Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tổng giám đốc chen vào chúc : “Nhiêu Tổng, anh có tới đây thật là tốt quá, án công là nhờ anh đạo tài tình!”
Nhiêu Tín nhận lấy ly không uống. Anh nhìn lão , khóe môi khẽ cong lên ánh mắt không hề có ý cười: “Giám đốc khách sáo . án công là nhờ vào tài năng của các nhà kế, tôi góp ý vài câu hỏi thôi.”
Lão bị tạt gáo nước lạnh, biết cười ngượng nghịu: “Vâng vâng vâng,”
“Nhiêu Tổng nói rất đúng.”
Nhiêu Tín cầm ly , thong thả bước lên sân khấu. Người dẫn chương trình rất biết ý, lập tức đưa micro anh.
“Thưa người.” Anh lên tiếng, giọng nói không quá lớn cả hội trường im bặt: “ án Tinh Tố có thuận lợi vượt vòng nghiệm thu tiên là nhờ vào sự nỗ lực của tất cả quý vị ở đây. Với tư cách là A, thay mặt công , tôi xin gửi lời cảm ơn tới người.”
Anh ngừng lại chút, ánh mắt quét toàn hội trường.
“Tuy nhiên, có người, tôi muốn đặc biệt cảm ơn.”
Tim tôi như nhảy lên tận cổ họng.
“Nhà kế chính của chúng ta, Vệ Mạn.”
Nghe vậy, cả hội trường ngỡ ngàng.
“Từ phiên bản tiên đến khâu điều chỉnh ánh sáng cuối cùng, cô theo sát toàn bộ quá trình. Phương án đã sửa hơn chục lần, cô đã chạy đi chạy lại công trường vô số chuyến, thắc mắc của phía A, cô nghiêm túc giải quyết.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt sau cặp kính gọng vàng điềm tĩnh và kiên định.
“Tôi chân ngưỡng mộ tinh thần trách nhiệm đáng quý của cô . Từng chi tiết nhỏ án kết tinh từ tâm huyết của cô .”
Anh lại dừng lại chút.
“Tên người đứng tên bản quyền, nên là của cô .”
Toàn bộ hội trường im lặng như tờ. Tôi đứng tại chỗ, sống mũi cay xè khó nén, tầm nhìn bắt nhòe đi.
Chị Nghiên cạnh cấu mạnh vào tôi: “Vệ Mạn, anh ta đang chống lưng em đấy!”
Tôi biết.
Anh lặn lội đường xa, chắc chắn là vừa xuống máy bay, ngay cả nhà chưa kịp về đã chạy thẳng tới đây còn cố tình không tôi biết trước để tôi không cảm thấy áp lực tâm lý. Anh biết tôi đã chịu thiệt thòi, nên anh muốn đòi lại công bằng tôi trước mặt tất cả người.
Gương mặt lão lúc đỏ lúc trắng, bàn cầm ly cứ run lên bần bật.
Sếp tôi là người phản ứng nhanh nhất, lập tức phụ họa: “Nhiêu Tổng nói rất đúng! Vệ Mạn là nhà kế ưu tú của công chúng tôi, án công cô có công lớn nhất! Nào nào, Vệ Mạn, lên đây chụp ảnh cùng Nhiêu Tổng đi!”
Tôi lau nước mắt, để chị Nghiên đẩy tôi lên phía trước.
Khi đi đến trước mặt anh, anh nhìn tôi đăm đắm. Anh đưa , giống như lần tiên hai chúng tôi gặp mặt. Tôi đưa , nắm lấy anh.
“Cảm ơn nhà kế Vệ vì những vất vả suốt thời gian .”
Sau đó, bằng giọng mình tôi nghe thấy, anh nói: “Có anh ở đây .”
Tôi sụt sịt mũi, nước mắt lại chực trào , tôi trừng mắt nhìn anh cái.
Tại anh bao công sức kìm nén nãy giờ của em, lại sắp trào hết .
Anh khẽ nhếch môi đầy nhẹ nhàng, buông , lại trở về làm ông chủ A đầy điềm tĩnh, chững chạc.
tôi biết, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng , anh là người sẵn sàng vì tôi đòi lại tất cả những gì vốn dĩ thuộc về mình trước sự chứng kiến của tất cả người.
23
Tiệc tan, tôi đứng trước cửa khách sạn giả vờ đợi xe. Đồng nghiệp từng tốp từng tốp về. Gió đêm thổi , thổi bay hơi men trên người, chẳng thổi tan cái nóng đang còn vương lại trên mặt.
Anh bước từ , đứng cạnh tôi.
“Để anh đưa em về?” Anh lên tiếng.
“Không anh đã uống sao?”
“Đâu có.” Anh đáp: “Ly vừa nãy là do trợ lý của anh đổi nước lọc .”
Tôi có chút không tưởng tượng nổi: “Có anh đã lên kế hoạch từ lúc mới bước chân vào không?”
Anh cúi nhìn tôi, mắt đong đầy ý cười.
“Kế hoạch gì cơ?”
“Kế hoạch… giúp em trút giận .”
Anh nghĩ ngợi nghiêm túc trả lời: “Không tính là kế hoạch, là không nỡ nhìn em chịu ấm ức thôi.”
Gió đêm thổi , đã mang theo hơi thở của hạ, tôi nhìn anh, hốc mắt lại bắt nóng lên.
“Sao anh biết em chịu ấm ức?”
“Người của anh không là đồ vô dụng. Mấy trò vặt của sếp em, còn lâu mới đủ trình múa rìu mắt thợ trước mặt anh.”
Tôi sững sờ.
“Em tưởng án Tinh Tố là thứ công nào có lấy được sao?”
Giọng anh rất thản nhiên, như đang kể chuyện hết sức bình thường: “Công làm về triển lãm thì nhiều vô kể, ngay từ khoảnh khắc công em lọt vào danh sách rút gọn, thì phương án của em, kế của em, và cả hiện của em từng buổi họp online, anh thu hết vào tầm mắt.”
Ánh mắt anh trầm xuống: “Vệ Mạn, án , là vì có em nên công các em mới có tư cách thực hiện.”
“Chứ không vì bất kỳ ai khác.”