Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/BSDqJl1AU

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Người từng coi tôi là tất cả.

Rốt cuộc đã thay đổi từ bao giờ?

Có lẽ…

Là từ ngày ba mất.

ba còn sống, mẹ là bà Hứa người người kính trọng.

Sống trong nhung lụa, chẳng phải lo nghĩ điều gì.

Sau ba qua đời, bà giống một đóa hoa mất nguồn nước.

Nhanh chóng héo úa.

Bà cần bấu víu vào một người khác.

Dù người đó mục ruỗng và đáng khinh tới đâu.

Còn tôi…

Là món hành lý phải vứt bỏ để bà nắm chặt chiếc phao cứu sinh mới.

Sáng hôm sau, một số điện thoại lạ gọi tới.

“Tôi là luật sư Tần, luật sư riêng của ông Hứa Chấn Hùng.”

Tôi tức nhớ ra ông ấy.

Người đàn ông mặc vest đen từng xuất trong tang lễ của ba.

“Cô Hứa, tôi có vài tờ liên quan tới di sản của ông Hứa cần giao tận tay cho cô.”

Nửa tiếng sau, luật sư Tần xuất trước cửa khách sạn.

Ông đặt tập hồ sơ dày lên bàn rồi nhìn tôi.

“Theo di chúc mà ông Hứa để lại, sau ba năm kể từ ngày ông ấy qua đời, nếu bà Phương Văn Tĩnh tái hôn, một tài sản đứng tên ông ấy tự động chuyển cho cô.”

Ông đẩy tập hồ sơ tới trước tôi.

chuyển nhượng của Tập đoàn Hùng Sư.”

“Ông Hứa để lại toàn 40% cho cô.”

Tôi gần nghẹt thở.

Bốn mươi trăm.

Đó là tâm huyết cả đời của ba.

Từ hai bàn tay trắng gây dựng tập đoàn trị giá hàng chục tỷ.

Tôi hiểu rõ con số này có ý nghĩa thế .

Điều đó đồng nghĩa…

Tôi đông cá nhân lớn của tập đoàn.

Luật sư Tần tiếp tục:

“Do cô chưa đủ mười tám tuổi trước trưởng thành, quyền biểu quyết do tôi thay thực .”

“Nhưng quyền sở hữu và toàn tức đều thuộc về cô.”

Ông lại lấy thêm một tập khác.

“Còn chứng nhận quyền sở hữu căn biệt thự mà cô và bà Phương đang .”

“Từ hôm nay, chủ sở hữu duy của căn nhà đó là cô.”

Tay tôi run lên.

Ba…

Ông đã chuẩn cho tôi từ rất lâu rồi.

Ông biết mẹ không phải chỗ dựa vững chắc.

âm thầm để lại cho tôi con đường lui hoàn hảo .

Tôi nghẹn giọng hỏi:

“Tại sao lại là hôm nay?”

“Bởi hôm nay là ngày bà Phương tái hôn.”

Luật sư Tần nhìn tôi.

“Cũng là ngày điều khoản trong di chúc thức có hiệu lực.”

“Ông Hứa từng nói, nếu ngày này thật sự đến, hãy giao mọi thứ cho cô.”

“Ông ấy muốn cô học cách tự bảo vệ bản thân.”

Nước mắt tôi cuối cùng cũng không nhịn nữa.

Từng giọt rơi xuống tập hồ sơ.

Ba.

Cảm ơn ba.

Sau ký xong tờ, luật sư Tần đứng dậy.

“Từ góc độ pháp luật, căn biệt thự kia là tài sản cá nhân của cô.”

“Cô có quyền yêu cầu bà Phương và ông Chu rời bất cứ lúc .”

Ông dừng vài giây rồi nói tiếp:

“Còn một chuyện nữa.”

“Ông Chu là trưởng phòng của Tập đoàn Hùng Sư.”

“Mà từ hôm nay… cô đông lớn của ông ấy.”

“Nói cách khác.”

“Người quyết định ông ấy lại hay đuổi khỏi công ty…”

là cô.”

Trước rời , luật sư Tần để lại câu cuối cùng.

Cũng là lời ba muốn nhắn cho tôi.

“Con gái của tôi…”

“Không chịu bất kỳ sự tủi thân .”

Cánh cửa khép lại.

Tôi ngồi bên cửa sổ nhìn dòng xe cộ phía dưới.

Ba năm trước, tôi mất người thân quan trọng .

Ba năm sau…

Tôi tự tay lấy lại toàn những thứ vốn thuộc về mình.

Tôi mở điện thoại.

Tra địa chỉ Tập đoàn Hùng Sư.

Rồi cẩn thận đặt chuyển nhượng vào balo.

Chu .

Những ngày yên ổn của ông…

Sắp kết thúc rồi.

03

Trụ sở của Tập đoàn Hùng Sư sừng sững giữa trung tâm thành phố.

Tòa nhà cao vút chạm tới những tầng mây.

Vừa vào sảnh, tôi đã lễ chặn lại.

“Cô bé, em tìm ai vậy?”

Nụ cười của cô ấy rất chuyên nghiệp, nhưng ánh mắt lại mang theo vài dò xét.

Cũng phải thôi.

Tôi mặc áo thun, quần jean đơn giản, trên lưng đeo ba lô học sinh.

Nhìn thế cũng giống một cô học sinh nhầm chỗ.

“Tôi tìm Chu .”

Lễ hơi ngẩn người.

“Xin hỏi em có hẹn trước không?”

“Không có.”

“Vậy thì không rồi. Không có lịch hẹn thì không thể lên gặp .”

Nụ cười trên cô ấy nhạt đôi chút.

Tôi không giải thích thêm.

Chỉ lấy điện thoại ra, gọi cho luật sư Tần.

Sau đó bật loa ngoài.

“Luật sư Tần, cháu là Hứa Niệm.”

“Cháu đang dưới công ty nhưng lễ không cho vào.”

Giọng luật sư Tần tức trở nghiêm túc.

“Cô Hứa, xin chờ một lát.”

Chưa đầy một phút sau.

Cửa thang máy bật mở.

Một người phụ nữ mặc đồ công sở nhanh về phía quầy lễ .

“Cô là cô Hứa Niệm?”

Lễ chỉ về phía tôi với vẻ ngơ ngác.

Người phụ nữ tức thay đổi thái độ.

“Cô Hứa, xin chào!”

“Tôi là Linh, ký của Văn phòng Chủ .”

“Thật xin lỗi vì sự sơ suất của chúng tôi. Tôi đưa cô lên ngay.”

Lần này đến lượt cô lễ chết lặng.

Cô ấy nhìn tôi thể vừa nhìn thấy điều gì đó không thể tin nổi.

ký dẫn đường phía trước.

Đích thân bấm thang máy chuyên dụng lên tầng cao .

“Cô Hứa, văn phòng của quản lý Chu tầng hai mươi mốt.”

“Không cần.”

Tôi bình thản đáp.

“Đưa tôi đến văn phòng chủ .”

ký sững người một thoáng.

Nhưng rất nhanh đã gật đầu.

“Vâng.”

Văn phòng chủ .

Nơi ba tôi từng làm việc.

Sau ông qua đời, căn phòng ấy vẫn luôn giữ nguyên.

Cánh cửa mở ra.

Khung cảnh bên trong lên trước mắt.

Những ô cửa kính sát đất rộng lớn bao quát toàn thành phố.

Mọi thứ vẫn giữ gìn sạch ngày ba còn .

Tôi tới phía sau bàn làm việc.

Chậm rãi ngồi xuống.

Chiếc ghế da rộng lớn dường vẫn còn lưu lại hơi ấm quen thuộc của ông.

Tôi khẽ nhắm mắt.

Hít sâu một hơi.

Ba.

Con về rồi.

Một lúc sau, tôi mở mắt.

ký.”

“Vâng, cô Hứa.”

“Thông báo cho Chu .”

“Bảo ông ta tức đến văn phòng chủ gặp tôi.”

ký rõ ràng rất kinh ngạc.

Nhưng vẫn tức gật đầu.

“Tôi hiểu rồi.”

Chưa đầy mười phút sau.

Bên ngoài vang lên tiếng chân vội vã.

Cửa văn phòng đẩy mạnh.

Chu vào.

Trên còn mang theo nụ cười nịnh nọt.

ký, tôi nghe nói văn phòng chủ có người tới?”

“Chẳng lẽ tập đoàn sắp có lãnh đạo cấp cao mới sao?”

Vừa nói.

Ông ta vừa nhìn về phía bàn làm việc.

Sau đó cả người cứng đờ.

Nụ cười trên biến mất sạch .

“Hứa Niệm?”

“Sao cô lại ?”

Giọng điệu tức trở gay gắt.

“Ai cho cô vào ?”

là văn phòng chủ !”

“Là nơi cô có tư cách vào sao?”

“Mau ra ngoài ngay!”

Ông ta chỉ tay về phía cửa.

dạng chẳng khác đang dạy dỗ một đứa trẻ không hiểu chuyện.

Hiển nhiên đã hoàn toàn nhập vai người cha dượng đầy quyền uy.

Tôi vẫn ngồi yên.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.