Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7psAsKVepc

Khăn Giấy Rút 1280 Tờ Treo Tường Bông Sen Vàng - BỊCH TO
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Đừng sỉ nhục chị ấy.”
“Vì một người phụ nữ mà mày đối đầu với bố ?”
“Không phải vì chị ấy.”
Giang nhìn họ.
“Là vì hai người từng xem là .”
Hành lang im lặng.
Bố anh nghiến răng, cuối cùng kéo vợ rời đi.
Trước khi đi, ông quay đầu nhìn tôi.
“Tống Noãn, cô hối hận.”
Tôi nhìn theo bóng lưng ông.
đỉnh đầu ông không có .
đầu Giang Dực, một hàng đỏ vừa xuất hiện.
168:23:41.
Gần bảy .
Tôi sững người.
Giang nhận ra ánh mắt của tôi.
“Chị nhìn ?”
Tôi không trả lời ngay.
Sau sự việc của Mộng, tôi không dám tùy tiện kết luận người mang ch//ết.
Giang Dực liên quan đến một cái ch//ết bảy tới.
Nạn nhân có là bà.
có là một người khác.
“Giang .”
Tôi quay sang cậu ta.
“ bảy tới, đừng gặp cậu một mình.”
Cậu ta nhìn tôi vài giây, sau đó gật đầu.
“Được.”
“Cậu không hỏi lý do?”
“Chị tin.”
Tôi cau mày.
“Đừng tin ai vô điều kiện.”
Giang cười nhạt.
“ . chị vừa mạng .”
“Không phải tôi . Là cậu tự buông tay kịp lúc.”
“Chị nhìn d//ao.”
Cậu ta nhắc lại.
Tôi im lặng.
Sau rất lâu, tôi mới :
“Tôi nhìn đồng hồ.”
Giang không tỏ ra kinh ngạc.
“Đếm ngược đến cái ch//ết?”
“Tôi từng nghĩ vậy.”
Tôi nhìn bàn tay mình.
“ bây giờ tôi không chắc nữa.”
Tôi kể cho cậu ta toàn bộ.
Từ năm mười tám tuổi.
Cậu bé trước cổng trường.
lần người thất bại.
đầu Mộng.
Và vừa xuất hiện đầu cậu.
Giang nghe xong, hỏi một câu.
“Chị có nhìn đầu mình không?”
Tôi lắc đầu.
“Tôi từng nhìn của bản thân.”
“ ?”
“Không có.”
Cậu ta thở ra, vẻ mặt vẫn nặng nề.
“ bao lâu?”
“Gần bảy .”
“Chị nghĩ bà ấy ch//ết?”
“Tôi không .”
Tôi thật.
“Có bà ấy là nạn nhân. có bà ấy khiến một người khác ch//ết.”
Giang nhìn về phía phòng bệnh của anh trai.
“Mục tiêu có là anh ấy.”
Tôi nghĩ như vậy.
Giang Dực đang hôn mê sâu.
Nếu anh tỉnh lại, lời khai của anh có kéo theo rất nhiều người.
Bố anh có lý do để giữ anh sống.
có lý do khiến anh mãi mãi không mở miệng.
Chương 5
Mộng tỉnh lại sau một .
Cảnh sát bố trí người canh ngoài phòng bệnh của cô ta.
Cô ta vừa là đồng phạm kế hoạch hãm hại tôi, vừa là nạn nhân của âm mưu g//iết người.
Khi tôi bước vào, cô ta đang ngồi giường, sắc mặt nhợt nhạt.
Không váy trắng, không lớp trang điểm trẻo, Mộng trông nhỏ hơn tuổi thật rất nhiều.
Cô ta nhìn tôi, lập tức quay mặt đi.
“Tôi không gặp chị.”
“Tôi không gặp cô.”
Tôi kéo ghế ngồi xuống.
“ cô nhiều chuyện về Giang Dực.”
Mộng cười lạnh.
“Chị tôi giúp chị?”
“Tôi cô tự mình.”
“Chị nghĩ tôi tin chị sao?”
“Người cô ch//ết là Giang Dực, không phải tôi.”
Cơ cô ta run lên.
Có lẽ khoảnh khắc treo ngoài ban công vẫn là cơn ác mộng.
“Tôi không anh ấy g//iết tôi.”
“Cô anh ta hại tôi.”
Mộng mím môi.
Tôi :
“Cô làm giả bệnh hen, mang khăn của tôi đến hiện trường, để dấu vân tay giả lên cán d//ao, phát trực tiếp vu khống tôi. việc đó đủ để cô truy trách nhiệm.”
“Tôi không định làm chị kết tội g//iết người!”
“Cô định làm ?”
“ khiến chị mất việc, mất danh tiếng.”
Mộng bật khóc.
“Anh Dực chị kiểm soát anh ấy, ép anh ấy ở bên chị. Anh ấy cần chị cả xã hội lên án, chị chủ động hủy hôn.”
Tôi nhìn cô ta.
“Cô tin?”
“Anh ấy có bằng chứng.”
“Bằng chứng ?”
Mộng lấy điện thoại từ ngăn kéo, mở một thư mục ảnh.
Bên là ảnh chụp vết bầm người Giang Dực.
Có ảnh cánh tay trầy xước.
Có ảnh khóe môi chảy máu.
Có cả đoạn ghi âm giọng tôi :
“Nếu anh dám rời khỏi tôi, tôi khiến cả nhà anh không sống yên.”
Tôi nghe xong, bật cười.
Đó đúng là giọng tôi.
nội dung đã cắt ghép.
Câu gốc là lời thoại tôi đọc giúp một bệnh nhân thử ghi âm cho vở kịch của trường.
vết thương người Giang Dực, tôi từng nhìn .
“Cô quen anh ta bao lâu?”
“Tám tháng.”
“Tám tháng qua, cô từng xác minh anh ta ?”
“Anh ấy chị là bác sĩ, quen rộng, tôi không đấu lại chị.”
“Cho nên cô giúp anh ta hủy hoại tôi trước.”
Mộng cúi đầu.
“Xin lỗi.”
Tôi không chấp nhận lời xin lỗi ấy.
Nếu kế hoạch thành công, tôi cả xã hội chửi rủa, mất giấy phép hành nghề, thậm chí trở thành nghi phạm.
Cô ta không vô tội.
là ác ý của cô ta lớn bằng Giang Dực.