Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

CHương 3

Cô ấy cười đầy mãn nguyện: “Bye~”

phụ nữ sự để tôi và con trai mà đi thẳng luôn!

“Đi thôi, về nào.” Giọng Tiêu Diện trầm thấp, dịu dàng, còn cẩn thận giơ tay che cho con trai tôi.

Thằng bé cũng sốt ruột hối thúc: “Mẹ ơi, đi nhanh ! ướt bây giờ!”

Tận giờ tôi nhận ra, gọi là “giai đoạn bùng nổ ngôn ngữ” ở trẻ con… không hẳn là chuyện đáng mừng.

Tôi đành chấp nhận số phận, lặng lẽ sau Tiêu Diện, leo chiếc G-Class toanh.

Trên đường đi, thằng bé kiểu mấy trăm năm được chuyện:

“Chú ơi, chú quen mẹ cháu ? Mẹ cháu tên là Dữu Dữu đó, tên đẹp không ạ?”

Tiêu Diện gật đầu: “Ừ, rất dễ nghe.”

“Chú năm nay bao nhiêu tuổi ?”

Đủ đấy nhóc! Tôi lập tức “tắt tiếng” con mình.

“Con im lặng một lúc được không? Để chú còn tập trung lái xe!”

Thằng bé chớp mắt, sang Tiêu Diện.

Anh bật cười: “Không đâu, chú lái tốt lắm.”

Tôi: “? Chắc chú có con đúng không? Không thì chú sẽ biết dạy trẻ con mà chiều quá là hỏng đấy. nghiêm những chuyện nhỏ được, lời hành động đều gương—”

Tôi thao thao bất tuyệt một tràng, Tiêu Diện nghe xong còn ra chiều thán phục: “Quả nhiên là có kinh nghiệm hơn tôi.”

??? Rốt cuộc anh khen hay mỉa vậy?

Trong lòng tôi bỗng dâng xúc kỳ lạ. Mấy năm không gặp, anh trưởng thành, điềm tĩnh hơn hẳn… cũng quyến rũ hơn.

Mà khoan… tôi đang nghĩ thế trời?!

4

Lúc về đến , phùn hóa thành cơn xối xả.

Tiêu Diện đưa cho tôi một chiếc ô ghế trước: “Tôi bế thằng bé cho.”

Tôi hơi khựng mà để anh ấy bế con tôi được chứ?

Tôi vốn còn định mời anh !

Nhưng Tiêu Diện hoàn toàn không cho tôi cơ hội chối, vòng ra ghế sau mở cửa, ôm luôn thằng bé.

“Đứng ngẩn ra ?”

Anh hơi cúi , gió lạnh mang tạt thẳng trong xe.

Tôi giật mình, vội vàng xuống xe giương ô che cho anh.

, ơn anh! ra tôi cũng bế được con mà!”

thì mấy năm qua tôi cũng một mình nuôi con, dám nhận là chuyên gia, nhưng thành thạo thì chắc chắn là có.

ta đưa đến tận cửa, không mời thì cũng không phép.

“Hay là… anh ngồi một lát nhé?”

Tiêu Diện không suy nghĩ, lập tức gật đầu: “Cũng được.”

Tôi: “……” Ít ra anh cũng nên khách sáo chối một chút chứ?!

thì, con trai tôi tiếp khách còn nhiệt tình hơn cả tôi.

Lôi Tiêu Diện ngồi xuống ghế sofa, còn ra dáng ông cụ non đi pha trà mời khách.

, chú ấy không thích uống trà đâu!”

Pha luôn cả bình trà thế kia, lỡ mà anh ta không chịu về thì ?!

Tôi cười gượng: “, ơn anh đưa bọn tôi về nhé!” sự chỉ muốn anh nhanh chóng đứng dậy rời đi.

“Không có , nên mà.” Tiêu Diện vừa vừa quanh phòng, đang tìm kiếm đó.

“Chồng em đâu?”

Tôi phản xạ bản năng: “Anh ấy đi công tác , mấy hôm nay không ở .”

.”

Ngay giây sau đó, con trai yêu quý của tôi lập tức phản đòn: “Mẹ ơi, mẹ khi nào có chồng vậy?”

Con ơi, con có thể đừng vạch trần mẹ thế không?!

Tôi cười mà không cười: “Con trai tôi hài hước ghê ?”

Tiêu Diện liếc tôi, nửa cười nửa không: “Ừ, đúng là hài .”

Thằng bé bỗng chỉ lưng anh: “Mẹ ơi, áo chú ướt hết kìa!”

Tôi hướng con chỉ — đúng là phần lưng áo ướt gần hết lúc anh bế nó.

Con trai cau mày: “Mẹ mà, áo ướt không được mặc đâu, lạnh thế dễ lắm!”

“Ừ, để mẹ đi tìm áo khác cho chú.”

anh cũng vì đưa hai mẹ con tôi về mà ướt , nếu lạnh thì chẳng lỗi tôi ?

Tôi lục tủ một hồi, cuối cùng cũng tìm ra được… một áo bầu cỡ lớn mà tôi mặc hồi mang thai.

Cũng không thể trách tôi được, có đồ nam giới.

Huống chi anh thì cao to, còn tôi thì nhỏ xíu.

Tôi đưa áo cho Tiêu Diện, anh cầm lấy một lúc lâu hỏi: “Chồng em bình thường mặc á?”

Tôi: “……”

Chuyện dối thì có thế nào cũng diễn cho trót.

… anh ấy ám ảnh sạch sẽ, không thích khác đụng đồ của mình.”

Tiêu Diện liếc khắp phòng khách, chậm rãi “” một tiếng đầy ẩn ý: “Ám ảnh sạch sẽ cơ đấy.”

Thôi thì… tôi thừa nhận hơi bừa .

Nhưng mà có một thằng con trai nghịch quỷ, không đủ tiền thuê giúp việc, tôi biết ?

“Anh cứ thay đi, để em giặt sấy khô áo anh, nhanh thôi.”

Tôi dẫn anh phòng của con trai, đóng cửa .

Chỉ cần tưởng tượng cảnh anh mặc áo bầu là tôi muốn bật cười.

Quả nhiên, Tiêu Diện ở trong đó tận hai mươi phút chịu bước ra.

Gương mặt vẫn mang chút ngại ngùng hiếm thấy.

Tôi cố nhịn cười, đem áo anh bỏ máy giặt.

Con trai vừa thấy Tiêu Diện sửng sốt, anh thì ngượng ngùng gãi gãi mũi, nhẹ nhàng chuyển hướng chú ý của thằng bé: “Con thích máy bay ?”

Thằng bé gật đầu lia lịa, nó mê máy bay bé.

Lớn chút nữa, tôi còn mua cả đống mô hình máy bay cho nó, vừa chơi vừa nuôi dưỡng sở thích.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.