Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

Đám lưu đang ngủ co ro ở mấy ngóc ngách, trong đó có một đứa tầm bốn, năm tuổi mặc quần áo rách rưới, gầy trơ xương.

Ngụy Cương không ngại bẩn ngồi xuống xoa đầu thằng , sau đó hắn bẻ một miếng bánh đào mua cho thằng ấy.

Thấy ta trưng ra vẻ mặt nghi , Ngụy Cương hỏi: “Trước kia sống khổ cực thật đấy à?”

Ta gật đầu.

“Thật. Cứ vụ Xuân Thu là phải đóng thuế lương thực, gặp phải nạn châu chấu, sâu bệnh, bão tuyết hay lũ bất thì chẳng thu hoạch được hoa màu. Dẫu , thuế triều đình đâu có ít, ấy chúng chỉ có vét sạch của cải bù vào. ăn cây cỏ hay côn trùng là xảy ra như cơm bữa.”

Ngụy Cương thở dài: “Thế cho nên rồi ta chỉ cho đứa kia một miếng bánh đào, vì ta cho tiền thì nó sẽ bị mọi người lừa lấy mất, ấy lại toi. Điều ta muốn làm là chỉnh đốn triều chính, giải quyến toàn bộ gốc rễ của những .”

Ta từng cho rằng Ngụy Cương còn trẻ tuổi nên sẽ không hiểu được nỗi khốn khó của chúng.

Nào , hắn lại thấu thảy.

Dẫu sao ngoài cung là nơi bất ổn, chúng ta một vòng rồi chuẩn bị trở về, ai lại gặp biến cố.

Chẳng biết thích khách từ đâu xông ra, nhào thẳng về phía Ngụy Cương.

Bọn hộ vệ liều ch.ế.t phản kháng chỉ đủ che chắn cho ta và Ngụy Cương cỡi ngựa .

Ta định quanh một vòng, sau đó vào cung bằng cửa cung bên kia thì sẽ an toàn hơn rất nhiều, sắc mặt của Ngụy Cương càng lúc càng kém. Cuối , hắn chẳng bắt được dây cương nữa ngã thẳng xuống đất.

“Bệ hạ!”

Ta sợ hết hồn, vội vàng kéo Ngụy Cương vào trong rừng rậm.

Ngụy Cương bị trúng tên, tình hình vô khẩn cấp, cách đó không xa có tiếng bước chân truyền , chắc là bọn thích khách đuổi theo đang lùng soát kiếm người.

Ta vỗ mạnh vào ngựa , hấp dẫn sự chú ý của bọn chúng, sau đó ta đỡ Ngụy Cương nấp sau cây, xử lý đơn giản vết thương cho hắn.

Ngụy Cương mơ màng tỉnh dậy, hắn ta hồi lâu rồi lên tiếng: “Sao không ?”

, mặc kệ sống c.h.ế.t của ngài hay sao?”

Ngụy Cương mỉm cười: “Ta biết không thích ở trong cung cho nên mới tiêu hết tiền bạc, chắc hẳn không định ở đó lâu dài. Bây giờ ta bị thương, cao xa bay cơ .”

Ta chau mày hắn, đắp đống thảo d.ư.ợ.c tìm được lên vết thương trầm giọng trả lời: “Bởi vì chúng cần ngài.”

Hôm nay cải triều hoán đại, Ngụy Cương là một Hoàng đế tốt, hắn có giúp chúng có được tương lai tươi sáng, ta không niềm hy vọng ấy bị chôn vùi trong tay mình được.

Ta sợ hắn mất nhiệt nên ôm hắn suốt đem đài, cuối sang hôm sau thì tâm phúc của hắn tới.

Nghe nói Ngụy Nhiễm đã lấy cớ bình định vây quanh hoàng , cốt là tạo phản.

Ngụy Cương điều binh đ.á.n.h trả đêm, vốn dĩ hắn là người “tay cầm binh quyền lên làm Hoàng đế”, thế nên đối phó với đám các lão hay mấy văn kia dễ như trở bàn tay.

Nào Thôi các lão vẫn vùng vẫy giãy ch.ế.t, lúc Ngụy Cương vào , ông ta đã nhanh chân lên tường rồi bố trước bàn thiên hạ rằng Ngụy Cương là nghịch tặc, mưu quyền soán vị, lại còn đ.á.n.h tráo huyết mạch duy nhất của tiên hoàng.

Ngụy Cương ngồi trên lưng ngựa lão ta.

Thôi các lão vung tay, tóc tai rối bời: “Ta có nhân chứng quan trọng nhất! Hắn đã Kinh rồi, Ngụy Cương không chột dạ thì mai có dám đối chất với ta ngay trước mắt chúng, ở ngay trên tường không?”

Ngụy Cương không đồng ý thì hắn sẽ bị gánh lấy tội danh loạn tặc t.ử, đó chắc hẳn các thân vương sẽ hợp lại tấn hắn.

Ngụy Cương hơi chau mày, sau đó hắn hừ lạnh: “ thì cứ làm như ông muốn .” 

Bên trong thư phòng, Ngụy Cương đang ngồi đ.á.n.h cờ ta. Ta nói: “Thôi đại nhân có lòng tin như , chắc mai người được đưa tới sẽ là người thân cận bên cạnh chúa. không có cách nào, cho nên bệ hạ à, phải nhờ vào ngài đấy.”

Dưới ánh nến mờ nhạt, ta chẳng thấy rõ nét mặt như suy nghĩ trong đầu Ngụy Cương.

Hắn cầm lấy một quân cờ mãi không hạ xuống.

Một lúc lâu sau, hắn trả lời ta: “Trẫm sẽ giải quyết.”

Trong mắt ta, Ngụy Cương là người rất có khuôn phép, thế nên sau hắn đồng ý, ta lập tức yên lòng chìm vào giấc ngủ ngon.

Có lẽ mai người nào đó sẽ không tới được.

Ngụy Cương sẽ không gi.ế.t ch.óc, hắn sẽ đưa người nọ , hoặc là giam vào ngục, tóm lại là hắn sẽ không người nọ xuất hiện trên tường .

Ta cứ đinh ninh mọi sẽ diễn biến như , mãi cho ta trông thấy một vị hòa thượng bị thiêu hủy nửa bên mặt, ta mới giật mình không thốt nên lời.

?

Ngụy Cương thất thủ sao?

Ta kinh ngạc về phía Ngụy Cương, thế hắn lại lảng tránh ánh mắt của ta.

Lúc đây, trong đầu ta chỉ có một suy nghĩ, rốt cuộc tới rồi, mọi bại lộ thì ta sẽ bị xử t.ử nhỉ? Như tốt, có lẽ cha mẹ ta đã chờ ta sốt ruột rồi.

Ngụy Nhiễm ta, cuối nàng ta không nhịn được bật cười đầy sung sướng: “Tiện nhân, biết vị là ai không?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.