Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
13
tính sai bước.
Lời bị tôi dùng điện thoại túi âm thầm ghi âm lại, sau đó lập tức gửi cho Lục Kim An.
Tôi chờ mong phản ứng anh.
Lòng tự tôn ở tuổi mười tám đôi khi lớn hơn tình .
Lục Kim An và cãi vã đến tuyệt giao.
nhìn , Lục Kim An siết chặt cổ , đè tường, đỏ ngầu, gằn giọng chất vấn .
mình yêu, khi lớp lớp bóc tách vỏ hành tây…
Thứ hiện ra lại là nội tâm thối rữa, mục nát.
giác đó, hẳn là chẳng dễ chịu gì đâu nhỉ?
Hy vọng anh cũng hiểu giác năm xưa tôi.
lại 30 ngày là đến kỳ thi đại học.
14
Đúng vào hôm thi thử lần ba.
Lục Kim An đột nhiên biến mất, tất thầy đều cuống cuồng đi tìm, liên lạc với phụ huynh, tới tận nhà, nhưng không ai biết anh ở đâu.
Kỳ thi kéo dài hai ngày, đến khi kết thúc, Lục Kim An vẫn không xuất hiện.
Tôi mệt mỏi rã rời đi bộ về nhà, lại nhìn trước cổng đàn ông mặc đồ đen đứng lặng lẽ.
Toàn thân tôi lập tức căng , cầm chặt thiết bị báo động cầm tay túi.
“Dao Dao.”
Là Lục Kim An. Anh gầy đến suýt nữa tôi không nhận ra, giọng run rẩy, chất chứa tuyệt vọng lẫn hoảng loạn.
Anh lao đến ôm chặt lấy tôi, toàn thân run bần bật.
giác đó… giống hệt Lục Kim An kiếp trước.
Anh lẩm bẩm:
“Anh mơ giấc mơ dài lắm, dài đến khiến anh sợ hãi.
Anh mơ chúng bên nhau, rồi kết hôn.
Rồi vì , ngay đúng ngày kỷ niệm cưới, anh bỏ đi biệt tăm, để ở lại mình chống chọi với thế giới.”
Anh chậm rãi, đang kể về cơn ác mộng mà anh bị nhấn chìm đó mãi mãi không tỉnh lại.
“Anh bị tạt axit, khuôn tan chảy, ngã xuống đất gào thét đau đớn.
Bên cạnh là… hộp tro cốt anh bị rơi vỡ.
Mọi xung quanh đều cười nhạo , không ai đưa tay giúp đỡ.
là yêu cái đẹp, sợ đau đến thế… lúc bị tạt axit, chắc đau lắm nhỉ?”
Giọng anh khản đặc, gần mất tiếng:
“Anh đưa vào viện, không chấp nhận khuôn bị hủy hoại, đến mùa xuân ngứa ngáy vì vết thương thì nhảy lầu tự sát.”
“Anh không tin…” Giọt nước cuối cùng không giữ nữa, trào ra khỏi anh, “Mấy thứ đó… không phải sự thật, đúng không?”
Ánh Lục Kim An đầy vằn đỏ, bệnh hoạn mà tuyệt vọng, đang cầu xin tôi rằng tất là ác mộng.
Nhưng tôi bật cười lạnh, cố ép những uất ức và không cam lòng đang trào nghẹn ngào trở về lại ngực:
“Tất đều là thật.”
Lục Kim An không tin nổi, lùi lại hai bước rồi quỵ xuống, đầu gối chạm đất, tấm lưng kiêu hãnh giờ đây hoàn toàn sụp đổ.
Anh vùi vào lòng bàn tay, nước len lỏi qua kẽ ngón tay, rơi xuống, theo đó là tiếng nức nở ngày càng rõ.
“Anh… anh xin lỗi .”
Anh hóa điên, năng lộn xộn:
“Anh chết rồi, hóa thành linh hồn, mới biết căn bản chưa chết, là vì đắc tội ai đó nước nên giả chết để trốn.
vì ghen tị với hôn nhân hạnh phúc chúng mà cố tình gửi tin nhắn giả vờ tự sát.
Anh sao ngu đến đó chứ…
Chúng kết hôn năm năm, hạnh phúc vậy, thậm chí định sang năm sẽ con…”
Gương anh vặn vẹo, ánh tuyệt vọng:
“Chính anh… phá nát mọi thứ.”
Anh không phân biệt nổi giữa quá khứ hay hiện tại, hoàn toàn sa vào mê loạn.
tôi, đứng đó nhìn Lục Kim An thê thảm đến vậy… lại nực cười.
Tôi xoay rời đi, để lại anh quỳ gối nước và ăn năn, không buồn ngoảnh lại.