Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 19

Tuyệt. Giả vờ bao lâu nay, cuối cùng tôi thành công . Tuy sự yếu đuối mà mọi hơi khác so với những gì tôi viết trong tay, nhưng kết quả giống nhau. Không ai dám chọc vào tôi. không ai dám chọc vào nhà Bùi.

hôm, tôi đến nhà Bùi ăn cơm, tôi đang dựa vào sô pha để Bùi bóc quýt ăn. Ông vô cùng an ủi: “Con gái, con bây giờ ngày càng ra dáng kiều thê chốn hào môn đấy.”

Tôi vừa định khiêm tốn đáp lời Bùi đã đưa múi quýt tôi, ung dung : “Vâng, sáng nay vừa giúp Bùi thị đàm phán thành công vụ thu mua, chủ tịch kia vừa khóc vừa ký tên.”

tôi im bặt.

Tôi cắn miếng quýt, giả vờ không nghe .

Bùi lại bồi thêm: “Chiều nay còn đến công ty bảo an tập luyện hai tiếng.”

tôi nhìn tôi.

Tôi : “Vận động sau bữa ăn thôi mà.”

tôi ôm ngực: “Cuốn tay đâu ?”

Tôi chỉ tay về phía phòng sách: “Đem kê chân ạ.”

Cuốn “ tay sinh tồn kiều thê chốn hào môn” đó cuối cùng phát huy tác dụng. Dù không phải dùng để dạy tôi giả vờ yếu đuối, mà là vì nhà Bùi cái từng tôi làm nứt mãi vẫn cứ kênh, kê cuốn đó vào là vừa in.

Bùi nghe xong rất lâu.

Tôi hỏi anh: “Anh không giống vợ trong tưởng tượng anh không?”

Anh nắm lấy tay tôi, ngón tay cọ qua vết sẹo trên xương cổ tay. “Anh không thể tưởng tượng ra ai tốt hơn .”

Tôi giật mình.

Ánh nắng ngoài cửa hắt vào, đậu trên đuôi mắt chân mày anh. Tôi chợt cảm , chuyện giả vờ yếu đuối thể dừng lại ở đây được .

Dù sao thực sự bạn, sẽ không chỉ dáng vẻ giả vờ bạn. Anh ấy sẽ lúc bạn mặc váy trắng cúi vờ khóc, sẽ lúc bạn mặc đồ đen xách tuýp sắt sát phạt Cảng Nam.

Sẽ dáng vẻ bạn uống trà từng ngụm nhỏ, sẽ phần bạn cả đĩa cánh gà.

Sẽ không vạch trần khi bạn nỗ lực sắm vai đóa sen trắng. sẽ đứng cạnh bạn vào lúc bạn quyết định lột mặt nạ không diễn nữa.

Tôi tựa vào vai anh, nhỏ giọng gọi: “Bùi .”

“Hửm?”

“Sau này không giả vờ nữa đâu.”

Anh : “Được.”

Tôi nghĩ nghĩ, lại : “Nhưng ra ngoài vẫn cứ giả vờ chút vậy.”

Anh hỏi: “Tại sao?”

Tôi nghiêm túc : “Làm vậy để lúc ta sợ , trông sẽ lịch sự hơn.”

Bùi cúi hôn lên trán tôi: “Bùi đúng.”

Ngoài cửa, quản gia gõ cửa bước vào, cung kính hỏi: “ , buổi chiều vài vị hẹn cô uống trà, cô xem nên từ chối không ạ?”

Tôi ngồi thẳng , mỉm dịu dàng: “Không từ chối.”

Quản gia gật .

Tôi bổ sung thêm: “Bảo nhà bếp chuẩn chút bánh trái, đừng ít quá.”

Quản gia lập tức ý: “Chuẩn tầm ba cân nhé thưa ?”

Tôi hài lòng gật : “Ông chuyện đấy.”

Bùi ngồi cạnh bật . Tôi lườm anh. Anh giơ tay hàng.

Ba giờ chiều, tôi mặc chiếc váy dài màu nhạt mà Bùi mới mua , đeo khuyên tai ngọc trai, ngồi trong sảnh hoa chờ khách.

Nắng vừa đẹp, trà vừa thơm. Tôi cúi nhấp ngụm trà, cảm hôm nay mình thật dịu dàng.

Thất Sẹo đi ngang qua, tôi như vậy, cảm động đến đỏ hoe mắt: “Đại tiểu thư, chị bây giờ trông đúng là thiếu ốm yếu mỏng manh thật đấy.”

Tôi rất đắc ý: “ chưa?”

A Phật cạnh nghiêm túc bổ sung: “Chỉ là cái này trông vẻ hơi nguy hiểm.”

Tôi liếc nhìn cái . Sau đó nhẹ nhàng thu tay về.

Ba phút sau, khách đến.

Khách vừa ngồi xuống đã : “Bùi trông thật hiền thục dịu dàng, những lời đồn đại ngoài đúng là thổi phồng quá, lại dám cô trước đây là Tiểu Diêm Vương Cảng Nam.”

Tôi rủ mắt, rất : “Đều là lầm cả thôi.”

Đối phương thở phào nhẹ nhõm.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.