Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Môi anh ta động đậy.

Tôi bổ sung thêm:

“Từ hôm nay trở đi, chúng ta kết thúc.”

Ý đột nhiên hét lên:

“Cố Thanh Ninh, cô dựa cái mà đối xử với anh ấy như vậy?”

“Anh ấy căn bản không yêu cô, anh ấy ở bên cô chỉ vì cô có ích!”

Cả sảnh chết lặng.

Mặt Phó Văn Châu lập tức xanh mét.

Tôi lại chẳng hề bất ngờ.

Thậm chí tôi .

“Cảm ơn cô đã nhắc.”

“Câu này, tôi sẽ để sư ghi lại luôn.”

Lúc này Ý mới nhận ra mình vừa nói , sắc mặt trắng bệch.

Phó Văn Châu bị đưa đi, anh ta vẫn quay đầu nhìn tôi.

Tôi không nhìn anh ta nữa.

Triệu Lam cẩn thận hỏi:

“Cố , tối nay mấy cụ ông tới không?”

Tôi nhìn bố.

Bố im lặng một lát rồi nói:

“Đổi chỗ đi.”

Tôi gật đầu.

sân Nam Sơn.”

“Sắp xếp lại đồ ăn, trong vòng nửa tiếng chuẩn bị xe.”

Triệu Lam lập tức đi làm.

Bố đứng trước bức tường ảnh bị tháo dỡ lộn xộn, chậm rãi đưa tay sờ lên tấm biển gãy góc.

Lòng tôi nghẹn lại.

“Bố, .”

Là tôi nhìn người không rõ nên mới để ông chịu cơn tức này.

Nhưng bố lắc đầu.

“Không phải của .”

Ông nhìn ra ngoài , nơi ánh đèn xe sát đang nhấp nháy.

“Lòng người hỏng rồi, không thể trách lên đầu .”

Ông dừng lại một lát.

“Chỉ là Thanh Ninh, này đừng tùy tiện giao đồ tốt người ngoài nữa.”

Tôi khẽ đáp.

Điện thoại lúc này rung lên.

Là mẹ của Phó Văn Châu.

Tôi bắt máy.

Bà ta vừa mở miệng đã :

“Thanh Ninh à, Văn Châu không thể đồn sát , ty nó sắp lên sàn rồi, cháu giúp nó đi.”

Tôi bình tĩnh nói:

“Dì à, thứ anh ta phá là đồ bố cháu trân quý.”

“Thứ anh ta làm tổn thương là trái tim của bố cháu.”

“Dì cầu nhầm người rồi.”

Tiếng của bà ta khựng lại.

Tôi trực tiếp cúp máy, kéo danh sách đen.

Tối hôm đó, mấy người đồng đội cũ của bố ăn cơm tại sân Nam Sơn.

Không ai nhắc chuyện ban ngày.

Chỉ rời đi, một người chú bác vỗ vai tôi.

bé, làm đúng.”

Tôi gật đầu.

Màn hình điện thoại sáng lên.

Hot search số một:

#Bạch nguyệt quang tổ chức sinh nhật chiếm dụng club riêng của người khác#

Phía gắn một chữ “bùng nổ”.

Tôi tắt điện thoại.

Đây mới chỉ là bắt đầu.

Sáng hôm , giá cổ phiếu của Phó Thị Technology vừa mở đã giảm tám điểm phần trăm.

Tôi ngồi trong văn phòng, xem xong báo cáo dư luận do bộ phận quan hệ chúng hợp.

Trên mạng đã cãi nhau ầm ĩ.

Ảnh Ý lóc bị đưa đi tối hôm trước các tài khoản marketing đăng lại khắp nơi.

Hình tượng “bạch nguyệt quang độc lập tỉnh táo” mà cô ta xây dựng trước đó sụp đổ hoàn toàn.

Có người đào ra thân phận “nghệ sĩ hải ngoại” mà cô ta tự xưng, thực chất chỉ là ly hôn, cô ta dùng tiền của chồng cũ mở hai buổi triển lãm tranh.

có người lật lại những câu cô ta từng nói trong livestream.

“Phụ nữ định phải lựa chọn một cách kiên định.”

“Người thật sự yêu bạn sẽ dâng thứ tốt trước mặt bạn.”

Khu bình luận mắng rất khó nghe.

【Dâng trước mặt cô? Dâng club người khác à?】

giám đốc Phó kỳ quặc, lấy tài sản của bạn gái nuôi bạch nguyệt quang.】

【Bức tường quân đó thật sự làm tôi , không có giới hạn.】

【Tính cô Cố đã tốt lắm rồi, đổi lại là tôi thì đã lật bàn ngay tại chỗ.】

Tôi không có nhiều cảm xúc.

Vở kịch này lên hot search chỉ vì chúng thích xem chuyện bát quái.

Nhưng thứ tôi muốn là kết quả.

sư rất nhanh đi .

“Cố , phía sát đã lập án điều tra.”

“Bước đầu xác định thiệt hại tài sản có giá trị khá lớn, số cụ thể phải chờ giám định.”

Tôi gật đầu.

“Phó Văn Châu thì sao?”

“Anh ta kiên quyết nói mình không có chủ ý phá hoại, chỉ là mượn địa điểm.”

sư dừng lại.

“Nhưng trong camera có chỉ thị qua điện thoại của anh ta, quản lý Triệu có thể làm chứng.”

Tôi lạnh.

Ý thì sao?”

“Ban đầu cô ta , nói mình không quyền sở hữu club.”

đó sát trích xuất lịch sử trò chuyện của cô ta và Phó Văn Châu.”

sư đưa bản in tôi.

Tôi cúi đầu nhìn.

Ý: 【Chị Thanh Ninh liệu có không vui không?】

Phó Văn Châu: 【Không cần quan tâm cô ấy, đồ của cô ấy anh có thể quyết định.】

Ý: 【Nhưng hình như cô ấy rất ghê gớm.】

Phó Văn Châu: 【Cô ấy không rời khỏi anh đâu, nhiều chỉ làm ầm vài câu.】

Tôi nhìn dòng chữ đó, trong lòng chút dao động cuối cùng biến mất.

Hóa ra trong mắt anh ta, tôi là người không thể rời khỏi anh ta.

sư hỏi:

“Những thứ này có cần tung ra không?”

Tôi lắc đầu.

“Tạm thời chưa.”

“Chờ hội đồng quản trị ty anh ta tự tìm .”

Buổi trưa, bố của Phó Văn Châu, Phó Minh Thành, tới.

Ông ấy trông già hơn nhiều so với ấn tượng của tôi.

Vừa , ông ấy đã đặt một tấm thẻ ngân hàng lên bàn.

“Thanh Ninh, chú thay Văn Châu cháu.”

Tôi không chạm tấm thẻ.

“Chú Phó, chú ngồi đi.”

Ông ấy không ngồi.

“Chú lần này Văn Châu khốn nạn.”

“Nó từ nhỏ đã bị mẹ chiều hư, làm việc không nặng nhẹ.”

“Nhưng Phó Thị bây giờ đang ở giai đoạn then chốt, một nó dính án, khoản đầu tư sẽ xong đời.”

“Cháu xem có thể giơ cao đánh khẽ không?”

Tôi rót ông ấy một chén trà.

“Chú Phó, cháu hỏi chú một câu.”

“Nếu có người đập đồ vợ cố của chú để lại, lại khai sỉ nhục bố của chú, chú có giơ cao đánh khẽ không?”

Sắc mặt Phó Minh Thành xám xịt.

Dĩ nhiên ông ấy sẽ không.

Tôi nói tiếp:

“Tiền, cháu không thiếu.”

, cháu nghe đủ rồi.”

“Phó Văn Châu ba mươi tuổi rồi, không phải ba tuổi.”

“Anh ta mình đang làm .”

Phó Minh Thành im lặng rất lâu, giọng khàn đi.

“Thanh Ninh, chú cháu.”

Tôi thản nhiên nói:

“Chú không cần thay anh ta .”

“Người trưởng thành tự chịu trách nhiệm.”

Phó Minh Thành rời đi, bóng lưng ông ấy còng xuống.

Tôi không mềm lòng.

Có vài người đáng thương vì cuối cùng họ phát hiện ra mình không thể bảo vệ nổi một đống bùn nhão.

Chứ không phải vì họ vô tội.

Buổi chiều, Phó Văn Châu gọi điện tôi.

Tôi vốn đã chặn tất cả số của anh ta.

Lần này anh ta dùng điện thoại bàn của ty.

Điện thoại vừa kết nối, anh ta đã vội vàng nói:

“Thanh Ninh, bố anh tới tìm em rồi à?”

Tôi không nói .

Giọng anh ta hạ thấp xuống.

“Anh sai rồi.”

“Em đừng hủy Phó Thị.”

Tôi khẽ .

“Phó Văn Châu, bây giờ anh vẫn nghĩ là tôi hủy Phó Thị?”

“Chẳng lẽ không phải sao?”

Trong giọng anh ta có sự oán hận không giấu nổi.

“Rõ ràng em có thể giải quyết riêng.”

“Em cứ định phải báo sát, định phải để hot search lên men.”

“Cố Thanh Ninh, em ác vậy sao?”

Tôi cầm điện thoại, nhìn ra ngoài sổ.

“Đúng.”

“Tôi ác như vậy đấy.”

nên tốt anh nên cầu nguyện số tiền giám định đừng cao.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

Phó Văn Châu bỗng lạnh.

“Em tưởng em thắng rồi à?”

“Cố Thanh Ninh, những mối quan hệ cũ của bố em bảo vệ em bao lâu?”

họ Cố các em không phải không có rắc rối.”

Ánh mắt tôi lạnh xuống.

“Anh có ý ?”

Anh ta như tìm lại chút tự tin.

“Em sẽ sớm thôi.”

Điện thoại bị cúp.

Mười phút , trợ lý đẩy đi .

“Cố , không ổn rồi.”

“Có người tố cáo chủ tịch Cố năm xưa phê duyệt dự án sai quy trình.”

Tôi siết chặt điện thoại.

Tốt lắm.

Phó Văn Châu đây là muốn kéo bố tôi xuống nước.

tin tố cáo lan ra, hướng dư luận trên mạng rất nhanh bị bẻ lái.

Mấy tài khoản marketing đồng loạt đăng bài.

【Bối họ Cố không đơn giản, sự kiện bạch nguyệt quang liệu có ẩn tình?】

【Sự chèn ép thương mại dưới mạng lưới quan hệ lâu năm.】

giám đốc Phó rốt cuộc là tra nam, hay là vật hy sinh trong cuộc đấu tư bản?】

Khu bình luận xuất hiện lượng lớn thủy quân.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.