Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ta chẳng đáp lời.
“Ông ấy là hòa thượng ở chùa Phổ Đức. Ta lớn lên trong ngôi chùa đó, chính vị hòa thượng này đã chăm sóc ta suốt ngần ấy thời gian, ông ấy cũng là người hiểu ta nhất. Rốt cuộc giả cũng là giả mà thôi, ngươi giả mạo ta lâu như , đến lúc phải trả giá đắt rồi.”
Ta thở dài.
“Ta sự không biết ông ấy…”
Ta còn chưa dứt lời đột nhiên vị hòa thượng đã tiến rồi thi lễ với ta.
“Bần tăng không cẩn thận mặt thương điện không biết cũng phải, nhưng bần tăng lại biết công chúa điện . Đã lâu không gặp, điện đã khỏe hơn nhiều chưa?”
Ông ấy vừa nói dứt câu, tất người đều trợn to mắt.
Ngụy Nhiễm ngây người, nàng ta lảo đảo kéo tay áo của vị hòa thượng , không ngừng chất vấn: “ Trần! Ông nói láo! Ông đã quên rồi sao? Ta là Ngụy Nhiễm mà!”
Hòa thượng bái lạy nàng ta: “Bần tăng không ra thí chủ.”
“A! Ngươi gạt ta! Các người đều gạt ta!” Ngụy Nhiễm vừa khóc vừa cười, điên cuồng cào lấy tóc mình: “Tại sao không ai biết ta? Ta là công chúa mà? Không, không, không… Hình như ta không phải là công chúa, ta là ai?”
Nàng ta điên rồi.
Mà vị hòa thượng lại nói một câu nhẹ bẫng: “Người xuất gia không nói dối.”
Câu nói này đã hoàn toàn chứng thân phận của ta.
Thôi các lão cởi áo mũ ngay tại chỗ, lão ta quỳ xuống khóc lớn: “Mạng của ta! Mạng của ta!”
Ông ta và đồng đảng bắt với tội danh mưu nghịch.
Ngụy Nhiễm cũng nhốt vào lao chờ xử trí.
Khi tất chuyện đã kết thúc, ta đến gặp Ngụy hỏi mối nghi hoặc trong lòng.
“Bệ …đang tính g.i.ế.c ta sao?”
Ban đầu ta cứ ngỡ điều vị hòa thượng nói là do Ngụy phân phó, nhưng vẻ khiếp sợ trong mắt hắn khi ấy không hề giả tạo, lúc ấy ta đã ra, hắn biết vị hòa thượng xuất hiện, nhưng không ngờ người lại phản bội đám Thôi các lão.
Ngoại trừ việc muốn g.i.ế.c ta, ta không nghĩ ra điều gì khác nữa.
Ngụy đứng ngược chiều ánh sáng, một lúc lâu sau hắn đáp: “Trẫm muốn giữ ngươi lại.”
“Cái gì?”
Ta ngây người.
“Ngươi cũng biết nước Trần thừa lúc phía ta hỗn loạn bất ngờ phát động chiến tranh. Giao đấu đến nay cũng hơn tháng rồi.”
Ngụy cau c.h.ặ.t mày, giọng nói trầm xuống: “Bây giờ dân chúng chẳng thể chịu nổi chiến loạn, cho ta đồng ý giảng hòa. Bên yêu cầu hòa thân với công chúa.”
Hắn nói đây ta bừng tỉnh.
hắn muốn ta bại lộ thân phận trước dân chúng, Ngụy Nhiễm trở lại công chúa rồi đi hòa thân với nước Trần.
Ngụy nói: “Con đường Đế vương quá cô độc. Ta cũng muốn có ai đó ở cạnh ta, nhưng ước nguyện duy nhất trong đời này lại chẳng thể thắng nổi mệnh.”
Hắn đứng lẻ loi ở đó, chiếc bóng cô đơn chiếu đến cạnh chân ta.
Ta quỳ xuống, cúi người lạy hắn: “Bệ , tuy con đường này gian nan cô độc, nhưng dù thần có ở đâu thần vẫn tin rằng, chúng ta đều đang tiến về phía trước.”
Ánh mắt của người đầy phức tạp.
“Chỉ cần ngươi nói không, trẫm bảo vệ ngươi chu toàn.”
“Nhưng bệ đã nói, dân chúng không thể chịu nổi chiến tranh, thần vẫn đang mong chờ vào sự cải cách của bệ , thần muốn thấy nước ta phồn vinh hưng thịnh, bách tính an cư lập nghiệp, chẳng còn bôn ba trôi dạt khắp nơi nữa.”
Trước khi ta rời đi, hắn gọi ta lại: “Tên của ngươi là gì?”
“Trần Cảnh.”
Phụ thân hy vọng ta luôn “cát tường như ý”, có phúc khí trông thấy khung cảnh phồn vinh của Chu.
Trước năm ta mười tám tuổi, ta ăn không no, ngủ không yên.
Hôm nay có cơ hội giúp người khác ăn no ngủ ngon, ta vô cùng thỏa mãn.
Trước khi rời cung, ta đi gặp Ngụy Nhiễm. Nàng ta điên điên khùng khùng luôn miệng gọi mình là công chúa, người cai ngục đưa cơm đến cho nàng ta mà nàng ta cũng muốn tru di cửu tộc.
Ta đứng trước mặt Ngụy Nhiễm, nàng ta nhào như kẻ điên.
“Ta nhớ ngươi, ả tiện nhân này! Ngươi giả mạo ta, ta phải g.i.ế.c ngươi!”
Ta lạnh lùng Ngụy Nhiễm rồi lấy ra mảnh ngọc bội chứng minh thân phận.
“Muốn cái này không?”
Ngụy Nhiễm trợn to mắt gật đầu: “Của ta! Đó là của ta, ta là công chúa.”
Ta buông tay ra, trong nháy mắt, mảnh ngọc rơi xuống đất rồi vỡ mảnh.
“A!”
Ngụy Nhiễm nằm trên đất, hấp tấp nắm lấy mảnh ngọc, m.á.u chảy đầy tay vì vết xước.
Ngươi đoạt thứ của ta, ta cũng lấy đi thứ của ngươi.
Chuyện này công bằng mà nhỉ?
kẻ sống ở tít trên cao chỉ biết hưởng thụ quyền thế to lớn mà chẳng mảy may đến trách nhiệm mà mình phải , đây chính là ngọn nguồn cho nỗi đớn đau mà dân chúng phải chịu đựng.
Ta nghĩ Ngụy thay đổi điều này.
Quả là như .
Ngụy Nhiễm đày một vùng xa xôi với hoàn cảnh khắc nghiệt. Vị quan sai áp tải chính là phụ thân của đứa bé vô tình cản đường rồi Ngụy Nhiễm đ.á.n.h ch.ế.t.
Nghe nói nàng ta ch.ế.t khi đi nửa đường, ra như là đã lâu hơn một chút so với dự đoán của ta rồi.
Ngày đầu tiên của năm , ta mang mũ phượng cùng khăn quàng vai đến Trần hòa thân.
Trang sức trải dài ngàn dặm, đỏ rực con đường, bách quan tiễn đưa chật như nêm cối.
Lúc một đình nhỏ bên ngoài , một vị hòa thượng mang mặt nạ chợt ngăn xe ngựa lại.
Ta ra ngay đó chính là người đã ở trên tường vào ngày hôm đó.
“Bần tăng có lời muốn nói với công chúa.”
Ta và người cùng tiến vào đình, hòa thượng Trần cất tiếng: “Ta không biết hành động hôm đó của ta khiến người phải đi hòa thân ở xứ khác, đúng là có lỗi quá.”
Ta cong môi cười.
“Sao lại là lỗi chứ? Cái mạng này của ta là do nhặt lại , hôm nay mưu phúc vì dân chúng cũng đáng giá mà. Nếu đổi lại là nàng ta, ngộ nhỡ nàng ta xằng bậy khiến Trần tấn công Chu ta đấy sự là gây ra lỗi lầm.”
Nói đây, ta không khỏi tò mò hỏi vị hòa thượng : “Sư phụ có thù oán với nàng ta ư?”
Trần nhấc chiếc mặt nạ lên, lộ ra vết sẹo bỏng đáng sợ.
Người kể, Ngụy Nhiễm vẫn luôn căm hận chùa Phổ Đức – nơi nàng ta đã sống vất vả suốt mười tám năm qua – thế một ngày trước khi Ngụy Nhiễm người ta về, nàng ta đã sai người nhốt toàn bộ hòa thượng trong điện, sau đó giội rượu rồi đốt cháy nơi đó.
“Ta là người duy nhất chạy ra . Trước khi sư phụ của ta ch.ế.t, ông ấy đã ban pháp danh cho ta là Trần ta quên đi hận thù ân oán, nhưng ta chẳng phải là người có ngộ tính, ta không thể bỏ qua chuyện ấy, thế ta đã trái với lời sư phụ dặn.”
Ta nghe chuyện cũ mà thổn thức không thôi.
Trần còn nói: “Ta đã gặp người.”
Ta ngẩn ra: “Lúc nào thế?”
“Sau khi ta trốn xuống núi một cặp vợ chồng cứu giúp, bọn họ đưa ta đến y quán, còn trả tiền t.h.u.ố.c men cho ta. Ta thấy người gọi hai người đó là cha mẹ.”
Ta sững sờ chẳng thốt lời, chỉ biết siết c.h.ặ.t chiếc trâm hoa trong tay.
Cha mẹ ta có lòng tốt cứu Ngụy Nhiễm, nào ngờ bọn họ lại thiệt mạng vì chính lòng tốt đó.
Nhưng bọn họ chưa sai, cũng nhờ tấm lòng nhân hậu ấy mà bọn họ đã dùng cách khác che chở cho ta.
Ta nắm lấy trâm hoa, khóc không tiếng.
Chẳng biết dân chúng đã tụ tập bên ngoài từ lúc nào, ta vừa bước lên xe vừa đám người đông đúc đang đưa tiễn ở phía sau xe ngựa.
Hình như trên tường xuất hiện một bóng dáng vô cùng quen thuộc, nhưng khi ta ngước lên chẳng thấy gì nữa.
Có lẽ… ta nhầm rồi.
Hòa thượng Trần đứng trong đình hành lễ với ta.
“Nguyện cho thí chủ thuận buồm xuôi gió, sự vô ưu.”
Dân chúng đồng thanh hô to: “Công chúa tuế, tuế, tuế.”
Ta nhấc màn che lên trời cao, rốt cuộc mây đen u ám mấy ngày nay đã tản đi, nhường chỗ cho ánh mặt trời rực rỡ bao phủ khắp đất trời.
Chắc chắn mai đây tiết trời tươi đẹp thôi.
——– HẾT ——–