Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AKZVrYRd2A

GLADE Bộ Máy & Lõi Xịt Thơm Phòng Tự Động Lưu Hương Tự Nhiên Đến 70 ngày 252ml
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
ta lấy điện thoại, mở một thư mục ảnh rồi đưa cho tôi.
trong là hàng trăm bức ảnh chụp tôi.
Có ảnh từ năm trước.
Có ảnh tôi đứng trước cổng trường, cả người dính máu, nhìn bé nằm dưới bánh xe tải.
Có ảnh tôi kéo bác bảo vệ ra khỏi trước khi cáp đứt.
Có ảnh tôi chạy vào một nhà hàng đang cháy để giáo cũ.
Có ảnh tôi đứng đường, hét lên yêu cầu một người đàn ông không bước qua ngã tư.
Trong tất cả các bức ảnh, ánh mắt tôi đều hướng lên phía trên người sắp gặp nạn.
Tay tôi run lên.
“Ai chụp những bức này?”
“Em lấy từ tính của anh trai.”
Tôi nhìn ta.
Giang nói:
“Anh ấy theo dõi chị ít năm.”
Sống lưng tôi lạnh buốt.
“ năm?”
“Trước khi hai người yêu nhau.”
Tôi và Giang quen nhau năm mười chín .
Tôi luôn nghĩ lần chúng tôi gặp là tại thư viện trường đại học. Hôm ấy tôi làm rơi sách, anh giúp tôi nhặt lên. đó, anh chủ động xin điện thoại.
Một cuộc gặp rất bình thường.
Một mối tình bắt rất tự nhiên.
nếu anh đã theo dõi tôi từ năm mười , vậy cuộc gặp ấy vốn không phải tình cờ.
“Anh ấy năng lực của chị.”
Giang nói.
Tôi siết chặt điện thoại.
“ bao nhiêu?”
“Em không chị thật nhìn thấy gì. anh ấy có một tập tài liệu tên là ‘Dự báo t//ử v//ong’. trong tất cả những người chị từng cố .”
Tôi gần như không thở.
“Đưa tôi xem.”
Giang mở một bản sao lưu.
Trang tiên là thông tin của bé đã ch//ết trước cổng trường.
Tên, , địa , nguyên t//ử v//ong.
dưới có một dòng chú:
“Đối tượng Tống Noãn có phản ứng trước cố 87 giây.”
Bác bảo vệ:
“Phản ứng trước 11 phút 24 giây.”
giáo dạy thêm:
“Phản ứng trước 4 giờ 17 phút.”
Từng người.
Từng cái ch//ết.
Từng thất bại của tôi đều Giang chép cẩn thận.
Thậm chí, anh còn tính toán thời gian tôi nhìn thấy con dài và ngắn .
Cuối tài liệu là một giả thuyết.
“Đối tượng không nhìn thấy thọ. Đối tượng nhìn thấy thời gian còn trước một kiện t//ử v//ong có liên quan trực tiếp đến người đánh dấu.”
Tôi đọc đi đọc câu đó.
“Có liên quan trực tiếp.”
Không phải người đánh dấu định ch//ết.
Mà là họ liên quan đến một cái ch//ết.
bé trước cổng trường mang đồng hồ vì cái ch//ết của chính .
Hứa Mộng mang đồng hồ vì ta là nguyên dẫn đến việc Giang rơi khỏi ban công.
Vậy những người khác thì sao?
Có bao nhiêu người tôi tưởng không , thật ra người phải ch//ết chưa chắc là họ?
Tôi nhớ đến bác bảo vệ khu chung cư.
Hôm ấy, trên ông hiện lên 00:11:24.
Tôi kéo ông ra khỏi .
Mười một phút , cáp đứt.
trong không có ai.
Tôi từng nghĩ đã được ông.
ngay đó, ông lên cơn đau tim và ch//ết trong vòng tay tôi.
Có thật là định mệnh đổi cách g//iết ông không?
Hay vì bác bảo vệ hoảng sợ quá mức khi nghe tiếng rơi, tim tái phát?
Nếu tôi không nói gì, có ông đã không bước vào vì có người khác gọi.
Hoặc người ch//ết trong vốn là một người khác.
Chính can thiệp của tôi đã khiến ông trở thành nạn .
Một cơn buồn nôn dâng lên.
Tôi chạy vào nhà vệ sinh, chống tay lên bồn rửa.
Suốt năm, tôi luôn nghĩ bất lực trước cái ch//ết.
có chính hoảng loạn và thiếu hiểu của tôi đã góp phần tạo ra một vài bi kịch.
Giang điều đó.
Anh nghiên tôi.
Tiếp cận tôi.
Yêu tôi.
Không.
Anh chưa từng yêu tôi.
Anh xem tôi như một công cụ có dự báo t//ử v//ong.
Giang đứng ngoài cửa, không bước vào.
“Chị dâu…”
“Đừng gọi tôi như vậy.”
Giọng tôi khàn đặc.
“Được.”
ta im lặng vài giây.
“Chị Tống, trong tài liệu còn một việc.”
Tôi ngẩng nhìn gương.
Khuôn mặt trong gương tái nhợt.
“Việc gì?”
“Anh trai em cho rằng năng lực của chị có thay đổi.”
“Thay đổi thế nào?”
“Khoảng thời gian chị nhìn thấy càng lúc càng dài. Năm mười , chị nhìn thấy trước vài phút. Năm hai mươi , chị nhìn thấy trước vài giờ. Gần đây …”
Giang dừng .
“Anh ấy rằng chị từng nhìn thấy trước ba ngày.”
Tôi quay phắt .
“Không nào.”
Tôi chưa từng nhìn thấy con ba ngày.
Con dài tôi nhớ là giờ.
Giang mở một tấm ảnh.
Trong ảnh, tôi đang đứng trong viện, nhìn một lớn được đẩy qua hành lang.
Trên không có gì.
ánh mắt tôi dừng ở một y tá phía .
Ba ngày , kia ch//ết do dùng nhầm thuốc.
y tá đình công tác.
Người đánh dấu có lẽ là ấy.
Tôi không nhớ đã nhìn thấy con .
Giang đã :