Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Nhiêu: “Giận rồi à?”
Thực ra tôi biết là do mình làm mình làm mẩy. Chuyện công việc không đem xúc cá nhân vào .
Anh ấy không hề cố ý gây khó dễ.
Có ông chủ A lại chịu bỏ ra hàng đống thời gian ngồi đối chiếu từng chi tiết, đi tìm lỗi sai tận cùng thế này không?
Tôi chỉ tức vì anh giấu diếm, và tức cả bản thân mình không tâm.
chị họ đã từng nhắc anh là tổng giám đốc của một công ty công nghệ. Chỉ cần tôi chịu tâm một chút, tra tên anh trên mạng, hoặc kỹ chị họ thêm vài câu, thì đã không đến mức mù tịt về cuộc sống thực của anh như .
Hoặc có lẽ, tôi chỉ là nhất thời chưa chấp nhận bộ mặt công tư phân minh này của anh thôi. Nhưng nghĩ lại, cũng là công việc của anh.
Anh ấy đang chịu trách nhiệm với công ty mình, chẳng phải cũng là hiện sự tôn trọng với thiết kế của tôi ?
Nếu phương án thông chỉ vì anh nể tình, thì chẳng phải lúc này tôi mới nên tự xấu hổ ?
Tôi tựa vào lan can sân thượng, cơn gió nhẹ thổi mang theo hơi ấm đặc trưng của mùa xuân. Tôi cúi nhìn điện thoại, khung chat vẫn dừng ở câu liệu tôi có đang giận hay không.
Không giục giã, cũng chẳng giải thích.
Anh ấy thật sự kiên nhẫn đấy.
Tôi thở dài, rồi vẫn gửi lại: “Không giận.”
Anh gần như đáp lại ngay lập tức: “Thật không?”
Xem ra anh cũng không bình tĩnh như vẻ ngoài hiện.
“Thật .”
Tôi tựa lưng vào lan can, chậm rãi gõ chữ: “Biết anh là A thì em đã chẳng lại nhiều lỗi sai anh soi như rồi.”
Anh vẫn đáp lại ngay lập tức, gửi kèm một biểu tượng cười xấu xa của hệ thống. Sau trêu chọc một cách không tử tế: “Không lại lỗi, thì làm anh có cớ nhìn em nhiều thêm vài lần cuộc cơ chứ?”
“?” có phải là logic ngụy biện của một người bình thường không !!!
Nhiêu: “ , em nhìn PPT hết một bốn mươi phút rồi, chỉ còn lại mươi phút là nhìn anh thôi.”
Có ai ra nói lý lẽ giúp tôi với không, tôi tức đến mức bật cười rồi này.
Tôi khó tin : “Đừng bảo là anh liên tục đặt câu chỉ vì lý do này đấy nhé!”
Anh đáp: “Giờ thì biết anh khó khăn thế rồi chứ gì.”
Tôi: “…”
Người này, mặt dày đến mức đường hoàng chính chính luôn.
“Tổng giám đốc Nhiêu, phải nói thật là cách anh theo đuổi người ta, tốn kém designer quá đấy.”
Anh lại gửi cái biểu tượng xúc xoa mèo: “Tốn chút cũng không , miễn là em đừng chạy là .”
Tôi dựa vào lan can, tâm trạng tốt hơn hẳn. cầu thang bộ bị đẩy ra, chị Nghiên thò nửa cái vào: “Mạn Mạn, đến hiệp rồi!”
Tôi ậm ừ một , cúi nhìn điện thoại. Anh ấy gửi một lúc mấy tin nhắn:
“Vệ Mạn.”
“Người đặt câu phòng là đối tác Nhiêu Tín.”
“Nhưng người nhìn em đến mức mắt rực , chính là đối tượng xem mắt của em, Nhiêu Tín.”
15
Tôi đút điện thoại vào túi, lấy lại bình tĩnh rồi đẩy bước vào phòng . Anh ấy ngồi ở vị trí chủ tọa, mắt sau cặp kính quét , vô cùng bình tĩnh và điềm đạm, hoàn toàn chẳng liên quan gì đến người vừa nói “nhìn em mắt rực ” một giây .
Tôi bật micro, chạm mắt với anh ấy.
“Tổng giám đốc Nhiêu, về phần tối ưu hóa lộ trình di chuyển, tôi xin bổ sung một phương án mới.”
Anh gật : “Trình bày đi.”
Tôi mở một bản PPT khác vẫn chưa hoàn thiện. Lần này, tôi không né tránh mắt của anh nữa. Nhìn thẳng vào đôi mắt trầm tĩnh , tôi trình bày hết toàn bộ không cần nhìn tài liệu.
Đến nửa sau bài thuyết trình, tôi thậm chí thoáng khóe miệng anh khẽ động đậy. Rất nhẹ, giống như đang muốn cười nhưng lại cố nhịn xuống.
Cuộc kết thúc, mọi người đều đang thu dọn đồ đạc. Anh đứng dậy, đưa tay ra, giọng điệu kiểu công việc: “Designer Vệ, vất vả rồi.”
Tôi nắm lấy tay anh. Lần này, anh không chạm rồi buông ngay siết c/h/ặ/t lấy, dừng lại giây rồi thì thầm: “Đợi em tan làm.” chỉ đủ chúng tôi nghe .
Tôi kinh ngạc ngẩng , vô thức nhìn quanh. Tổng giám đốc đã đi mở phòng , chị Nghiên thì đang đứng một thu dọn sổ tay, không ai chú ý đến này.
Đợi đến khi tôi quay lại nhìn, anh đã buông tay ra rồi. Anh không đổi sắc mặt, quay người cười nói với sếp tôi rồi bước ra ngoài.
Tôi đứng , lòng bàn tay vẫn còn lưu lại hơi ấm từ bàn tay anh.
Người này… diễn xuất giỏi quá rồi đấy.
16
tránh gặp đồng nghiệp, tôi chậm chạp tắt máy tính, dọn dẹp bàn làm việc, rồi nhét máy tính xách tay vào túi. Chẳng biết người này đang đợi ở chỗ dưới lầu nữa, làm việc gì tôi cũng không nhịn liếc mắt nhìn xuống dưới lầu một cái.
giác cứ như đang làm chuyện gì mờ ám .
Khi tôi xuống đến nơi, trời đã tối sầm. Nhìn quanh một lượt, tôi nhắn tin anh: “Đang ở đâu thế?”
Nhiêu: “Ở ngã tư phía .”
Đèn phố vừa , lúc tôi đi ngang , đèn đường phố vừa vặn rực. Anh ấy chống khuỷu tay, nửa người dựa vào khung xe, chiếc kính gọng vàng lúc nãy đã không cánh bay.
Đêm tôi không dám nhìn kỹ, hôm nay mới phát hiện ra mắt anh ấy vốn dĩ trông như thế này.
Con ngươi rất đen, đen như đáy hồ sâu không đáy, ấy đèn đường ấm áp rơi vào lại vỡ tan thành những đốm nhỏ li ti, lúc lúc tắt, như đang che giấu điều gì .
Tôi bỗng nhớ lại dáng vẻ khi anh ấy đeo kính.
Bị gọng kính vàng che khuất, chỉ mắt anh ấy thật tĩnh lặng, kiềm chế, tựa như có một lớp kính ngăn cách đang nhìn tôi.
Giờ lớp kính đã tháo bỏ, mọi hơi ấm, mọi xúc đều phơi bày trần trụi màn đêm.
Anh ấy chẳng nói gì cả, chỉ lặng lẽ nhìn tôi, khiến người ta khó lòng che giấu nỗi xao xuyến.
“Nhìn gì thế?” Anh ấy , giọng trầm thấp, mang theo ý cười.
“Nhìn anh.” Tôi buột miệng nói, nói xong lại quá thẳng thừng: “Cả buổi chiều anh đều đeo kính, giờ không đeo nữa, hơi không quen.”
Anh ấy nhướng mày: “Đẹp không?”
Tôi không trả lời, mở xe rồi ngồi vào. khoang xe phảng phất hương gỗ tuyết tùng dịu nhẹ.
Lúc tôi thắt dây an toàn, mắt vô tình lướt anh ấy. Anh ấy đang nhìn về phía khởi động xe, đường nét gương mặt nghiêng từ bảng điều khiển làm nổi bật, hàng mi rất dài.
Đẹp hơn lúc đeo kính nhiều.
Khi ý nghĩ này nảy ra, tôi vội quay nhìn ra ngoài sổ.
“ thế?” Anh ấy .
“Không có gì.”
“ tai lại đỏ rồi?”
……
Tôi vừa xấu hổ vừa chột dạ lườm anh ấy một cái: “Anh có lái xe đàng hoàng không!?”
Anh ấy không nói gì, chỉ nhìn tôi rồi khẽ bật cười. cười ấy rất khẽ, tựa như chiếc lông vũ khẽ lướt màng nhĩ.
Tôi nắm c/h/ặ/t dây an toàn, tim đập nhanh như đang chạy tám trăm mét . Thảo người này đi làm lúc cũng đeo kính.
Ngày cũng vác theo đôi mắt đào hoa quyến rũ c/h/ế/c người này, ai chịu thấu.