Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
1
Tôi và Bùi ở bên nhau, trắng thì chẳng qua là một người ham sắc, một kẻ hám tiền.
Lúc theo đuổi tôi, anh ta liên tục gặng hỏi tôi muốn .
Tôi rất thành anh ta rằng tôi muốn tiền, nhiều tiền.
Đàn ông không có tiền thì xin đừng theo đuổi tôi.
Bùi cũng rất hào phóng. Anh ta là tiểu thiếu gia của tập đoàn Cảnh Trình mà, tiền nhiều mức không có chỗ tiêu.
Hồi mới quen nhau, gần tôi muốn là giây tiếp theo thứ đó đã xuất hiện trước mắt.
Bùi rất có cảm giác thành tựu việc tôi tiêu tiền của anh ta, hận không thể tôi tiêu bằng sạch.
Anh ta khi tôi tiêu tiền của anh ta mạnh , anh ta mới có cảm giác an toàn.
là dạo gần đây hình anh ta thay đổi rồi, trở có chút keo kiệt toán.
Tháng tôi mới một túi 50 thôi mà anh ta đã tỏ thái độ lạnh nhạt tôi.
Tôi chẳng bụng, tưởng anh ta bực dọc chuyện đó bên ngoài, liếc anh ta một rồi quay sang chiêm ngưỡng nhẫn kim cương của mình.
khi tôi quẹt thẻ của anh ta, đột nhiên anh ta sầm mặt xuống.
“ khi nào mới sửa được thói tiêu xài hoang phí hả? Kiếm tiền dễ lắm chắc?
“Suốt ngày ngoài tiêu tiền còn làm nữa không? Lỡ có ngày tôi hết tiền thì sao?”
“ có thể học hỏi những cô gái khác không? đáng thì , không đáng thì đừng có lung tung.”
“ một túi tốn tận 50 . có 50 đủ một gia đình bình thường sống cả năm trời không?”
Tôi anh ta, trong lòng cảm thấy khó hiểu.
Kỳ lạ ! Người khác thì liên quan tôi?
Tôi xinh đẹp vậy, tình tốt thế, tôi sinh là tiêu tiền mà.
Vì tình quá tốt tôi luôn tự kiểm điểm bản thân kịp thời.
Có lẽ tôi tiêu tiền hơi quá . Dù sao Bùi cũng chưa chính thức tiếp quản công ty, đâu thói quen chi tiêu của tôi gây áp lực anh ta.
Tôi tự an ủi bản thân, định quay sang lời xin lỗi Bùi và hứa sau sẽ tiêu xài tiết kiệm hơn.
Thế nhưng tôi còn chưa kịp mở miệng, anh ta đột nhiên đứng phắt dậy, lạnh lùng tôi: “Chia đi.”
Tôi sững sờ: “Chia ? vì tiêu tiền của anh anh đòi chia ?”
Tôi thấy hơi nực cười: “Anh có bệnh à? Không chính anh cầu xin tiêu tiền của anh sao?”
Sắc mặt Bùi cứng đờ. Anh ta không tôi phân bua: “Không tôi cấm tiêu tiền, mà tôi không thích thấy tiền là sáng mắt lên của .”
Anh ta vơ lấy áo khoác, không tôi cơ hội phản bác: “Vậy nếu không sửa được thói xấu thì chúng ta kết thúc ở đây đi.”
Anh ta khựng một chút rồi dặn dò thêm: “Tất nhiên là cần sửa sai, chúng ta vẫn có thể quay .”
Anh ta câu quay đặc biệt rõ ràng, thể sợ tôi không nghe thấy vậy.
Tôi bóng lưng Bùi bước ngoài, tức mức suýt thì méo cả mặt.
Chia thì chia thôi, sao còn gán người ta danh hiệu cao quý “hám tiền” nữa chứ?
Tôi hám tiền thì sao nào? Không hám tiền thì chẳng lẽ hám anh à?
Tiền và tôi là đôi bạn thân nhất, tôi yêu nó thì có sai?
2
Mỹ nữ thì không cần tự kiểm điểm, nhưng tôi là một mỹ nữ có cách cực kỳ tốt.
Sau khi Bùi rời đi, tôi đem tất cả những món đồ bằng tiền của anh ta trong suốt một năm qua bày hết.
Sợi dây chuyền 5 triệu tệ trong buổi đấu giá, vòng 2 triệu tệ trúng lúc đi ngang qua tủ kính, đôi giày da thủ công thiết kế riêng giá 60 , bộ lễ phục 30 chốt đơn ở buổi trình diễn thời trang, cốc 5 , đôi dép lê 3 …
Tôi đâu loại người ép anh ta bán thận túi mình, rõ ràng là anh ta khăng khăng nhét vào tôi đấy chứ.
Lẽ nào dạo anh ta gặp khủng hoảng tài chính sao?
Tôi nghĩ ngợi một hồi, cuối cùng vẫn quyết định chuyện nghiêm túc anh ta một lần.
Dò hỏi được Bùi đang tụ tập ở chỗ nào, tôi lái xe qua đó, đi thẳng trước cửa phòng bao.
Vừa định đẩy cửa bước vào thì bên trong vọng tiếng chuyện.