Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 11

Cái tên này như truyền từ nơi xa.

Hắn ấn trán, sắc mặt trắng trong thoáng chốc.

Ta theo bản năng đỡ cánh tay hắn.

Hắn lập tức nắm ngược tay ta.

Sức không mạnh, giống như nắm được một sợi dây.

Bệ hạ dừng mặt hắn, viền đỏ hoe.

“Trở về tốt.”

“Trở về tốt.”

Tạ Tam Lang ngẩng , nghẹn hồi lâu mới nói: “Hoàng huynh.”

Bệ hạ nhắm .

Tiếng gọi ấy vừa rơi xuống, không ít cung nhân già trong đều khóc.

Tạ Tam Lang có chút luống cuống, quay nhìn ta.

Như thể không biết phải đối diện niềm vui nỗi buồn quá lớn này thế nào.

Ta khẽ nói: “Làm chính sự .”

Hắn lập tức như tìm được bậc thang, liên tục gật .

“Đúng, chính sự quan trọng.”

Bấy giờ bệ hạ mới nhìn ta.

Vẻ mặt người trở nên nghiêm túc hơn nhiều.

“Ngươi chính Thẩm Đường Âm?”

Ta hành lễ.

“Dân nữ đúng vậy.”

Bệ hạ nói: “Ngươi đã A Hành?”

Ta lắc .

“Ba năm , dân nữ nhặt được ngài ấy sông.”

“Người thật sự ngài ấy sống thím Đào và dân làng.”

Tạ Tam Lang lập tức tiếp lời.

“Đúng.”

“Thím Đào nấu cháo giỏi.”

“Trưởng thôn cho mượn tiền sảng khoái.”

con nhà thím Lưu đẻ trứng chăm.”

Bệ hạ nhìn hắn, nỗi đau trong dịu đôi chút.

“Trẫm sẽ thưởng.”

Tạ Tam Lang nghiêm túc nói: “Không cần thưởng .”

có việc nó.”

Ta cúi mím môi.

Bầu không khí trong dịu một thoáng.

, Thẩm Hoài Chương, Liễu thị, Thẩm Bảo Châu và Nghiễn dẫn vào, chút ấm áp ấy nhanh chóng tan hết.

Thống lĩnh cấm quân dâng tờ giấy nhuốm máu nhặt được cửa cung.

Bệ hạ mở ra, đọc hai dòng, sắc mặt đã trầm như sắt lạnh.

quỳ trong .

“Phụ hoàng, vật này không rõ lai lịch, nhất định có người hãm hại nhi thần.”

Bệ hạ không nhìn hắn.

Nghiễn .”

Nghiễn cúi người.

“Thần có mặt.”

“Ngươi nói.”

Nghiễn ngẩng , giọng khàn khàn.

“Bốn năm , ngày Thẩm cô nương rơi xuống nước, thần và hạ ở hồ.”

“Thần nhìn thấy Thẩm Bảo Châu tranh cãi với Thẩm cô nương.”

“Sau Thẩm Bảo Châu đưa tay, Thẩm cô nương rơi xuống nước.”

Thẩm Bảo Châu khóc thét: “Ngươi nói bậy!”

Mặt Nghiễn không chút máu.

đó thần cho rằng Thẩm cô nương cố ý mượn chuyện rơi xuống nước để bám lấy Đông cung.”

“Vì vậy không lập tức người.”

Nói đây, gối hắn nặng nề đập xuống đất.

“Thần có tội.”

Ta nghe lời nhận tội muộn bốn năm ấy, lòng như có gió thổi qua một vùng hoang vu.

Vẫn đau.

trên mảnh đất ấy đã không gì để nhổ bật tận gốc nữa.

Bệ hạ nhìn .

ngươi?”

nghiến răng.

“Năm ấy nhi thần trẻ, lời đồn lừa dối.”

nhi thần tuyệt đối không mưu hại hoàng thúc.”

Tạ Tam Lang nhìn hắn.

“Vậy vì sao ngọc ta ở trong tay Thẩm Bảo Châu?”

Trán rịn mồ hôi.

“Nhi thần không biết.”

Bệ hạ nhìn Thẩm Bảo Châu.

“Ngươi nói.”

Thẩm Bảo Châu khóc gần như không thở nổi.

“Thần nữ thật sự nhặt được.”

“Tờ giấy kia không phải thần nữ.”

“Thần nữ thân thể yếu, ngay cả không dám giết, sao dám hại người?”

Tạ Tam Lang bỗng thở dài.

“Lời này nàng không chặt chẽ.”

“Nàng không dám giết , không có nghĩa không dám đẩy người.”

Thẩm Bảo Châu chặn nghẹn.

Bệ hạ lạnh giọng nói: “Truyền phụ nhân hái sen.”

thím hái sen được dẫn vào , chân bà run rẩy.

Ta qua đỡ bà.

Nhìn thấy ta, bà mới dần đứng vững.

Bà kể chuyện năm ấy một lần nữa.

Mỗi câu đều như đá nện xuống .

Thẩm Hoài Chương nằm rạp dưới đất, lưng đã ướt đẫm mồ hôi.

Liễu thị khóc mất tiếng.

Bệ hạ nghe xong, lâu không nói.

Đúng lúc này, ngoài có cấm quân bẩm báo.

“Bệ hạ, trong bộ hạ Chiêu Vương phủ một người sống.”

“Hắn nghe tin Vương trở về, liều chết xin gặp.”

“Hắn nói, người năm ấy ngăn Vương hồ, hắn nhận ra.”

12

bộ hạ ấy được khiêng vào , trên người vẫn quấn băng dày.

Sắc mặt hắn xám xịt, một chân buông thõng trống rỗng.

vừa nhìn thấy Tạ Tam Lang, hắn đã giãy giụa muốn xuống giường hành lễ.

Tạ Tam Lang bước nhanh tới, ấn hắn .

“Đừng động.”

“Ngươi vừa động thế này, xương phải mắng ngươi không hiểu chuyện.”

Viền bộ hạ đỏ lên.

“Vương , thuộc hạ vô năng.”

“Không bảo vệ được người.”

Tạ Tam Lang im lặng một lát, vỗ vai hắn.

“Ngươi sống được giỏi.”

Câu này hắn từng nói với ta.

Bây giờ nghe , lòng ta chua xót.

Hóa ra hắn không ta.

Hắn đang cố kéo mình ra khỏi máu những năm .

Bệ hạ trầm giọng nói: “Nói.”

Bộ hạ nhắm .

“Bốn năm , Vương phụng mật lệnh hồi kinh.”

“Trên đường điều tra được có người mượn danh thương đội vận chuyển binh khí.”

“Manh mối về phía quyền quý trong kinh.”

“Vương không muốn đánh cỏ động rắn, mang theo số ít thân vệ vào thành.”

“Ngày ấy Vương nhìn thấy có người rơi xuống nước hồ, vốn định .”

đột nhiên có người đánh lén từ phía sau.”

“Thuộc hạ và mấy thân vệ dẫn .”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.