Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Ngày đi xem nhà cưới, tôi đến muộn tiếng.

tôi vội vàng chạy tới, vị hôn phu của tôi là Quý Trầm đã ký xong hợp đồng mua nhà, đang chụm đầu với cô bạn thân Hạ Dao bàn chuyện trang trí.

bàn phòng chơi game đến phòng em bé, cuối cùng cãi xem có nên lắp bồn tắm phòng vệ sinh của phòng ngủ chính hay không.

Một đôi vợ chồng trung niên đứng gần cười trêu Quý Trầm:

đứa là biết đang sửa sang nhà cưới rồi. Chàng trai, chuyện nhà cưới phải nghe vợ đấy.”

Quý Trầm mất tự nhiên ho khẽ một tiếng, liếc Hạ Dao đang hơi đỏ mặt.

“Được rồi, được rồi, lắp thì lắp.”

Tôi đứng cách không xa, Quý Trầm và Hạ Dao một câu, kẻ một , định từng chi tiết trang trí căn nhà cưới của tôi.

Ba chúng tôi lớn bên nhỏ.

đi học, chọn trường xong rồi mới thông báo tôi.

trưởng thành, tôi và Quý Trầm yêu , địa điểm của mỗi hẹn hò hay đi du lịch đều do định xong rồi mới báo tôi.

đến cả nhà cưới, có lẽ tôi cũng chỉ cần chờ thông báo là được.

Suốt những năm qua, tôi đã sống như cái bóng của .

Cái bóng không có tiếng nói, chỉ cần cúi đầu đi theo là được.

cái bóng cũng biết mệt, cũng sẽ có một ngày âm u đột nhiên dừng lại, không chịu tiến thêm một bước nữa.

……

tôi trở lại công ty, cấp trên đang tăng ca vẫn chưa ra về.

Chị ấy vừa cắn bánh mì vừa kinh ngạc tôi.

“Xem nhà cưới xong nhanh vậy sao?”

Tôi căng thẳng bấu ngón tay, lấy hết can đảm :

“Tổng giám đốc Quan, trước đây chị từng nói muốn đưa tôi tới trụ sở chính, chuyện vẫn hiệu lực chứ?”

Tôi vừa dứt , cấp trên lập tức sáng .

“Nghĩ thông rồi à? Được, tháng đi.”

Tôi gật đầu. Cảm giác bức bối lòng kể ấn định ngày cưới bỗng nhiên được giải tỏa.

Điện vẫn rung liên tục, tin nhắn của Quý Trầm nối tiếp gửi tới.

“Biết ngay em sẽ đến muộn mà. , em nói xem, nếu rời khỏi anh và Hạ Dao thì em biết phải làm sao đây?”

“May mà có anh và Hạ Dao, nếu không hôm nay chẳng định được chuyện gì cả.”

“Đúng rồi, em có ý tưởng gì về việc trang trí không?”

Ngón tay tôi run . Tôi chưa kịp trả , tin nhắn tiếp theo đã nhảy ra.

“Thôi bỏ đi, em cũng bằng thừa, để anh và Hạ Dao định.”

Câu nói ấy in vào đáy khiến tầm của tôi nhòe đi vì cay xót.

Lại là “thôi bỏ đi”.

E đến chính Quý Trầm cũng không nhớ nổi anh đã nói câu ấy với tôi bao nhiêu .

kỳ thi đại học, anh nắm tay tôi, tôi muốn đến thành phố .

tôi sáng , vừa định nói muốn đến một thành phố có biển.

ngay giây tiếp theo, anh đã nói:

“Thôi bỏ đi, em cũng bằng thừa. Anh và Hạ Dao đã chọn xong trường và ngành mà em đủ điểm vào rồi. Vì em, bọn anh đã nghiên cứu suốt ba ngày đấy.”

Tôi nuốt những định nói trở lại, chỉ cảm thấy mất mát.

, mỗi hẹn hò, mỗi chuyến du lịch, tôi đều không thể chen vào những định của Quý Trầm và Hạ Dao.

Lâu dần, đến chính tôi cũng tưởng những lựa chọn ấy vốn là điều mong muốn.

đến hôm nay, thấy anh và Hạ Dao thân mật định cách trang trí nhà cưới, tôi mới đột nhiên cảm thấy đầu lưỡi toàn vị đắng.

Rõ ràng đây là nơi tôi sẽ sống suốt mấy chục năm, thế cũng giống nhà cưới của Quý Trầm và Hạ Dao hơn.

Tôi ngồi bất động tại chỗ làm.

Điện lại sáng .

là Hạ Dao. Cô ấy gửi tới một tin nhắn .

, cậu quản Quý Trầm đi, anh ấy lại bắt nạt tớ!”

“Anh ấy cổ lỗ sĩ lắm, cứ nhất đòi đặt tivi phòng ngủ. Thời buổi ai xem tivi nữa chứ?”

mấy đoạn tin nhắn dài tiếp theo, toàn là tiếng Quý Trầm và Hạ Dao đấu khẩu.

Tôi tắt màn hình. Từng giọt nước rơi xuống điện .

Đưa tay sờ mặt, tôi mới phát hiện đã khóc đẫm mặt bao giờ.

cãi vô cùng náo nhiệt.

chẳng ai một câu thật sự sẽ sống căn phòng ngủ ấy có muốn đặt một chiếc tivi hay không.

Tôi thích xem tivi.

nhỏ đã thích.

Tối cuối tuần bố mẹ ngồi phòng khách xem tivi, tôi cũng bê một chiếc ghế nhỏ ngồi bên cạnh, không chớp lấy một .

, đến nhà Quý Trầm chơi, tivi nhà anh lớn hơn nhà tôi.

Hạ Dao từng cười nhạo tôi:

đúng là mọt tivi, phim dở đến đâu cũng xem được.”

Quý Trầm đứng bên cạnh cười, nói sẽ mua tôi một chiếc tivi thật lớn, treo trên tường phòng ngủ để tôi xem thỏa thích.

có lẽ anh đã quên lâu rồi.

Giống như anh quên tôi sợ bóng tối, lúc cũng chiều theo thời gian của Hạ Dao, hẹn tôi đi xem suất chiếu phim lúc nửa đêm.

Quên thật ra tôi từng muốn đến một thành phố có biển, muốn học khoa Ngữ văn, muốn chuyến du lịch đầu tiên của là tới miền Nam.

Tôi cầm điện , gõ vài chữ rồi lại xóa, cứ lặp đi lặp lại.

Cuối cùng, tôi không gửi gì cả.

Tôi xấu tính nghĩ cũng muốn để một bị động chờ thông báo của tôi.

, núi cao đường xa, vĩnh viễn không gặp lại.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.