Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6VMnHvqdgl

Đai ngồi ô tô cho bé EMA - Đai bảo vệ an toàn cho bé, dễ sử dụng và tiện lợi
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tất cả đều loại.
Tôi chọn mươi tám .
Ít nhưng đủ.
Trong khi đó, Vĩnh Thịnh bắt hỗn loạn.
Ngày sau khi tôi nghỉ việc, một vị khách hoàng gia đến từ Trung Đông tới nhận phòng.
Bạch tự mình ra đón.
Cô ta yêu cầu toàn nhân nữ mặc váy ngắn phục mới, xếp thành trước cửa.
Để tạo hiệu ứng truyền thông, cô ta thuê một đội quay phim sóng trực .
Khi đoàn xe vừa tới, pháo giấy màu vàng được bắn tung trời.
Bạch mặc váy dạ hội hở vai, cầm một bó hoa tiến tới.
Cô ta cười rạng rỡ trước ống kính.
“Chào mừng ngài đến với Vĩnh Thịnh.”
Chưa đầy mười giây sau, buổi sóng cắt.
Đoàn khách quay rời đi.
Trong tín ngưỡng của vị khách ấy, hình ảnh phụ nữ ăn mặc hở hang xếp đón xem thiếu tôn trọng.
Màu vàng của pháo giấy trùng với màu sắc được sử dụng trong nghi lễ tang truyền thống của gia tộc họ.
Điều đáng sợ nhất Bạch đã trực biển số xe, gương mặt thành gia đình và lộ trình di chuyển.
Một vụ rò rỉ an ninh nghiêm trọng.
Đối tác Trung Đông lập tức hủy hợp nghỉ dưỡng trị giá tỷ .
Họ yêu cầu Vĩnh Thịnh bồi thường vì vi phạm điều khoản bảo mật.
Yên Nhiên nổi giận.
Nhưng Bạch khóc.
Cô ta nói mình muốn khiến thương hiệu trẻ trung .
Yên Nhiên xử phạt.
Ngược , cô ta đẩy toàn trách nhiệm cho phận quan hệ khách .
Tạ Duy An trừ tháng lương.
nhân lễ tân sa thải.
Ngày tám, một ngôi sao điện ảnh quốc tế tới ở.
Bạch cho lén máy quay trong phòng ăn riêng để ghi “khoảnh khắc đời thường”.
Đoạn video chưa được sóng đã trợ lý của ngôi sao hiện.
Phía đối phương báo cảnh sát.
Cổ phiếu công ty mẹ của Vĩnh Thịnh giảm gần bảy phần trong một ngày.
Ngày mười, hệ thống phòng mới do Bạch đề xuất chính thức vận hành.
Để tăng lượng khách trẻ, cô ta giảm giá phòng xuống bốn mươi phần và mở chương trình mua một tặng một trên nền tảng trực .
Trong giờ, mười nghìn lượt phòng đổ vào.
Nhưng Vĩnh Thịnh có bảy tám mươi phòng.
Mã khuyến mãi giới hạn thời gian.
giới hạn ngày lễ.
giới hạn số sử dụng.
Thậm chí áp dụng được cho cả phòng tổng thống.
Khách tranh nhau kín toàn lịch trong sáu tháng.
Nếu hủy đơn, khách sạn phải bồi thường gấp .
Nếu giữ đơn, riêng chi phí vận hành đã khiến mỗi phòng lỗ gần sáu triệu một đêm.
Ngày mười một, điện thoại của tôi đổ chuông.
gọi Yên Nhiên.
Tôi nhìn màn hình một lúc rồi mới bắt máy.
“Có chuyện gì?”
Giọng cô ta lạnh lùng.
“Diệp Thanh Nghi, cô đang ở đâu?”
“Công trường.”
“Trở về Vĩnh Thịnh ngay.”
“Tổng Giám đốc .”
Tôi xem bản vẽ trong tay.
“Cô có lẽ quên rằng tôi đã nghỉ việc.”
“Tôi có nghĩa vụ nghe lệnh cô.”
dây bên kia im lặng giây.
Sau đó, giọng cô ta càng lạnh .
“Tôi biết cô đang cho Minh Hải.”
“Cô cho rằng kéo một đám nhân cũ đi, dựa vào vài khách quen có thể đối với Vĩnh Thịnh sao?”
“Vậy cô gọi tôi gì?”
“Tôi cho cô một cơ hội.”
“Trở đây.”
“Vị trí Phó Tổng Giám đốc Điều hành.”
“Lương chín tỷ.”
“Tôi có thể bỏ qua chuyện cô lôi kéo nhân và khách .”
Tôi bật loa ngoài, điện thoại lên bàn.
Lục Tiểu Mãn đang ghi chép bên cạnh suýt rơi bút.
Chu Thừa Cảnh ngồi đối diện cũng nhướng mày.
Tôi hỏi:
“Bạch vẫn giữ chức Tổng Giám đốc?”
“Đúng.”
“Vậy tôi trở về gì?”
“Hỗ trợ cô ấy.”
“Hỗ trợ thế nào?”
“Tự cô hiểu.”
Tôi cười.
“Cô muốn tôi trở về dọn đống hỗn loạn của cô ta.”
“Sau đó để cô ta tục đứng trước truyền thông nhận công lao.”
Yên Nhiên mất kiên nhẫn.
“Diệp Thanh Nghi, đừng tưởng mình quan trọng đến mức thể thay thế.”
“Vĩnh Thịnh cho cô cơ hội mười .”
“Nếu có nền tảng của nhà họ , cô có thể có ngày hôm nay sao?”
Tôi nhìn dòng sông bên ngoài ô cửa chưa lắp kính.
Gió thổi tung mép bản vẽ.
“Mười trước, tôi vào Vĩnh Thịnh với mức lương mười lăm triệu một tháng.”
“Nợ của khách sạn sáu tỷ.”
“Tài khoản đủ duy trì mười chín ngày.”
“Trong vòng , tôi trả hết nợ.”
“ tư, mở thêm chi nhánh tiên.”
“ sáu, đưa thương hiệu ra thị trường quốc tế.”