Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6VMnHvqdgl

Đai ngồi ô tô cho bé EMA - Đai bảo vệ an toàn cho bé, dễ sử dụng và tiện lợi
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Trong ký ức của tôi, bà là một bác sĩ dịu dàng, luôn cứu người.
Tôi chưa nghĩ bà có thể liên quan một dùng em làm thí nghiệm.
“Bà ấy biết tôi có khả ?”
“Biết.”
“Vì sao không ?”
“Bà ấy dừng .”
Giang kể rằng phát hiện em bị dùng thuốc và kích thích thần kinh tăng khả , mẹ tôi đã rút vốn, thu thập bằng chứng định tố cáo.
Ngay đó, bà phát hiện ung thư giai đoạn cuối.
Tạ Minh Sơn rằng bệnh của bà không ngẫu nhiên.
Ông nghi ngờ người đứng đầu đã đầu độc bà trong thời gian dài.
“Người đứng đầu là ai?”
Giang nhìn tôi.
“Bố anh.”
Tôi không ngạc nhiên.
Mọi thứ cuối cùng đều quay về nhà họ Giang.
“ ch//ết thế nào?”
“Không t//ai n//ạn.”
“Tôi nhìn thấy xe mất lái.”
“Xe bị can thiệp.”
Giang .
“Tạ Minh Sơn định đưa trốn khỏi thành phố. Bố anh lệnh thủ tiêu cả hai. bị xe đâm. Tạ Minh Sơn sót.”
“Tại sao ông ta không báo cảnh sát?”
“Ông ta không có bằng chứng. Hơn nữa, chính ông ta cũng tham gia thí nghiệm bất hợp pháp.”
Tôi nhớ số trên đầu .
00:01:27.
Có lẽ thằng cũng nhìn thấy thứ gì đó trên đầu tôi.
Trước chiếc xe lao tới, nó đã nhìn tôi rất lâu.
đó :
“Chị cũng nhìn thấy không?”
Tôi nghĩ đó là một câu vô nghĩa.
Hóa nó biết.
“ ch//ết, Tạ Minh Sơn tìm tôi?”
“Ông ta âm thầm quan sát em.”
“ anh?”
“Bố anh giao anh nhiệm vụ tiếp cận em.”
Giang nhận.
“Ông ấy biết khả của em đã thức tỉnh hay chưa.”
“Vậy bảy năm qua, những báo cáo của anh đều gửi ông ta?”
“Ban đầu có.”
“ đó?”
“Anh giữ một phần.”
Anh nhìn tôi.
“Anh không ông ấy biết em đã có thể nhìn trước nhiều ngày.”
“Tại sao?”
“Nếu ông ấy biết, em sẽ bị bắt về phòng thí nghiệm.”
Tôi không biết nên cười hay nên khóc.
Giang rằng mình bảo vệ tôi.
Nhưng cách anh bảo vệ là đầu độc trí nhớ, theo dõi và lợi dụng lực của tôi.
“Anh đã g//iết những người tôi thấy đồng hồ?”
“Không tất cả.”
“Bao nhiêu người?”
Anh im lặng.
Tôi hỏi .
“Bao nhiêu?”
“Ba.”
Cổ họng tôi nghẹn .
“Bác bảo vệ?”
“Ông ấy đã có bệnh tim. Anh người tạo tiếng động khiến ông ấy hoảng sợ.”
“Cô giáo của tôi?”
“Đám cháy vốn ép bà ấy bán đất. Anh không biết bà ấy sẽ quay cứu tài liệu.”
“Người kế toán?”
“Bố anh làm.”
Anh câu nhẹ mức như kể chuyện của người khác.
Ba mạng người.
Ba gia đình tan vỡ.
là công cụ anh và bố kiếm lợi.
Tôi tiến , giơ tay tát anh.
Cái tát không mạnh vì anh bị thương.
Nhưng máy theo dõi vẫn lập tức báo động.
“Tống Noãn…”
“Đừng gọi tên tôi.”
Tôi nhìn anh.
“Tôi cứu anh khỏi túi thuốc không vì tình cảm.”
“Anh biết.”
“Tôi anh .”
Tôi rõ chữ.
“ tòa. khai toàn bộ. trả giá người anh đã hại.”
Giang nhắm mắt.
Một giọt nước chảy từ khóe mắt.
Tôi không mềm lòng.
khỏi phòng, Giang đứng dựa tường.
ta đã nghe một phần.
“Bố em là người đứng đầu ?”
“Có lẽ.”
Giang cười khổ.
“Em nghĩ anh trai đã đủ đáng sợ.”
Tôi nhìn đồng hồ.
số trên đầu mẹ mười một giờ.
“Bố ở đâu?”
“Không biết.”
“Ông ta biến mất?”
“ cổ phần bị bán, ông ta không về nhà.”
Tôi lập tức gọi cảnh sát.
Nhưng đúng lúc ấy, cả bệnh viện mất điện.
Đèn khẩn cấp bật lên.
Hệ thống khóa tự động của khu chăm sóc đặc biệt phát tiếng cảnh báo.
Từ cuối hành lang, một người đàn ông mặc áo bác sĩ đẩy xe dụng cụ bước .
Ông ta tháo khẩu trang.
Là bố Giang .
Trên tay ông có một khẩu s//úng.
Và trên đầu ông, một số màu đỏ hiện lên.
00:43:17.
Chương 9
Ông Giang chĩa s//úng về phía tôi.
“Đứng yên.”
Giang lập tức bước lên chắn trước mặt tôi.
“Bố, ông làm gì?”
“Tránh .”
“Ông định g//iết chị ấy?”
“ này không được phép .”
Giọng ông lạnh lùng mức không giống một người cha với trai.
“Khả của nó đã vượt quá mức kiểm soát.”
Tôi nhìn số.
00:42:53.
Ông sẽ liên quan một cái ch//ết trong bốn mươi hai phút.
Người ch//ết có thể là tôi.
Có thể là Giang .
Cũng có thể là chính ông.
“Ông g//iết mẹ tôi?”
Tôi hỏi.
Ông Giang nhìn tôi.
“Bà ấy tự tìm đường ch//ết.”
“Mẹ tôi bị đầu độc?”
“Bà ta phản bội .”
“ dùng em làm thí nghiệm.”
“Những đứa ấy vốn không có tương lai.”
Ông rất bình thản.
“Phần lớn là mồ côi, bị bỏ rơi, hoặc mắc bệnh hiểm nghèo. Chúng tôi chúng giá trị.”
Giang siết chặt tay.