Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi đành cầm tấm vé quay về.
là vừa bước vào văn phòng, nhìn thấy Bùi Túc, tôi theo phản xạ liền nhét tấm vé vào túi.
“Bùi Túc, ở đây chán quá.”
Ngón tay anh gõ bàn phím nhanh như bay, ánh sáng màn hình phản chiếu gọng kính, khiến anh trông càng lạnh lùng hơn.
“ văn phòng tôi sắp bị em biến thành khu vui chơi , em còn chê chán?”
3
Tôi ngượng ngùng gãi mũi.
Trước khi đi còn thấy quyển tiểu thuyết đọc dở bị tôi vứt trên t.h.ả.m.
vật game cũng vẫn đang treo lơ lửng giữa không trung.
“Anh lại giao việc em. Chơi ở đây còn không bằng ở nhà.”
Tôi nhỏ giọng lầm bầm, bất mãn dậm chân một cái.
Bùi Túc ngẩng :
“Trên giá trái, tầng hai có một tấm thiệp mời.”
“ ?”
Liên quan đến tôi?
Bùi Túc gõ thêm phím cuối , dứt khoát nói:
“Ngày mai đi dự tiệc tôi.”
Tôi còn chưa kịp chối, anh đã nói tiếp:
“Đó chính là công việc em.”
Cái miệng đang chuẩn bị há ra tôi lập tức khép lại.
Vì tiền, tôi nhịn!
Bùi Túc đóng laptop, đứng dậy cầm lấy áo vest.
Tay còn lại anh giơ ra, hơi cong khuỷu tay, ra hiệu tôi khoác vào.
“Đi thôi.”
Tôi vẫn còn chìm nỗi đau khổ vì bị ép đi làm:
“Đi đâu?”
Bùi Túc cười như có ý sâu xa.
Lúc đi ngang qua tôi, anh còn tiện tay vỗ nhẹ tôi.
“Dẫn em đi ăn.”
Buổi tiệc tối hôm đó mang tính chất một buổi xã giao thương mại.
Khách mời gần như đều là người giới.
có vợ dắt vợ theo, độc thân cũng không thiếu bạn đồng hành xinh đẹp cạnh.
Vừa vào chưa bao lâu, đã có không ít người tiến tới chào hỏi Bùi Túc.
Tôi nghe mấy câu xã giao nhàm chán đến mức muốn ngáp, cũng muốn anh cứ đi kè kè cạnh mình.
“Anh qua đó nói họ đi.”
Bùi Túc khẽ bóp tay tôi, hơi cúi người, nghiêng sát tai tôi:
“ kia có bánh ngọt, chơi mệt qua đó đợi anh.”
ra anh nói tôi cũng nghe rõ mấy.
Hơi thở nóng hổi lướt qua tai khiến cổ tôi ngứa ngáy.
Tôi rụt vai, gật bừa:
“Biết .”
Người cạnh cười trêu:
“Tổng giám đốc Bùi vợ tình cảm đấy, không giống vợ chồng tôi, gặp nhau là cãi nhau.”
lại quay sang tôi trấn an:
“Cô Hách cứ yên tâm, tôi mượn Tổng giám đốc Bùi một lát thôi, lát nữa sẽ trả lại cô ngay.”
Một nhóm người kéo nhau đến góc yên tĩnh hơn để bàn .
Mấy người đi họ — bạn gái, tình , vợ chính thức — tự nhiên ở lại cạnh tôi.
Một đám phụ nữ tụ tập nhau, nói ra không có người thứ ba, cũng là nhà vừa có con riêng.
có một người đến cuối nói lời nào, ánh mắt cứ dính c.h.ặ.t người tôi.
“Chào phu Bùi.”
Thấy tôi cuối cũng chú ý tới mình, chủ động bước chào.
“Cô là ?”
vuốt tóc, nở một nụ cười nhẹ:
“Chắc cô bận quá nên không nhớ. Tôi là đàn em câu lạc bộ anh Bùi hồi cấp ba, sau đó rất may còn thi vào trường anh ấy.”
Ồ hố.
lòng tôi nhướng mày.
Có kịch hay đây.
Bùi Túc đúng là vật nổi bật thế hệ trẻ giới này, nhưng nhà họ Hách tôi cũng vô danh tiểu tốt.
Người thân thiết gọi tôi là Vân Y.
Không thân ít nhất cũng gọi một tiếng cô Hách.
Chưa từng có vừa mở miệng đã gọi thẳng tôi là phu Bùi như vậy.
Tôi thờ ơ đáp:
“Vậy à, đúng là không nhớ .”
Không muốn mất thời gian đôi co cô , tôi xoay người định đi về phía Bùi Túc.
Không ngờ cô lập tức bước theo, chặn đường tôi lại.
ra vẻ ngạc nhiên:
“Cô không tò mò tại tôi tìm cô ?”
“Tôi không tò mò.”
“…”
nghẹn họng.
Sau đó, cô c.ắ.n môi nói:
“Tôi sự không hiểu, vì đàn anh lại cưới người như cô.”
À há.
Hóa ra là fan cuồng tự nhận giữ vườn hoa Bùi Túc.
“ người như tôi là ?”
Tôi hứng thú nhìn cô .
Có lẽ không ngờ tôi lại phản ứng bình tĩnh như vậy, hơi lúng túng. Môi cô mấp máy một lúc mới nói tiếp:
“Tóm lại, phụ nữ như cô ngoài tiêu tiền ra biết làm , căn bản không xứng đàn anh.”
“Cô không biết ? lòng đàn anh vẫn luôn có một cô gái anh ấy thích rất lâu. Anh ấy thậm chí còn từng viết thư tình người đó.”
“Còn cô, lắm cũng là phương án thay thế mà thôi.”
Nói xong, vênh mặt bỏ đi, để tôi đứng nguyên tại chỗ, nhất thời c.h.ế.t lặng.
Cô mắc bệnh “nữ chính thanh xuân vườn trường” à?
Nhưng mà tôi sự không ngờ cái tên cứng nhắc nhà tôi lại từng thích đó !
Không tôi coi thường anh.
Mà này quá bất ngờ.
Ngay người khô khan, quy củ như Bùi Túc cũng từng có người thầm mến, vậy cô gái kia chắc hoàn hảo lắm.
Chắc chắn không giống một tiểu thư kiêu kỳ như tôi.
“Em đang nghĩ vậy?”
Trên đường về, Bùi Túc nhìn thẳng phía trước, bỗng nhiên tiếng:
“Anh thấy em im lặng suốt.”
lúc rời khỏi buổi tiệc, tôi vẫn không ngừng vang những lời nói.
Ngay Bùi Túc đã chú ý đến sự im lặng tôi lâu, tôi cũng không nhận ra.