Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4foAuX92ez

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
【Chương 5】
“ đó… giờ có thể chứng minh là chó của tôi chưa?” Tôi đội áp lực khổng lồ trên , lí nhí như muỗi kêu.
Yết hầu Giang Trì khẽ chuyển động.
Anh nghiến răng, nặn mấy chữ: “Được… rồi.”
Tôi như được đại xá, vội ôm “Giang Trì” dưới đất lên, quay người định chuồn.
Ở lại thêm giây nào , tôi sợ mình sẽ bốc hơi tại chỗ.
“Đứng lại.”
Giọng lạnh băng vang lên phía sau.
Chân tôi như đóng đinh xuống đất, không nhấc nổi.
Tôi cứng đờ xoay người, nặn nụ cười méo xệch: “Giang… Giang đội trưởng, còn chuyện gì sao?”
Anh từng bước tiến phía tôi.
Mỗi bước như giẫm lên tim tôi.
Anh dừng lại , bóng dáng cao lớn bao trùm lấy tôi.
Tôi thậm chí còn ngửi thấy mùi nhàn nhạt trên người anh, hòa lẫn khói bụi và mồ hôi.
“ Niệm.” Giọng anh trầm khàn, “Chúng ta… cần nói chuyện.”
Nói chuyện?
Nói gì?
Nói chuyện tôi đặt tên chó là Giang Trì à?
Tôi ôm chó, lùi liên tục: “Không không không, tôi thấy chúng ta chẳng có gì để nói cả. Hôm nay ơn anh, phí… à không, phí cứu hộ bao nhiêu? Tôi chuyển khoản.”
“Cô nghĩ đây là chuyện tiền bạc?” mắt anh lạnh thêm mấy phần.
“Không là gì?” Tôi cứng đáp trả, “Giang đội trưởng, nếu anh thấy tôi xúc phạm anh tôi xin lỗi. Xin lỗi, tôi không nên đặt tên chó trùng tên anh. Tôi nhà đổi ngay, đổi thành Lý Trì, Vương Trì, Triệu Trì, gì được!”
Vừa dứt lời, Giang Trì lại đen thêm một tầng.
Mấy đội phía sau đã từ nín cười chuyển sang khai cười trộm.
“ Niệm!” Anh gần như nghiến răng gọi tên tôi, “Qua đây.”
Nói xong, anh trực tiếp đưa nắm lấy cổ tôi.
Bàn anh nóng rực, lực siết mạnh đến mức tôi không giãy nổi.
“Anh làm gì vậy! Buông tôi ! Giữa ban ngày ban , lính cứu hỏa cưỡng ép dân nữ rồi!” Tôi bắt nói nhảm.
“Im !” Anh gầm khẽ.
Tôi quát đến sững người, lập ngoan như cún.
Anh kéo tôi, lôi cả chó, dưới mắt hóng chuyện của hàng trăm người, thẳng phía cứu hỏa.
Mấy đội cực kỳ điều, tự động tản , còn nhiệt tình “dọn sân” cho chúng tôi.
“Nói.” Anh ép tôi vào cửa , từ trên cao nhìn xuống, “Tại sao?”
“Tại sao gì?” Tôi giả ngu.
“Tên chó.”
“… thấy hay thôi.” Tôi liếc mắt sang chỗ khác.
“Hay?” Anh cười lạnh, “ Niệm, cô nghĩ tôi là kẻ ngốc sao?”
“Tôi không…”
“Ba năm cô nói Harvard học tiến sĩ, kết quả sao?” Anh ép sát từng bước, “Hai tháng tôi thấy ảnh cô trên bảng vinh danh nhân xuất sắc của ủy ban phường.”
Tôi: “……”
Xong đời, gốc gác bóc sạch.
“Anh… anh còn gì ?”
“Tôi còn , ngày hôm sau chia , cô đã mua một Shiba.” Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, từng chữ rõ ràng, “Tôi còn , cô đặt tên là Giang Trì.”
Tôi hoảng hốt: “Sao anh ?!”
“Bạn cô uống say, đăng lên vòng bạn bè.” Anh lạnh nhạt đáp.
mắt tôi tối sầm.
bạn oan gia kia! tôi tuyệt giao!
“Cho nên,” Giang Trì siết cổ tôi chặt thêm, “ Niệm, cô có phải… vẫn còn tình với tôi không?”
Khi hỏi câu đó, mắt anh lại thoáng qua một tia chờ đợi.
Tôi nhìn gương đẹp đến nghịch thiên kia, lại nhớ đến bộ dạng anh vừa rồi đến bốc khói, đột nhiên không còn sợ .
Một luồng tà hỏa bốc lên từ đáy lòng.
Còn tình ?
Tôi cho anh “còn tình ” !
Tôi hắng giọng, ngẩng nhìn thẳng vào anh, nở nụ cười ngọt ngào vô tội.
“Giang đội trưởng, anh hiểu lầm rồi.”
“Tôi đặt tên là Giang Trì, không phải vì tôi còn yêu anh.”
“Là vì tôi thấy giống anh.”
mắt Giang Trì sáng lên: “Giống?”
Tôi gật , cười rạng rỡ hơn : “Đúng vậy, giống ở chỗ… vừa ngốc vừa chó.”
Khoảnh khắc lời vừa dứt, tôi thấy rất rõ.
sáng mắt Giang Trì “vụt” một … tắt ngấm.
【Chương 6】
Tôi cứ nghĩ Giang Trì sẽ nổi trận lôi đình, sẽ bóp chết tôi ngay tại chỗ.
Nhưng anh không làm vậy.
Anh chỉ nhìn tôi chằm chằm, lồng ngực phập phồng dữ dội, như đến mức sắp nhồi máu cơ tim.
Một lúc sau, anh nghiến răng nói: “ Niệm, cô giỏi thật.”
Nói xong, anh buông phắt tôi , xoay người lên cứu hỏa.
“Thu đội!”
Anh vừa lệnh, các đội lập thu dọn dụng cụ, động tác nhanh gọn leo lên .
cứu hỏa nổ máy, tiếng còi chói tai vang lên rồi lao , để lại một màn bụi mờ.
Chỉ còn tôi và chó giữa gió chiều rối bời.
Tôi ôm Nhị Cẩu, thở phào một hơi dài.
Cuối cùng tiễn được vị “ôn thần” .
Nhưng chẳng hiểu sao lòng lại trống rỗng.
Nhìn theo hướng chiếc khuất dần, tôi bỗng thấy hơi hối hận.
Câu vừa rồi… có phải nói đáng không?
Thôi kệ, vậy.
Dù sao chia ba năm rồi, anh muốn nghĩ gì nghĩ.
Tôi dắt Nhị Cẩu, dưới mắt phức tạp của đám người hóng chuyện, lủi thủi rời khỏi .
Trên đường , óc tôi vẫn mơ hồ.
Sao Giang Trì lại làm lính cứu hỏa?
Nhà anh chẳng phải mở ty sao?
Anh là một, bố mẹ lại để anh làm việc nguy hiểm thế ?
Còn , sao anh nhiều chuyện của tôi vậy?
Chẳng lẽ ba năm qua anh vẫn lén theo dõi tôi?
Hết câu hỏi đến câu hỏi khác nổi lên như bong bóng .
đến nhà, tôi ngã vật xuống sofa, giác như rút sạch sức lực.
Nhị Cẩu, hay nói đúng hơn là “Giang Trì bản chó”, đang ôm dép tôi gặm ngon lành.
Tôi nhìn , đến bốc hỏa.
“Đều tại mày! Đồ gây họa! Hại tao hôm nay mất muốn độn thổ!”
ngẩng , nghiêng cổ, nhìn tôi bằng mắt vô tội.
“Gâu?”
Tôi vẻ ngốc nghếch ấy chọc cười, bực bội lòng tan phần nào.
Tôi lấy điện thoại , định lướt vòng bạn bè cho phân tán sự chú ý.
Vừa mở WeChat đã thấy Lý Manh Manh gửi mấy chục tin nhắn.
“ĐM! Niệm Niệm! Mày lên hot search rồi!”
“Mau xem bảng tìm kiếm nóng của thành phố mình!”
“#Chứng minh cứng nhất lịch sử: dùng tên người yêu cũ gọi chó của mình#”
“Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!”
Phía dưới là một loạt link video.
tôi run lên, suýt đánh rơi điện thoại.
Tôi run rẩy bấm mở.
Video quay khá rõ.
Chính là cảnh tôi ở , hô to “Giang Trì”, rồi Nhị Cẩu hí hửng chạy đến.
Bên dưới đã nổ tung bình luận.
“Cốt truyện thần tiên gì đây? Phim không dám quay thế !”
“Xin diện tích bóng ma tâm lý của người yêu cũ.”
“Tôi tuyên bố đây là video buồn cười nhất năm nay.”
“Anh lính cứu hỏa kia đẹp trai ! Có ai đào info chưa?”
Có người lập trả lời: “Đào rồi! Là đội trưởng đội cứu hỏa thành Tây – Giang Trì! Vừa đẹp trai vừa giỏi nghiệp vụ, chỉ là lạnh lùng, không ngờ còn có đoạn khứ .”
Còn có người đăng cả ảnh anh và bài báo anh cứu người.
ảnh, anh mặc đồng phục, mắt kiên nghị, đẹp đến nghẹt thở.
Xong rồi.
Cả thành phố đều Niệm tôi đặt tên chó là Giang Trì, còn gọi ngay chính chủ.
mắt tôi tối sầm, suýt ngất.
Không còn là “quê độ” .
Đây là hành hình khai toàn dân theo dõi.