Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

1

Năm ta năm tuổi, mẫu thân đời.

Chiều hôm bà mất, hoa lê trong sân rơi trắng như một trận tuyết.

mẫu ôm ta quỳ trước giường bệnh. Khi ấy mẫu thân đã không nói được nữa, dùng đôi bàn tay gầy đến mức còn xương khớp ấy, hết đến khác vuốt ve gương mặt ta.

Bà nhìn ta cuối , ánh ấy quá dài, quá nặng nề, như muốn trao hết tất cả yêu thương lẽ dành cho ta trong mười năm sau vào một cái nhìn ấy.

Ngày thứ ba sau khi mẫu thân đời, phụ thân đón trưởng tỷ Thẩm Ngọc Thanh Châu trở về.

Trưởng tỷ lớn ta hai tuổi. thân thể yếu ớt, được nuôi dưỡng bên cạnh ngoại tổ mẫu ở Thanh Châu.

Năm , phụ thân rút sổ sách một khoản bạc lớn, đích thân đến Thanh Châu đón người. Cả đi lẫn về mất gần một tháng.

Sau khi trở về, phụ thân gầy đi một vòng. Gặp ai ông cũng nói:

“A ở Thanh Châu sống khổ quá, thân thể yếu. Sau phải chăm sóc cho con bé thật tốt được.”

Hôm ấy, trưởng tỷ mặc một chiếc áo màu vàng ngỗng, đứng trước cổng . Gió thổi , tà váy lay động như một đóa nghênh xuân vừa nở.

Phụ thân bước nhanh tới, ngồi xổm xuống ôm tỷ ấy vào lòng.

“A , nữ nhi ta, con chịu khổ rồi.”

Huynh trưởng đứng sau phụ thân, vành đỏ hoe, môi mím c.h.ặ.t. Dường như muốn nói cuối vẫn không nói .

Sau đặt tay vai trưởng tỷ, nhẹ nhàng vỗ hai cái.

Ta đứng dưới hành lang, nắm c.h.ặ.t góc áo mẫu, nhìn xa.

mẫu khẽ đẩy ta.

“Nhị cô nương, đi gọi tỷ tỷ con đi.”

Ta dè dặt bước trước, ngẩng mặt gọi một tiếng: “A tỷ.”

Trưởng tỷ cúi đầu nhìn ta.

Tỷ ấy có một đôi cực kỳ đẹp, đuôi hơi cong . Khi cười trông như vầng trăng non.

ấy tỷ ấy không cười, lặng lẽ nhìn ta một rồi khẽ :

“Muội là A Miên sao?”

Ta gật đầu.

Tỷ ấy không nói thêm , quay đầu làm nũng phụ thân.

“Phụ thân, con đói rồi. Đồ ăn ở Thanh Châu con ăn không quen, con muốn ăn bánh quế hoa.”

Phụ thân lập tức sai hạ nhân đi chuẩn bị, rồi nắm tay tỷ ấy đi về chính sảnh.

Huynh trưởng cười đi bên cạnh, chậm nửa bước giống hệt còn luôn đi theo sau tỷ ấy.

Đi được vài bước, phụ thân chợt nhớ điều , quay đầu nói ta:

“A Miên cũng tới đi, dùng bữa tỷ tỷ con.”

Bữa cơm ấy, ta ngồi đối diện trưởng tỷ.

Phụ thân liên tục gắp thức ăn cho tỷ ấy, tỷ ấy cuộc sống ở Thanh Châu thế nào, ngoại tổ mẫu có khỏe không.

Trưởng tỷ ngoan ngoãn trả lời.

Mỗi tỷ ấy nói một câu, nụ cười trên mặt phụ thân sâu thêm một phần.

Huynh trưởng rót trà cho trưởng tỷ, gắp thức ăn cho tỷ ấy, tỷ ấy đi đường có mệt không, quần áo mang theo có đủ ấm không.

Ta chưa từng thấy huynh trưởng nói nhiều như vậy.

Trên bàn có một món chua ngọt, khi mẫu thân còn sống, bà thích làm món nhất cho ta ăn.

Ta không nhịn được mà gắp thêm một đũa.

Đúng ấy, trưởng tỷ đột nhiên dừng đũa.

Tỷ ấy nhìn món , không nói vành dần dần đỏ .

Phụ thân lập tức :

“Sao thế, A ?”

Trưởng tỷ lắc đầu, giọng nói nghèn nghẹn.

“Không có đâu. là nhớ tổ mẫu thôi. Khi còn ở Thanh Châu, tổ mẫu cũng thường làm chua ngọt cho con ăn.”

Phụ thân đau lòng vô , lập tức quay sang dặn hạ nhân:

“Mang đĩa xuống đi. nay về sau trong không được làm món nữa.”

Huynh trưởng cũng nói thêm:

nay khẩu vị trong đều phải theo ý A . Muội ấy vừa trở về, đừng để muội ấy cảm thấy không quen. Đồ ăn ở Thanh Châu và kinh thành không giống nhau. Những năm A chịu nhiều thiệt thòi rồi.”

Khi đĩa ấy bị bưng đi, ta vẫn chưa kịp nuốt hết miếng trong miệng.

Sau ta biết m.a.n.g t.h.a.i ta, thân thể mẫu thân đã không được tốt.

Khi sinh ta, bà khó sinh, đau đớn suốt hai ngày hai đêm sinh được ta .

Đại phu nói nguyên khí bà đã tổn hao tận gốc, sau e rằng sẽ để bệnh căn.

Quả nhiên, năm ta ba tuổi, mẫu thân lâm bệnh.

về sau, bà không bao giờ khỏe nữa.

Về sau mẫu từng nói ta rằng, trong những năm mẫu thân bệnh nặng, huynh trưởng đối ta vẫn còn xem như ôn hòa.

Thỉnh thoảng huynh ấy đến Tây viện nhìn ta một , dạy ta nhận vài chữ.

sau khi mẫu thân đời, huynh ấy dần lạnh nhạt ta.

Có lẽ trong sâu thẳm lòng huynh ấy luôn tồn tại một ý nghĩ không thể nói thành lời.

Nếu không có ta có lẽ mẫu thân sẽ không đi sớm như vậy.

Về sau, suốt rất nhiều năm, ta không còn được ăn chua ngọt nữa.

2

Sau khi trưởng tỷ trở về , phụ thân cho người dọn dẹp Đông viện, nơi mẫu thân từng ở sinh thời, để tỷ ấy chuyển vào ở.

“Thân thể tỷ tỷ con yếu, viện đón nắng sẽ tốt cho tỷ ấy .”

Vốn dĩ ta ở trong một tiểu viện nằm cạnh Đông viện.

Khi mẫu thân còn sống, bà thường đến viện ta dạy ta nhận chữ, thêu thùa.

Sau khi mẫu thân đời, phụ thân nói:

“A Miên còn , chuyển sang tây đi. Gần thư phòng , tiện cho huynh trưởng con dạy con đọc sách.”

Thế là ta chuyển đến tiểu viện nằm ở góc xa nhất tây.

Viện rất , một cây hòe già chiếm gần nửa khoảng sân trời.

Mùa hè thì khá mát mẻ mùa đông không thấy được ánh mặt trời. Trên tường quanh năm một lớp rêu xanh mỏng.

Huynh trưởng chưa từng đến lấy một .

Ngày ta chuyển vào, mẫu đứng ngoài cửa nhìn rất lâu.

Cuối bà thở dài.

“Nhị cô nương, để ma ma trải thêm cho người một lớp đệm. tây ẩm lạnh, hồi người sợ lạnh nhất mà.”

Ta không nhớ nổi hồi mình có sợ lạnh hay không.

Ta nhớ đêm hôm ấy, một mình nằm trên chiếc giường xa lạ, ngoài cửa sổ lá cây hòe xào xạc không ngừng.

Ta cuộn mình trong chăn thành một khối , nghĩ rằng nếu mẫu thân còn sống, nhất định bà sẽ đến kéo góc chăn cho ta.

Nghĩ mãi nghĩ mãi, nước liền chảy xuống ta nhịn , không khóc thành tiếng.

Bởi vì mẫu thân từng nói:

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.