Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
13
Đêm đó, Tả Tả nhất quyết kéo tôi và Trì Hựu cùng đọc truyện tranh dỗ thằng ngủ. Đợi đến trăng lên cao, Tả Tả mới ngủ say.
Tôi và Trì Hựu cẩn thận , nhàng đi ra ngoài đóng cửa lại. Phòng khách đèn mờ ảo, tôi lúng túng đứng tại chỗ, đợi Trì Hựu mở rời đi trước. Nhưng không ngờ anh ấy im lặng hồi lâu, cuối cùng tiến lên một bước ôm tôi vào . Vô thức thoát ra thì trong đầu tôi lại hiện lên những hình ảnh của hai năm đó.
Rồi lại nhớ đến khuôn tươi cười cả ngày nay của Tả Tả.
Cả người thả lỏng, tôi nghe thấy anh ấy hít một thật sâu bên tai.
Sau đó, anh ấy thở dài một tiếng mãn nguyện: “Diêu Diêu, đến nay, anh đợi em tròn năm năm rồi.”
Tôi chợt nhận ra, Tết Trung thu năm năm trước chính là ngày tôi không từ mà biệt.
“Anh luôn tự hỏi, rõ ràng chúng ta rất hợp nhau, tại sao em lại bỏ đi? Thực ra sau điều tra được tin tức của em, anh cũng rất chắc chắn rằng sớm muộn gì em cũng sẽ quay lại, nên đó anh mới xuất hiện ở cửa hàng mẹ và . Anh từng hận em bỏ đi như vậy, cũng từng ý không nên , cướp Tả Tả về, để em nếm trải cảm giác mất đi người mình yêu thương sẽ đau khổ đến nhường nào. Nhưng anh vẫn không nỡ, nếu đây là điều em , vậy thì chiều theo ý em. Nhưng anh không kìm được, thấy em và Giang ở bên nhau, anh lại không nhịn được nói khó nghe. Anh cũng không ở bên Tống Lê, là thỉnh thoảng gặp nhau trong các buổi tiệc, đó chọc tức em thôi.”
Tôi im lặng, nhưng nước lại không ngừng rơi .
Trì Hựu lùi lại một chút, nhàng hôn lên trán tôi: “Diêu Diêu, vấn đề em quan tâm căn bản không phải là vấn đề, tại sao em không đợi thêm một chút, đợi anh giải quyết không được rồi hãy bỏ đi chứ.”
Tôi run tay nắm lấy vạt áo Trì Hựu, như người c.h.ế.t đuối vớ được cọng rơm cứu mạng duy nhất: “Vì khoảng cách quá lớn. Giới của anh, gia đình của anh. nữa, đó nhà anh lại gặp chuyện, nếu em không bỏ đi, Tống Lê sẽ không giúp anh.”
dứt , Trì Hựu đột bế tôi đặt lên ghế sofa: “Không chuyện môn đăng hộ đối gì hết. cần anh cưới, ai cũng không cản được anh.”
Tôi ngẩn người, vào anh, thấy trong đôi đồng tử đó phản chiếu khuôn bối rối của tôi.
Nụ hôn nóng bỏng rơi má, dần dần dịch chuyển đến bên môi, giọng anh run rẩy: “Diêu Diêu, đêm đó anh cứ trao thân nhau rồi thì em sẽ không rời xa anh. Sao em lại nhẫn tâm như vậy chứ.”
Bên môi tê dại, là Trì Hựu đang cắn : “Anh sẽ không b.a.o giờ buông tha em nữa.”
14
Sáng sau, Tả Tả mở ra đi tìm khắp nhà: “Ba đâu rồi ạ?”
“Ba về nhà rồi.” Tôi gấp chăn trả .
Đứa trẻ phía sau đột nghẹn ngào: “Ba không cần con nữa sao?”
Tim tôi thắt lại, tôi quay người lại cố gắng giải thích với đứa trẻ bốn tuổi: “Ờ… Ba mẹ chưa hôn thì không thể ở chung một nhà được.”
Tả Tả đảo : “Vậy nào hai người hôn?”
Tôi im lặng, may mà chuông cửa vang lên, Tả Tả liền chạy lon ton ra mở cửa.
“Ba ơi!”
Tôi ngẩng đầu lên thấy Trì Hựu đang lắc lắc bữa sáng tay trước Tả Tả.
“Ba mua đồ ăn sáng Tả Tả và mẹ này.”
Tả Tả mừng rỡ vào một chiếc túi: “Mẹ thích ăn súp cay đấy!”
Tôi đứng dậy: “Anh đến rồi.”
Nhân Trì Hựu dỗ dành Tả Tả ăn sáng, tôi đi vào phòng ngủ, kéo ngăn kéo tủ đầu lấy chìa khóa dự phòng ra. đưa Trì Hựu, anh ấy mừng rỡ.
Tôi Tả Tả đang ăn ngon lành, rồi quay sang Trì Hựu: “Giao anh đấy.”
Trì Hựu nắm c.h.ặ.t chìa khóa, giọng nói kiên định và rõ ràng: “Ba ngày… Ba ngày nữa anh sẽ đưa em về nhà.”
Tôi cúi đầu im lặng đồng ý với hứa của anh ấy.
Người trưởng thành không cần yêu đương quá lâu, hoặc là chia tay trong êm đẹp, hoặc là hôn.
Tôi vẫn còn yêu anh ấy, Tả Tả cũng cần anh ấy, tôi không ra lý do gì để từ chối.
15
Ngày về nhà với Trì Hựu, tôi đứng trước cửa mãi không bước vào được. Người bên cạnh nắm lấy tay tôi, bàn tay ấm áp, tay kia bế Tả Tả.
Tôi hít sâu một , để mặc anh ấy kéo tôi vào nhà. ngẩng đầu lên thấy người phụ nữ quý phái đang ngồi ghế sofa.
Tôi mấp máy môi, do dự gọi một tiếng “Dì ơi”.
Trì Hựu đặt Tả Tả , vỗ vỗ đầu thằng .
Thằng vèo một cái chạy ra ngoài, rồi chạy đến chỗ ghế sofa: “Bà nội ơi!”
“Ôi chao, em đáng yêu quá, bà nội ôm nào.”
Trì Hựu ghé sát tai tôi: “Tuyệt chiêu đấy.”
Tôi cúi đầu cười, nhưng đột nghe thấy mình bị gọi tên: “Diêu Diêu, lại đây ngồi cạnh dì nào.”
Tay bị siết , tôi lo lắng bất an đi đến ngồi ghế sofa. Cứ sẽ bị dạy dỗ một trận, nhưng giọng nói tôi nghe thấy lại càng dịu dàng : “Năm đó là dì sai rồi. Hai đứa sống hạnh phúc nhé.”
Ôm Tả Tả vào , dì phẩy phẩy tay: “Hai đứa chọn ngày hôn đi. Sau này để dì chăm Tả Tả.”
thở mà tôi nín bấy lâu nay cuối cùng cũng được thở ra, tôi ngẩng đầu Trì Hựu bên cạnh.
Anh ấy ấn ấn vai tôi, giọng điệu đắc ý: “Không phụ tin của em chứ.”
Kể từ gặp lại, đây là lần đầu tiên tôi chủ động nắm lấy tay anh ấy: “Cảm ơn anh.”
16
Tối đó, Tả Tả được giữ lại ở nhà cũ. Trì Hựu đưa tôi đi ăn, hứng chí lên nên uống nhiều. mười giờ, tôi dìu anh ấy loạng choạng về căn hộ.
vào cửa, anh ấy nhào lên người tôi, cằm đặt vai tôi, anh ấy thì thầm bên tai tôi: “Cuối cùng anh cũng tìm thấy em rồi. Diêu Diêu… vợ à… khuy măng sét cũ rồi, mua cái mới anh được không?”
Đôi môi ấm áp thăm dò di chuyển, cảm nhận được người trong không phản kháng, nụ hôn bắt đầu dần dần sâu .
Bàn tay bên hông dần dần dùng sức, không còn khoảng cách giữa tôi và anh ấy nữa. Bàn chân tôi rời khỏi đất, bị Trì Hựu bế lên bằng một tay, tôi theo phản xạ vòng chân qua eo anh ấy.
Từ cửa đến , anh ấy gỡ kẹp tóc đuôi cá đầu tôi .
Tôi được nhàng đặt lên , tóc tai xõa ra, người vốn đang mơ màng, đột tỉnh táo đôi chút, cởi áo phông ra, cúi người : “Diêu Diêu, thể em không tin. Nhưng anh mình em thôi. Năm năm qua anh cũng chưa từng ai khác.”
đầu tôi không tin lắm, nhưng sau mọi chuyện dần dần mất kiểm soát, tôi tin.
Hai giờ sáng, tôi nằm bẹp dí . Anh ấy vẻ thỏa mãn, đưa tay vén những sợi tóc ướt đẫm mồ hôi bên má tôi ra sau tai: “Diêu Diêu, chọn ngày đi đăng ký hôn thôi.”
Tôi không còn sức lực, uể oải đáp lại một tiếng.
Không lâu sau, Trì Hựu lại ghé sát lại: “Diêu Diêu—”
Một sau, nước sinh lý chảy khóe , tôi nghiến răng nức nở: “Trì Hựu, ngày mai em sẽ đưa con đi.”