Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 10

Nụ cười của bà ta nhạt đi:

“Đừng nghĩ chuyện của người lớn u ám như vậy. đó tâm lý mẹ em không ổn định, hồ sơ nại cũng không đầy đủ.”

“Mẹ tôi nại chuyện gì?”

hồi đó trẻ, phong cách quản lý lớp có hơi sôi nổi một chút. Mẹ em không đồng tình.”

Tôi rút điện thoại ra: “Đoạn hội thoại này cháu ghi âm lại rồi.”

Nụ cười trên mặt bà ta lập tức tắt ngấm: “Cái bé này, lòng đề phòng nặng quá đấy.”

Lục Chiếu từ cầu thang bước lên:

“Trong thời gian đang điều tra, người nhà của đối tượng điều tra đi tiếp xúc riêng với nhân chứng là không hợp lệ đâu nhỉ?”

Vợ hiệu trưởng liếc cậu : “Cậu là trai nhà họ Lục? Bố cậu mấy nay hoạt động tích cực thật đấy.”

“Cháu mất toi một môn thi. Bố cháu tích cực là chuyện thường.”

Bà ta không thêm lời nào, hậm hực quay gót bỏ đi.

Tôi tệp ghi âm trên điện thoại.

Sự nại của mẹ tôi không phải là vô cớ. trước Điềm Điềm chắc chắn gây ra chuyện tương tự, chỉ là khi đó chưa bùng nổ mức ảnh hưởng tới kỳ thi đại .

Lục Chiếu hạ giọng :

“Bố tôi tra ra được một số manh mối rồi. trước, Điềm Điềm thực tập ở một trường khác. ta tổ chức lễ trưởng thành, bắt sinh giao nộp toàn bộ để vào phong bì niêm phong. Hôm đó có một sinh có việc gấp phải làm thủ tục, nhưng không lại được , dẫn việc lỡ mất chữ ký lãnh phẫu thuật.”

Ngón tay tôi bỗng nhiên cứng đờ: “ ?”

“Mẹ của sinh đó đang nằm . Sau này sự việc ép xuống, đánh giá thực tập của ta vẫn đạt loại giỏi.”

Tôi rốt cuộc cũng hiểu tại sao mẹ lại đi nại.

trước, người nằm chính là bà.

Cái bà nguy kịch, tôi không được nên không thể làm thủ tục đăng ký người nhà chăm , cũng không kịp mặt bà lần cuối.

đó, tất cả mọi người đều đổ lỗi do quy trình của rườm rà, do tôi nhỏ nên nhớ nhầm.

Hóa ra không phải vậy.

13

Tôi về nhà lục tìm lại chiếc hộp gỗ. Lần này Ôn Kiến không dám cản.

Đáy chiếc hộp gỗ có một cuốn sổ tay cũ của mẹ, trong khe kẹp giấu vài tờ giấy photo.

Tôi lật giở phần tháng của trước. Chữ viết của mẹ rất thanh mảnh, nhưng nét nào cũng đè xuống đầy sức nặng.

Bà viết: “ Điềm Điềm cớ tạo bất ngờ lễ trưởng thành, thu giữ của sinh, cự tuyệt trả lại giữa chừng với lý do phá vỡ nghi thức thì sẽ không trọn vẹn. gái tôi Ôn Miên chuyện này mà không thể làm thủ tục kịp thời. Kính đề nghị nhà trường xem xét giáo viên này có đủ tư cách tiếp tục quản lý lớp hay không.”

Phía sau một dòng chữ nữa.

gái tôi không phải là đứa không hiểu chuyện. Nó chỉ là một đứa trẻ đám người lớn ép phải bao dung một kẻ làm người lớn mà vô trách nhiệm.”

Tôi chằm chằm vào dòng chữ , tầm nhòe đi.

Bao qua, Ôn Kiến luôn rêu rao rằng trước nhắm mắt mẹ không hề nhắc tôi, rằng bà ra đi quá vội vã.

Hóa ra, bà dùng những sức lực cuối cùng để đòi lại công bằng tôi.

Ôn Tri đứng ngoài cửa, giọng lí nhí: “Anh xem được không?”

Tôi đưa tờ giấy photo anh ta.

Anh ta đọc xong, dựa vào khung cửa, rất lâu không nhúc nhích.

hôm đó… anh cũng có mặt ở trường.”

“Tôi biết.”

Điềm Điềm vừa khóc vừa , cất công chuẩn lễ trưởng thành rất lâu, ai ra giữa chừng là không tôn trọng cả lớp. Cả lớp đều hùa vào giúp .”

Tôi ngước mắt lên. Cổ họng Ôn Tri nghẹn đắng:

“Anh… anh cũng thế. Anh mẹ nhập có phải một hai đâu, tại sao cứ phải đúng hôm nay gây thêm rắc rối.”

Câu đó tôi vẫn nhớ rõ. tôi gấp phát điên, đứng giữa lang khóc lóc cầu xin anh ta giúp đỡ. Anh ta hất tay tôi ra, mắng tôi nào cũng coi chuyện của mình là lớn nhất thế giới.

Sau khi mẹ mất, anh ta chưa từng nhắc lại chuyện này một lần nào.

“Ôn Miên,” Giọng anh ta run rẩy, “ đó anh không biết hậu quả lại nghiêm trọng thế.”

nào anh cũng không biết.”

Anh ta câu của tôi ghim chặt tại chỗ.

Lưu Uyển đứng trong phòng khách, lần đầu tiên không mắng chửi tôi. Bà ta Ôn Tri , sự tinh ranh chua ngoa trên mặt vỡ vụn từng chút một.

“Mày cũng tham gia vào chuyện đó?”

Ôn Tri không phủ nhận.

Ôn Kiến từ phòng làm việc bước ra, vươn tay định cuốn sổ tay. Tôi gập mạnh cuốn sổ lại: “Đây là đồ mẹ để lại .”

“Tao là chồng của bà .”

“Ông cũng là người đem tài liệu nại của bà giấu biệt đi suốt trời!”

Mặt Ôn Kiến đỏ bừng tức giận:

“Tao làm thế là muốn giữ cái nhà này yên ổn! Điềm Điềm xin lỗi rồi, nhà trường cũng hứa sẽ giáo dục lại ta, mẹ mày cứ muốn làm lớn chuyện cắn không buông. Mày tao phải làm sao?”

“Ông có thể đứng về phía bà .”

Ông ta tôi như thể tôi vừa thốt ra một câu hoang đường nhất trần đời: “ mấy chuyện cỏn này mà đi đắc tội với nhà trường?!”

Ôn Tri đột ngột lên tiếng: “Không phải chuyện cỏn .”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.