Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Lời tôi vừa dứt, một cô đang đeo cây đàn trên vai bỗng bước thẳng tới mặt tôi, ghé sát mặt vào chằm chằm chớp mắt:
“Hình em mình gặp đâu rồi phải?”
“Hả?”
“Em trông quen mắt dã man ý.”
Đúng lúc , Chu Tự ngẩng .
Khoảnh khắc tầm mắt chạm , cô kia lập tức hét toáng đầy kinh ngạc: “Anh !”
“Sao anh lại đây?”
“Em nhớ ra rồi, em nhớ ra hết rồi! Cái đêm hôm đó, em có một bước xe của anh em, chính là đúng dâu!”
Tôi đứng hình mất ba giây: “Cái gì cơ?”
“ ngay cổng hàng Quảng Đông gần trường mình ý! Hôm đó em lái siêu xe màu đỏ, vẫy vẫy tay chào em nữa cơ mà.”
Tôi méo mặt: “ thể nào…”
Thẩm Vi đúng là kiểu người có siêu năng lực tự nhiên thân thiết.
Em ấy kéo tôi ngồi xuống một , chen ngang đẩy tuột Chu Tự ra rìa.
Chu Tự đảo mắt một cái, dứt khoát kéo tay tôi ôm c.h.ặ.t vào lòng, quên nghiêm giọng dặn dò cô em :
“Cái miệng kín một chút, về cấm được nói linh tinh đấy.”
Thẩm Vi nhún vai: “Muộn rồi anh ơi.”
“Ý em là sao?”
Chúng tôi theo hướng mắt của em ấy.
cách đó xa, một người phụ nữ thời thượng đang sải bước trên đôi giày cao gót nhọn hoắt.
Chu Tự từng bảo tôi, cô ruột của anh chính là cái “loa phát thanh” công suất lớn của dòng họ.
Lúc tôi nghĩ anh nói quá để tấu hài.
tận hôm nay, khi tôi được thầy hướng đích thân mời ăn cơm…
quanh bàn ăn chật kín người từ thầy hướng , vợ thầy, cô ruột, em , ông nội, bà nội của Chu Tự…
Tôi mới phát hiện ra anh nói vẫn là quá khiêm tốn.
Đúng là giấu giấu giếm giếm rồi cuối cùng lại làm nên một chuyện động trời.
Nếu ngay từ mà chịu thẳng thắn khai báo, có lẽ cùng lắm cũng chỉ có thầy hướng vợ thầy biết mà thôi…
Nửa tiếng , khi thầy hướng gọi một cuộc điện thoại sang, lòng tôi đã lạnh ngắt mất một nửa.
Trong tôi thậm chí đã tự diễn xong một kịch bản hoàn chỉnh từ việc bị phê bình, bắt hoãn tốt nghiệp thu dọn đồ đạc cuốn gói rời khỏi trường.
Tôi run rẩy bước chân vào thầy tâm của một tội nhân.
Ai ngờ đâu, thầy hướng tôi rồi khẽ thở dài một tiếng, câu nói tiên của thầy đã khiến tôi ngẩn ngơ người.
“Biết em thằng Chu Tự đang yêu dạo thầy đã chẳng mắng em thậm tệ làm gì.”
Tôi ngơ ngác: “…Dạ?”
“Ngày nào em cũng bị thầy huấn một trận ra trò, áp lực lớn , mà quay đi quay lại vẫn phải yêu đương nó.”
Thầy hướng lắc , trong giọng điệu mà lại mang theo vài phần hối hận và xót xa.
“Nghĩ lại cũng thật chẳng dễ dàng gì.”
“Nói ra cũng ngại, đợt thầy đòi làm ông tơ bà nguyệt, cứ cố tình vun vén nó bé Tư Uyển.”
Tôi chưa kịp hoàn hồn vợ thầy ngồi cạnh đã cười híp mắt đỡ lời, ánh mắt lộ rõ vẻ “ta đây đã thấu thị tất ”:
“Đợt em bé Minh Họa Chu Tự là em đã biết ngay chắc chắn có vấn đề rồi.”
Tôi lại giật mình một cái, hóa ra có ải thứ nữa: “Dạ? Cô… hóa ra cô đã biết từ lúc đó rồi ạ?”
Bà cong mắt cười hiền từ: “Lúc đó cô cũng chỉ đoán mò thôi, giờ coi có bằng chứng xác thực rồi nhé.”
Nói xong, bà liếc mắt Chu Tự một cái vẻ hờn dỗi: “Cái thằng trai của cô bình thường cứ cái hũ nút ý.”
“Lúc nào mặt mũi cũng lạnh tiền, chưa bao giờ cô nó cuống cuồng lo lắng nào đâu.”
Thầy hướng cạnh cũng vui vẻ cười khà khà kết luận: “ bé Minh Họa , tuy là thỉnh thoảng cứ viết mấy cái thứ linh tinh lang tang làm tôi tăng xông, nhưng được cái phẩm chất đạo đức rất tốt.”
“Một là học trò của tôi, một là trai tôi, đúng là thân lại càng thêm thân!”
…
Sau bữa cơm, tôi và Chu Tự cùng ngồi trên sofa xem lại mấy tấm ảnh cũ.
Tôi lật giật album ảnh trong điện thoại, hào hứng bảo:
“Cuối cùng cũng có thể quang minh chính đại đăng ảnh chụp chung của mình mạng rồi.”
“Dùng đoạn nhạc nền sao anh?”
“Oh~ mí mắt em khẽ giật một cái~~ chứng tỏ anh đang nhớ em~”
“Anh trái~ em nép sát phải~ tấm ảnh tiên~ dám quá thân mật đâu~~”
…
Chu Tự khẽ bật cười một tiếng.
cái điệu bộ phấn khích tột độ của tôi, anh vừa bất lực lại vừa dịu dàng cưng chiều:
“Anh em chẳng phải là muốn yêu đương đâu, em đang thèm có ảnh đẹp để sống ảo có.”
“Hì hì, luôn chứ lị.”
“Cái mục lưu trữ của em sắp đóng bụi nơi rồi đây !”
_HOÀN_