Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

Gia quy Tạ gia, trái ý trưởng bối, roi hình ba mươi.

Tạ lão nhân nỡ đánh hai roi, sao lại không phái người tìm chàng?

Gã sai vặt hơi do dự:

“Nhưng thiếu gia không cho tiểu nhân liên hệ. Người , nếu không tìm được cô nương, dù cũng phải ở bên .”

ngươi cứ đợi chàng , cầu ta cứu chàng làm gì?”

“Chuyện này…”

Ta xoa trán, ngắt lời hắn:

“Nếu đã , ta đành đi báo . Nếu thật sự , ta không muốn dính kiện tụng.”

Báo càng không thể.

lòng gã sai vặt hiểu rõ. Tạ lão nhân cực kỳ coi trọng thể diện. Chuyện không xa ngàn dặm đi tìm thiếp hầu mà truyền ra , hắn cũng không còn mạng sống.

“Đừng, Liên cô nương đừng báo . Tiểu nhân đi liên hệ người Tạ gia ngay.”

11

Giữa gia bộc thế gia có ám hiệu truyền tin tương ứng.

Tạ lão nhân rốt cuộc vẫn lo đứa con độc nhất của mình bên . số người phái đến tìm chàng, còn có hai phủ y.

quán trọ, mọi người bận đến không kịp thở.

Ta không , nhân lúc đông người rời đi.

An Nương canh trước cửa tiệm, nửa khắc cũng không dám chợp .

thấy ta, lập tức đỏ lên.

Liên tỷ, đi theo tỷ đến quán trọ. Sau đó có rất nhiều người đến. Nghe vị thiếu gia uống trà với tỷ hộc máu . cứ tưởng họ sẽ báo , bắt tỷ đi.”

Ta bị dáng vẻ khóc nhè của chọc cười.

Cụp xuống, nhìn túi tiền tay .

An Nương : “ tiệm chúng ta, còn có bà nội để lại cho , ở đây. Nếu tỷ thật sự bị phủ bắt đi, sẽ cầm đi chuộc tỷ.”

Từ lúc trốn khỏi Tạ phủ, ta không khóc.

Gặp lại Tạ Ngạn Chiêu, ta cũng không khóc.

câu của An Nương, ta lại không nhịn được.

Nước trào ra.

ra được người khác thật lòng nhớ đến là cảm giác thế này. chua xót, ấm áp.

Ta lau mặt cho An Nương, lau khô nước của mình.

“Được , đừng khóc nữa. của An Nương tự cất lấy.”

“Còn của ta, chúng ta đi thuê vài .”

An Nương hỏi: “Thuê làm gì?”

Ta : “Để khỏi có người xấu đến quấy rầy chúng ta.”

An Nương xắn tay áo lên: “ nhất định phải tính cả của An Nương nữa, thuê thêm vài .”

12

Thuê là thật.

Tạ Ngạn Chiêu giận dữ công tâm, hộc máu hôn mê, ta có thể nhân lúc hỗn loạn rời đi.

Nếu chàng tỉnh lại, khó tránh lại làm ra chuyện gì đó.

Tiệm thuốc tạm thời đóng cửa vài ngày.

Dược liệu cần phơi, ta và An Nương chuyển tiểu viện.

Gặp lại Tạ Ngạn Chiêu là ngày sau.

Ánh bình minh ló, chàng dựa nghiêng thân cây.

tiểu viện có , chàng không được.

Ánh chàng lướt qua người ta, bướng bỉnh đứng thẳng người.

Nhưng rốt cuộc vẫn không che được khí.

qua hai canh giờ, chàng đã không đứng nổi nữa.

Gã sai vặt cầu xin mãi, Tạ Ngạn Chiêu mới chịu rời đi.

Đi chưa bao lâu, đưa phong .

Là Tạ Ngạn Chiêu viết.

Ta mở ra, đọc lướt qua.

Không mấy lời nhớ đến sinh , xin lỗi, còn giải thích rằng chàng không nên nghe lời Tạ lão nhân, mượn tiệc thọ mà hủy lời thề với ta.

Đến cuối , chữ hơi xiêu vẹo.

Chàng viết:

“Liên nhi, nữ tử trên đời rốt cuộc vẫn phải gả chồng. theo ta về Tạ gia, ta hứa cho thân phận quý thiếp. Dù sao cũng tốt hơn làm thê tử nhà nghèo.”

Vì sao nữ tử nhất định phải gả chồng?

Gả cũng được, không gả cũng được, không nên bị thế tục trói buộc.

này, đốt sân nhà ta, ta còn thấy bẩn đất.

Cuối cùng, ta ném nó nhà xí bên .

13

Liên tiếp bảy ngày, Tạ Ngạn Chiêu đến đứng trước cổng viện của ta.

Khi rời đi, cũng trước, để lại phong .

là ta không xem nữa.

Mãi đến nửa tháng sau.

Tạ Ngạn Chiêu không đến nữa.

Ta vẫn không bước ra khỏi tiểu viện.

Là bà lão hàng xóm đi chợ về, trò chuyện với ta :

Liên tử, vị lang quân trước đây đến canh trước nhà ngươi ấy, hôm qua ta thấy hắn bị người ta khiêng ngửa lên xe ngựa mang đi .”

“Có phải đắc tội người nào không?”

lòng ta thầm nghĩ, ra là .

Đắc tội người không hẳn. Hơn phân nửa là Tạ lão nhân không nhịn nổi nữa, sai người trói mạnh cũng phải mang chàng về.

An Nương cũng nghe thấy.

ghé đến bên tai ta hỏi:

“Người đó đột nhiên không đến tìm tỷ nữa, Liên tỷ tỷ có mất mát không?”

“Không, thấy thanh tịnh.” Ta gần buột miệng.

sao Liên tỷ tỷ cứ nhìn về phương xa?”

Ta vẫn luôn nhìn, là vì biết Tạ Ngạn Chiêu không còn sống được bao lâu nữa.

Xem tiễn đưa đi.

Ta tuy không tính là tinh thông y thuật, nhưng kinh doanh tiệm thuốc, khó tránh học được chút da lông.

Hôm đó chàng hộc máu, ta từng bắt mạch.

Nếu dưỡng tốt, nhiều nhất còn sống được . Nếu dưỡng không tốt, khó .

Hồng mai rực rỡ, tuyết trắng mênh mang.

Lại là cuối .

Người đưa gọi tên ta, đưa đến phong từ Bình Thành.

Không phải chữ của Tạ Ngạn Chiêu.

Là của Tạ lão nhân.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.