Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2LXmELdH3n

Tẩy da chết mặt cà phê Đắk Lắk Cocoon cho làn da mềm mại & rạng rỡ 150ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 11 - Cuộc Sống Sau Khi Nghỉ Hưu

“Nam hay nữ?”

Tôi suýt bật cười.

“Liên quan gì đến ông?”

kia lập tức im bặt.

Ba mươi tám năm.

tiên ông ta bị tôi :

Liên quan gì đến ông?

Qua lúc lâu, ông ta mới buồn bực :

“Huệ Cầm, vừa vừa thôi.”

“Lâu thế , giận cũng nên hết .”

Tôi đứng cửa sổ khách sạn, nhìn cảnh đêm ngoài.

“Lưu Kiến Quốc.”

“Tôi không giận.”

“Vậy làm mình làm mẩy cái gì?”

“Tôi cũng không làm mình làm mẩy.”

“Tôi chỉ đang sống.”

Rõ ràng ông ta bị nghẹn.

“Thế còn nhà?”

“Nhà làm sao?”

“Mấy hôm nay Trần Mẫn nhà riêng .”

Tôi khựng .

“Thì sao?”

“Thì nhà cửa bừa bộn không gì.”

Tôi bỗng hiểu tại sao ông ta gọi.

Không vì nhớ tôi.

Mà vì Trần Mẫn đã .

Ông ta cần trật tự cũ quay trở .

Quả nhiên tiếp theo :

giờ ? đây tôi không so đo với nữa.”

Tôi suýt tưởng mình nghe nhầm.

“Ông không so đo với tôi?”

“Tôi cũng tôi với Trần Mẫn quá thân thiết không thích hợp.”

chúng ta từng này tuổi …”

Tôi cúp máy thẳng.

Ngay cả kiên nhẫn nghe thêm cũng không còn.

đây tôi luôn cho rằng Lưu Kiến Quốc không ăn .

Bây giờ mới hiểu.

những không không .

Mà thật sự cảm thấy mình chưa sai đến mức cúi .

Sau này tôi mới .

Tại sao Trần Mẫn nhà riêng.

thứ cô ta và Lưu Kiến Quốc cãi nhau vì tiền.

đây lén lút qua .

Ăn cơm, xem phim, Lưu Kiến Quốc chẳng tốn nhiêu.

Trần Mẫn cũng lương hưu.

Không ai thấy vấn đề.

khi thật sự sống cùng nhau, mọi vấn đề đều lộ .

Sau khi căn nhà được bán, mua cho tháng để dọn .

Phí quản lý, điện nước, mua thức ăn, cái gì cũng cần tiền.

Lưu Kiến Quốc quen với việc mỗi tháng cho con trai ít.

Lưu Lỗi bị tôi cắt trợ cấp nên chỉ thể tìm bố.

, Lưu Kiến Quốc đưa ba nghìn.

thứ , Trần Mẫn không vui.

“Tiền sinh hoạt anh còn không đủ, anh vẫn cho con trai?”

Lưu Kiến Quốc sa mặt.

“Đó con trai anh.”

“Thế còn em?”

Trần Mẫn .

“Em theo anh thì tính gì?”

Lưu Kiến Quốc sững .

này.

Suốt ba mươi tám năm, tôi cũng muốn .

chưa giờ .

Bây giờ Trần Mẫn thay tôi.

Lưu Kiến Quốc chỉ cảm thấy cô ta không hiểu .

“Em hơn thua với con cái làm gì?”

đó hoàn toàn chọc giận Trần Mẫn.

“Em hơn thua với con cái?”

“Lưu Kiến Quốc, anh nghe nhẹ nhàng thật.”

“Tiền nhà con trai anh để em lo thay anh à? Con con gái anh để em đón? Thuốc hằng ngày anh để em chia?”

“Những Lý Huệ Cầm chịu làm, anh đừng nghĩ em cũng chịu!”

Lưu Kiến Quốc cũng nổi giận.

“Vậy em ở đây làm gì?”

ấy vừa thốt .

hoàn toàn xé rách mặt nhau.

Ngay hôm đó, Trần Mẫn thu dọn đồ nhà riêng.

khi , cô ta đứng ở cửa nhìn lâu.

Trên tường căn nhà ấy vẫn treo ảnh cưới hồi trẻ tôi và Lưu Kiến Quốc.

Cô ta chuyển vào tháng.

Chưa từng tháo xuống.

Không cô ta rộng lượng.

Mà Lưu Kiến Quốc không cho.

Ông ta :

“Tháo làm gì, đồ nhiêu năm .”

với Trần Mẫn.

Bức ảnh đó ngày ngày đều nhắc nhở cô ta.

Cô ta đợi hơn mươi năm.

Cuối cùng cũng ngồi vào vị trí Lý Huệ Cầm.

Mới phát hiện vị trí ấy hoàn toàn không tốt đẹp như cô ta tưởng.

Cô ta muốn Lưu Kiến Quốc.

cuộc sống nhét cho cô ta cả nhà họ Lưu.

Tối hôm ấy.

tiên cô ta gọi điện cho tôi.

Tôi đang cùng mấy bạn dạo phố Bình Giang đêm.

Nhìn thấy tên cô ta, tôi ngẩn giây.

Cuối cùng vẫn bắt máy.

“Huệ Cầm.”

Giọng cô ta khàn.

“Cậu rảnh không?”

?”

Cô ta im lặng lâu.

“Tôi muốn với cậu xin lỗi.”

Gió sông nhẹ.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.