Từ nhỏ, tôi đã sống trong môi trường không giống ai – được một lính đánh thuê đã giải ngũ nuôi dưỡng, huấn luyện nghiêm ngặt như đang trong quân đội. Với tôi, mỗi thành phố đều là một chiến trường, mỗi căn phòng đều cần có ít nhất hai đường thoát hiểm.
Lúc những cô gái đồng trang lứa bàn nhau nên đánh mắt tông gì cho buổi hẹn cuối tuần, tôi đang nghiên cứu sơ đồ trường học để tính toán địa hình có lợi nhất khi bị tấn công bất ngờ.
Khi họ e ấp viết thư tay tỏ tình với cậu bạn cùng lớp, tôi đã thuộc nằm lòng kỹ năng khống chế đối phương trong ba giây.
Tôi cứ sống như vậy đến tận năm mười sáu tuổi, chưa từng gặp phải biến cố nào. Có lúc tôi còn tự hỏi: lẽ nào tất cả những cảnh giác và rèn luyện của mình đều là dư thừa?
Rồi một ngày, cha mẹ ruột của tôi xuất hiện.
Họ lái chiếc xe sang trọng dừng trước cổng trường, mang theo nụ cười áy náy và giấy chứng nhận xét nghiệm ADN không thể chối cãi.
Tôi được đưa về nhà họ – một căn biệt thự lớn đến mức có thể lạc đường trong chính sân vườn của nó.
Ngày đầu tiên bước vào căn nhà xa lạ ấy, một cô gái tóc dài, trang điểm dịu dàng bước đến cửa phòng tôi gọi:
“Chị, mau xuống ăn cơm đi!”
Chưa kịp đáp lời, cô ta đột ngột hét lên rồi lăn từ trên cầu thang xuống như trong phim truyền hình.
Cả nhà chạy đến, người thì hoảng loạn, người thì trừng mắt nhìn tôi.
Cô ta ôm lấy cánh tay đầy vết xước, rưng rưng nói: “Chị à, em biết chị không thích em… nhưng em chỉ muốn nắm tay chị thôi, sao chị lại đẩy em?”
Tôi nhìn cô ta bình tĩnh như thể mọi chuyện đã nằm trong tính toán từ trước, rồi lấy ra từ túi áo một chiếc máy ghi hình nhỏ bằng lòng bàn tay.
“Xin lỗi, tôi không thích bị vu oan.”
“Chúng ta cùng xem lại tình huống nhé – hình ảnh có âm thanh đầy đủ.”