Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ta lạnh lùng nhìn bà: “Hôm nay bờ sông có không ít a hoàn, cứ tra hỏi xem rốt cuộc là đẩy . Nếu mẫu thân khăng khăng muốn lớn chuyện, ta cũng không ngại báo quan xử lý.”
“Tần Dao!” Lồng ngực mẫu thân phập phồng vì tức giận, “Cái độ gì đây hả!”
Bên ngoài bỗng nhiên truyền tiếng ồn ào. Xen lẫn trong đó là tiếng cười khẩy đầy kiêu ngạo, lười biếng. “Bản vương muốn đón Vương phi hồi phủ, dám cản trở?”
15
Không dám ngăn cản chàng bước Tần phủ. Càng không dám cản trở chàng phòng ta.
Thẩm Trưng Niên sải những bước dài bước . Mẫu thân chưa kịp hành lễ, đã chàng chế giễu: “Bản vương muốn trò chuyện riêng Vương phi.”
Mẫu thân liếc ta một cái, mấp máy môi rồi lùi ra ngoài.
Trong phòng chỉ lại chúng ta. Ta mở lời trước: “Vương gia vạn an.”
Thẩm Trưng Niên vội che miệng ta lại: “ ta giải thích trước đã.”
Những nay Thẩm Trưng Niên lớn lên Dương Châu. hậu không cho phép chàng hồi kinh. Nhưng Dương Châu mãi cũng ngán. Từ mấy trước chàng đã đi du ngoạn khắp nơi. Tại núi Ẩn Sương, chàng kết giao một vị đại phu ẩn.
Lúc bấy giờ, Tạ Thừa lui tới nhà vị đại phu kia để trị bệnh. chầy tháng, quen biết nhau. Sau khi Thẩm Trưng Niên Dương Châu, vẫn thư từ lại. Cả đều không hề biết thân phận thực sự của đối phương.
“Cái tên đó… là chàng tùy tiện bịa ra sao?”
Tên thật của chàng là Lý Độ Niên. Chữ “Thẩm” là mượn họ của hậu.
Thẩm Trưng Niên khẽ ho: “Đương nhiên rồi, đi lại giang hồ, đâu dám để trong cung biết được. Tối hôm ta tiến cung, ra ngoài là tới tìm nàng ngay. Đợi nàng tịnh dưỡng cho khỏe lại, chúng ta Thương.”
đoạn, Thẩm Trưng Niên nắm lấy tay ta rồi luồn vạt áo chàng. Ta rụt tay lại, trừng mắt lườm chàng: “Chàng muốn gì?”
Vành tai Thẩm Trưng Niên ửng đỏ: “Ta không cố ý che giấu thân phận, vốn dĩ ta cũng chẳng định kinh. Thân phận đối ta không quan trọng.”
Đầu óc ta rối như tơ vò: “Thôi được rồi, chàng trước đi.”
vậy, Thẩm Trưng Niên có chút biến sắc. Ta : “Ta thành thân Thẩm Trưng Niên, chứ không phải Duyện Vương.”
Ta khựng lại một lát, rồi cong môi cười: “ nữa, thân phận của chàng là giả, hôn thư kia cũng vô hiệu lực rồi.”
Thẩm Trưng Niên định lên tiếng tranh luận, nhưng lề mề tận nửa canh giờ mới chịu đi.
Chàng đi không , mẫu thân lại lại. Bà bưng một bát canh gà: “Ta a hoàn , mai đi?”
“Ta kinh vốn dĩ chỉ để thăm mẫu, xong việc rồi dĩ nhiên phải đi.”
Mẫu thân ấp úng, như muốn lại thôi: “Hoàng thất tôn quý, … mang thân tái giá, lại quen biết Duyện Vương điện hạ chưa được bao , e là hậu nương nương không đồng ý. Thôi thì, sớm lại Giang Nam cũng tốt, hậu đã nhiều không gặp Duyện Vương, chắc chắn giữ ngài ấy lại kinh thành. Giang Nam có việc gì cứ viết thư cho nương, sau này Chỉ gả phủ Hoài Nam Hầu, cũng có thể giúp đỡ nhiều bề.”
Dưới ánh nến lờ mờ, khuôn mặt luôn tỏ vẻ hiền từ của mẫu thân lúc này lại ánh lên vài tia cay nghiệt.
Ta chẳng màng nể nang: “Mẫu thân sợ ta lại hỏng chuyện?”
Sắc mặt mẫu thân cứng đờ. Như bị chọc trúng chỗ đau, bà im lặng rất . Cuối cùng bỏ lại một câu “Nương cũng chỉ là dụng tâm lương khổ” rồi vội vã đi.
Đêm đó, ta trằn trọc khó ngủ. Giữa đêm khuya, a hoàn truyền lời , Tạ Thừa đã tỉnh rồi.
16
Sáng hôm sau. Ta đưa đi thỉnh an mẫu từ sớm, dự tính nhân lúc sớm sủa thì khởi hành kinh.
gặp, mẫu đã nhắc ngay chuyện tối . Tần Chỉ rơi xuống nước, lúc tỉnh lại giữa đêm thì lên cơn sốt. Mời đại phu tới xem thì phát hiện nàng ta đã mang thai.
mẫu thở dài não nề, rằng Tạ Thừa lại đổi ý, không muốn cưới Tần Chỉ nữa. Trời tảng sáng, Tạ Thừa đã cãi nhau một trận to phụ mẫu ta.
Mẫu thân ta lỡ miệng buột ra sự thật. “Phụ mẫu cháu thật hồ đồ! Hùa theo Tần Chỉ lừa dối Tạ Thừa, đúng là bị mỡ lợn mờ mắt rồi!”
Ta không lưu lại . Dùng xong bữa sáng mẫu, ta dắt đi. Chưa đi khỏi tiền viện, đã tiếng cãi vã. Là Tạ Thừa và Tần Chỉ .
“Chàng mới gặp tỷ ấy được mấy đã ruồng bỏ ta rồi? Chúng ta bên nhau bốn trời, không bằng của các hay sao?”
“Tạ Thừa, ta có thai rồi, chàng không thể như vậy.”
Nhìn bộ dáng Tần Chỉ nước mắt giàn giụa, ta cau chặt mày, vội che kín tai lại.
Tạ Thừa đột ngột bật cười lạnh nhạt: “Nếu không phải vì cô cố tình giấu giếm, ta đã chẳng trì hoãn tận bốn mới trở kinh.”
“Ta… ta không cố ý, chàng ta giải thích…” Tần Chỉ lại chặn đường Tạ Thừa.
Chỉ có một lối đi duy nhất dẫn tới tiền viện. Nếu lại, phải vòng viện của mẫu. Ta không muốn kinh động bà.
“Ta mới là vị hôn thê của chàng! Chính Tần Dao đã cướp đoạt mọi thứ! Nếu không có nàng ta, thành thân đã là chúng ta!”
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: