Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Thẩm Kỳ thầm yêu trưởng tỷ của ta đã lâu. Khi ta và trưởng tỷ cùng xuống nước, hắn lại nhận nhầm, cứu ta lên trước, còn trưởng tỷ bị dòng nước cuốn đi mà mất mạng.

Ta khi ấy không hề hay , cứ thế thích hắn đến không dứt ra được, sống chết đòi gả cho hắn. Thẩm Kỳ vui vẻ đồng ý.

Sau khi thành thân, hắn lại lúc nóng lúc lạnh.

Có khi hắn dịu dàng với ta, có khi lại lạnh lùng nhìn ta như hận ta thấu xương.

Ta vốn là một cô nương sáng sủa, kiêu kỳ, được nuông , vậy mà ngày càng héo úa, u uất đời. Đến tận lúc chết, ta phát hiện…

Hóa ra khi hắn đối tốt với ta, là vì ta giống trưởng tỷ. Khi hắn đối xử tệ với ta, là vì hắn cho rằng ta đã hại chết nàng.

Sau khi trọng sinh, ta tự mình bơi lên bờ, nhìn hắn ôm lại trưởng tỷ như người mất rồi được.

Ta quay đầu, đi về phía nam nhân tôn quý nhất thiên hạ.

1

Nam nhân tôn quý nhất thiên hạ, đương nhiên là lão hoàng đế.

Ta chỉ tay về phía Thẩm Kỳ kia, đầu nũng nịu đổi trắng thay đen, bóp méo thật, vu oan giá họa, lớn tiếng trạng:

“Hoàng bá bá, có tên đăng đồ tử khinh bạc tỷ tỷ của ta!”

Ta nhớ nơi này là một hành cung. nhà ta theo thánh giá đến đây, đúng lúc mưa lớn kéo dài, nước khe núi dâng . Ta và tỷ tỷ không cẩn thận xuống nước, thị vệ đi theo đều nhảy xuống cứu, nhưng nước chảy xiết, khó người.

Gần đây Thẩm Kỳ cũng được hoàng đế thưởng thức có mặt theo giá. Thấy vậy, hắn không chút do dự nhảy xuống. Kiếp trước, người hắn cứu lên là ta.

Từ ngày đó, ta yêu hắn đến không tự thoát ra.

Nhà họ Thẩm trước đây cũng là đại tộc. Vì đời lão hoàng đế đứng sai phe dần sa sút, vốn đã lụn bại cùng đường. May mà có một Thẩm Kỳ, tuổi còn trẻ đã đỗ trạng nguyên, vào quan trường rồi thăng tiến liên tục, đưa Thẩm gia đứng dậy lần nữa. Là tân quý trong triều, tiền đồ của hắn cùng rộng mở.

Một lang quân lợi hại như vậy, dung mạo lại tuấn tú khác thường. Ngày hắn cưỡi ngựa vinh quy sau khi đỗ , các cô nương, tức khắp phố lớn ngõ nhỏ trong kinh thành đều bàn tán về tướng mạo đẹp đẽ của hắn.

Hắn vốn đã là kiểu nam tử dễ một cô nương tuổi ta động lòng, huống chi còn có ơn cứu mạng với ta.

Năm ấy, trái tim ta chân thành và nóng bỏng nhất. Ta sống chết làm loạn, nhất định phải gả cho hắn.

Một giai tế tốt như vậy, ta không hiểu vì sao các trưởng bối lại do dự. Thấy ta quyết tâm, cuối cùng họ thỏa hiệp, nhờ người đi dò ý Thẩm gia.

Thẩm Kỳ thuận thế cho người đến cầu thân.

Ngày thành hôn, trong mắt trong lòng ta đều là hắn. Ta căng thẳng đến mức suýt đi cùng tay cùng chân. Một bước lảo đảo, khăn voan bị cành cây móc xuống. Ta ngẩng đầu, vừa hay nhìn thấy Thẩm Kỳ đứng phía trước.

Hắn lại chẳng căng thẳng chút nào, bình tĩnh đến quỷ dị, dịu dàng nhìn ta.

Sau đó hắn ho vài tiếng. Đến tối, hắn nói mình nhiễm lạnh, sợ lây bệnh cho ta, rồi ngủ lại thư phòng.

Về sau ta hiểu, ánh mắt đó là ánh mắt xuyên qua ta để nhìn một người khác.

Không ai , Thẩm Kỳ đã ngưỡng mộ trưởng tỷ của ta từ lâu.

Thuở nhỏ, Thẩm gia sa sút, Thẩm Kỳ học đường luôn bị người ta nạt. Tỷ tỷ ta cũng học đó vài năm. Thấy hắn đáng thương, nàng nhiều lần giúp hắn đuổi những kẻ kia đi. Thấy hắn gầy yếu, nàng chia phần cơm nhà đưa cho mình cho hắn. Có lần gặp hắn ngã bệnh, nàng còn đưa hắn đến y quán, cho hắn mượn tiền trả khoản nợ mà người ta đang ép gia đình hắn…

Về sau lớn hơn một chút, tỷ tỷ không còn đến học đường nữa. Ai có ngờ Thẩm Kỳ luôn nhớ nàng.

Thẩm Kỳ thích trưởng tỷ của ta, đồng thời cực kỳ chán ghét ta.

Theo quan sát của hắn, ta ra phải có tỷ tỷ dắt theo không lạc đường, học đàn học vẽ phải có tỷ tỷ làm mẫu, gặp điểm tâm yêu thích cũng đòi tỷ tỷ đút, làm gì cũng bám lấy tỷ tỷ. Hắn thấy ta thật yếu ớt, giả tạo, lúc nào cũng làm phiền tỷ tỷ.

Khi cứu người, dòng nước xiết, hắn nhận nhầm ta thành tỷ tỷ rồi vớt ta lên, không kịp đi cứu nàng. Đây là nỗi hận Thẩm Kỳ canh cánh trong lòng.

Thật ra hắn ghét ta, hận ta, cho rằng ta đã chiếm mất cơ hội sống của tỷ tỷ. Nếu không có ta, người còn sống sẽ là tỷ tỷ, người gả cho hắn cũng sẽ là tỷ tỷ.

Hắn đồng ý thành thân với ta, một mặt vì xem ta là thế thân của tỷ tỷ, một mặt vì muốn trả thù ta.

Một con chó điên bề ôn văn nhã nhặn, trong âm u cố chấp.

Đúng như hắn muốn, kiếp trước ta sống thê thảm, chết cũng thê thảm.

Vừa mở mắt ra, ta đã quay lại ngày xuống nước. Thấy có người bơi tới cứu, giống như kiếp trước, tỷ tỷ đẩy ta lên trước, muốn ta được cứu trước. Nhưng lần này, ta bơi, ta tránh khỏi Thẩm Kỳ.

Lần này hắn không nhận nhầm người nữa. Hắn vất vả đưa tỷ tỷ lên bờ, còn ta tự mình bơi lên.

Vừa lên bờ, Thẩm Kỳ ngẩn ra một lát, như nhớ ra điều gì. Hắn ôm lấy tỷ tỷ như mất rồi lại được, bàn tay run rẩy vuốt lên mặt nàng.

Một tiếng “đăng đồ tử” của ta động tác của hắn cứng đờ đầy lúng túng. Tất mọi người có mặt đều nhìn về phía hắn.

Hai người y phục ướt sũng. Người đã cứu lên rồi mà nam nhân không buông tay, quả thật có chút không được nhã nhặn.

Các nha hoàn, tử đi lấy áo cuối cùng cũng chạy về, quấn kín ta và tỷ tỷ. thân ta và hoàng đế là tri kỷ cùng sống cùng chết. Ta và tỷ tỷ được hoàng đế nhìn lớn lên, luôn được người thương yêu, lại là con cháu trọng thần.

Vốn dĩ Thẩm Kỳ cứu người có công. Kiếp trước hoàng đế nhớ hắn cứu ta thăng quan tiến tước, ban thưởng không ít.

Bây giờ hắn cứu tỷ tỷ, lại bị ta quấy một trận, thành ra có vẻ như hắn có dụng ý khác. Sau cơn lúng túng, ơn cứu mạng cũng không còn nặng như trước.

Thăng quan tiến tước không còn nữa, đổi thành lời cảm tạ miệng và nhiều phần thưởng.

Có điều hoàng đế cũng ta đang phóng đại cố ý vu . Người lựa chọn ta, chỉ cười mắng:

“Ngươi đúng là tiểu oan gia.”

Không còn nào, từ trước đến nay ta vốn là kẻ được sủng mà kiêu, ngang ngược không trời đất dày như vậy.

Thẩm Kỳ thất thần tạ ơn, ánh mắt hồn xiêu phách lạc nhìn theo bóng lưng tỷ tỷ rời đi.

Đến khi ta đi đến gần, hắn chú ý tới ta. Ta hỏi:

“Ngươi có muốn nàng quay đầu nhìn ngươi một cái không?”

Không đợi hắn phản ứng, ta giả vờ lảo đảo. Chân thì trượt, nhưng tay lại “bốp” một tiếng, tát thật mạnh lên mặt hắn, để lại một dấu bàn tay đỏ rực.

Ta giơ bàn tay cũng đỏ lên của mình, ấm ức tố với trưởng tỷ đang quay đầu nhìn lại:

“Tỷ tỷ, tay muội đau .”

“Là hắn dùng mặt hắn tấn công lòng bàn tay của muội…”

2

Tỷ tỷ chẳng còn tâm trí phân thần nhìn sắc mặt đặc sắc của Thẩm Kỳ. Nàng đau lòng cực kỳ, đi tới nắm lấy tay ta.

“Uyên Uyên đừng sợ, tỷ tỷ lập tức đi mời ngự y lấy thuốc .”

Đúng là phải lập tức. Nếu chậm thêm chút nữa, tay ta sắp khỏi mất rồi.

Ta là con út trong nhà, trên có mấy ca ca và một tỷ tỷ. Từ nhỏ đã được phủ cưng , nuông nấng. Trong mắt họ, ta vốn yếu ớt dễ vỡ như vậy.

Tỷ tỷ cũng không hỏi vì sao ta duyên cớ tát Thẩm Kỳ. Tóm lại, ta tát hắn thì chắc chắn là hắn sai đâu đó. Nếu ta không thích Thẩm Kỳ, vậy đương nhiên nàng cũng không thích.

Nhưng Thẩm Kỳ vừa cứu nàng một mạng, tỷ tỷ khó xử nhìn hắn:

“Tiểu muội nghịch ngợm, mong Thẩm công tử lượng thứ.”

Khó khăn lắm tỷ tỷ quay đầu nhìn hắn một cái, nhưng hình ảnh lọt vào mắt nàng lại là bộ dạng chật vật của hắn với dấu tay đỏ trên mặt. Bạch nguyệt quang đã lên tiếng, Thẩm Kỳ cũng chỉ có nghẹn khuất mà lượng thứ.

Hắn tức đến chết, chặng đường sau đó đều âm trầm nhìn ta.

Xem ra hắn chưa trọng sinh, chỉ là nhớ lại một ít ký ức kiếp trước. Ta đoán hắn chỉ nhớ đoạn cứu nhầm người.

Nếu hắn nhớ nhiều hơn một chút, hắn sẽ nhớ tới khi ta vừa gả vào Thẩm gia, ngày thứ hai kính trà, mẫu thân hắn đã đầu làm khó ta.

Mẫu thân hắn đầu óc không rõ ràng. Cưới được tức nhà cửa rộng, không nghĩ phải nâng niu chuộng, lại cảm thấy ta quý giá, chắc không chịu được khổ, muốn chèn ép một chút để ta ngoan ngoãn nghe lời hơn.

Ta bưng trà nóng cho ta, ta mãi không nhận, trơ mắt nhìn ta bị bỏng đến nhíu mày.

Ta không ta, ném chén trà rồi xoay người bỏ đi.

Hôm đó Thẩm Kỳ về, ta ấm ức trạng với hắn:

“Phu quân, mẫu thân chàng nạt ta!”

Thẩm Kỳ khựng lại, dường như không quen với xưng hô này. Sau đó hắn lạnh lùng trách mắng ta kiêu căng ngang ngược, bất hiếu với trưởng bối. Tóm lại, tất đều là lỗi của ta.

Ta không chịu nổi chút tủi thân nào, nước mắt lộp bộp xuống. Hắn không để ý đến ta.

Từ trước đến nay, chỉ cần ta khóc, sẽ có nhiều người vây quanh dỗ dành ta.

Chỉ riêng Thẩm Kỳ là không để ý, bỏ mặc ta. Nhưng khi đó ta thích hắn, thích hắn một đơn thuần.

Ta không chịu được lạnh nhạt của hắn, hiếm hoi nhượng bộ một lần, bù lại lần kính trà đó. Mẫu thân hắn mặt cười hiền hòa, nhưng vẻ đắc ý trong giấu cũng không giấu được. Trước mặt Thẩm Kỳ, ta dám ta nâng chén trà lâu.

Lúc ra khỏi cửa, lòng bàn tay ta đỏ ửng, đầu ngón tay âm ỉ đau. Theo thói quen, ta giơ lòng bàn tay cho hắn xem, nũng nịu tố :

“Chàng xem, tay ta bị bỏng đỏ rồi, đau …”

Ta chờ hắn an ủi ta, nhưng Thẩm Kỳ lại như không nghe thấy, vội vàng ra khỏi cửa.

Ta đứng tại chỗ nhìn hắn, chờ mong đầy mắt dần biến thành cô đơn.

Ta sống Thẩm gia không hề thuận lợi. Gả qua rồi phát hiện trong Thẩm phủ có một vị biểu tiểu thư họ xa được gửi nuôi đó. Nàng ta ngày ngày giả vờ yếu đuối, cơ hội tiếp cận Thẩm Kỳ. Lão nhân Thẩm mẫu kia thích nàng ta chứ không thích ta, cũng ngày ngày ta khó chịu.

Ta bị người ta nạt, Thẩm Kỳ chưa chống lưng cho ta. Ta tự mình đòi lại diện, hắn lại trách ta kiêu căng lễ. Ta thích hắn đến vậy, sợ hắn ghét ta, đành chậm rãi thu bớt khí thế, đè nén bản tính. Bị tủi thân cũng không còn dám phản kích hay kể lể, học đánh răng rồi nuốt máu vào bụng.

Ta dần dần không còn khóc nữa. Khóc rồi Thẩm Kỳ cũng sẽ không dỗ ta, chỉ chê ta ồn ào phiền phức. Không có ai dỗ, vậy mà ta cũng học được kiên cường. Chỉ là tâm cứ nghẹn trong lòng, nghẹn lâu rồi ta trở ít nói.

Ta chút chút biến thành một người hèn mọn đáng thương, chẳng còn giống mình nữa.

Nếu Thẩm Kỳ có nhớ những chuyện này, hắn sẽ hiểu, ta tát hắn là điều hắn đáng nhận. Ta đang trút giận thay cho ta lúc ấy.

thân ta là Vinh Quốc công. Mẫu thân ta và hoàng hậu là tỷ muội ruột. Hoàng đế và hoàng hậu đều thương ta, mẫu, huynh trưởng, tỷ tỷ đều nuông ta. Ta thân phận quý, lại sinh ra xinh đẹp. Ra dù có lý gây đến đâu, người khác cũng luôn dung túng ta. Người thích ta nhiều kể, thiếu một Thẩm Kỳ thì tính là gì.

Ta sinh ra vốn bay bổng ngang ngược như thế. Bị tủi thân sẽ có người chống lưng, khóc rồi vĩnh viễn có người dỗ.

Sống lại một đời, cuối cùng ta cũng trở về dáng vẻ vốn có của mình.

Gần đến ngày hồi kinh, Thẩm Kỳ tránh người khác đến ta, như cuối cùng đã hiểu ra điều gì.

“Chúc Uyên, nàng cũng trọng sinh, đúng không?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.