Anh nói đi.”

“Coi như cho em một lời .”

Bùi Thời Yến nhắm mắt.

Rất sau mới mở ra.

Trong ánh mắt ấy là sự mệt mỏi mà tôi chưa từng thấy.

“Anh yêu em từ rất .”

Tim tôi đau nhói.

anh vẫn tiếp tục.

“Từ khi nào anh không rõ.”

là ngày em đòi gặp ông nội.”

là ngày em sốt cao vẫn cố học bài.”

là ngày em tốt nghiệp cấp ba.”

“Từng chút từng chút.”

“Đến lúc nhận ra.”

“Anh không buông được nữa.”

Tôi ngây người.

“Vậy tại sao…”

“Tại sao anh không nói?”

Bùi Thời Yến bật cười khổ.

tiên.

Tôi nhìn thấy người đàn ông mạnh mẽ này lộ ra vẻ bất lực.

“Bởi vì anh sợ.”

Tôi cứng người.

Lại là từ .

Giống như lời ông Bùi từng nói.

Anh sợ.

“Sợ gì?”

“Sợ em nhầm lẫn.”

anh rất thấp.

“Em mất bố mẹ từ nhỏ.”

“Ông nội bệnh nặng.”

năm người ở cạnh em nhất là anh.”

“Anh sợ em không phân biệt được.”

“Rốt cuộc là tình yêu.”

“Hay là sự phụ thuộc.”

Tôi nghẹn lại.

“Anh càng sợ.”

“Người ngoài dùng ánh mắt bẩn thỉu nhìn em.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.