Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

cung yến chọn rể, danh thiếp hoa của ta vốn nên đặt trước án Đông cung.

Thế mẫu thân vì muốn dưỡng nữ vui , đã ngầm cho phép nàng ta danh thiếp hoa của ta sang Ninh Viễn Hầu phủ.

Ba năm trước, thế tử Ninh Viễn Hầu phủ ngã ngựa gãy , đó tính tình âm trầm, ngay cả cung yến cũng chỉ ngồi vị trí cùng.

Khi thái giám xướng danh đọc tên ta và tên hắn, cả bữa tiệc bỗng chốc lặng đi.

Ngay sau đó, có người che môi cười:

“Đích nữ Hầu phủ gả cho thế tử què , kể cũng xứng đôi.”

“Một kẻ lưu lạc ngoài nhiều năm, một kẻ tàn phế đôi , ai cũng đừng chê ai.”

Dưỡng nữ khóc lóc nói nàng chỉ muốn đùa với ta một chút.

Mẫu thân kéo tay ta, thấp giọng dỗ dành:

“Đừng làm loạn, sau yến tiệc nương sẽ thay con cầu hoàng hậu đổi lại.”

“Hôm nay mắt muội muội con khóc đến sưng cả rồi, cứ để thuận khí trước đã.”

Ta rút tay về, đến giữa điện hành lễ.

“Thần nữ nguyện gả cho thế tử Ninh Viễn Hầu.”

mặt mẫu thân tức khắc trắng bệch.

01

Những tiếng cười trong điện lập tức tan sạch.

Mẫu thân chống tay mép án đứng dậy, môi gần như mất hết huyết .

Dưỡng nữ Khương Liên Chi vẫn quỳ cạnh , nước mắt làm ướt phấn son má, quyển danh sách hoa trong tay nàng siết đến hằn một vệt sâu.

Thái tử Tiêu Ứng nâng mắt nhìn ta.

Ngọn cung đăng trước án hắn cháy rất sáng, soi rõ chỉ vàng tay áo hắn, cũng soi rõ tấm hoa tiên cạnh hắn, tấm hoa tiên vốn nên viết tên ta.

Nay tấm hoa tiên ấy đã không còn.

Thay vào đó là tên của Khương Liên Chi.

Còn tên ta, đến trước chiếc án cùng.

đó có thế tử Ninh Viễn Hầu phủ, Vệ Quy Hành.

Hắn không đứng dậy.

Một thân huyền y, trên gối phủ tấm chăn mỏng màu sẫm, xe lăn dừng cung đăng không chiếu tới.

Trong điện náo nhiệt suốt nửa đêm, riêng chỗ hắn như cách một tầng sương lạnh.

Ta hành lễ xong, vẫn có thể cảm nhận vô số mắt đóng đinh trên lưng.

Có người kinh ngạc, có người chờ xem trò cười, cũng có người đợi ta hối hận.

cùng mẫu thân cũng hoàn hồn, vội vàng rời chỗ xuống kéo ta.

“Vân Yểu, con đứng trước đã, này là muội muội con hồ đồ, nương nhất định sẽ làm chủ cho con.”

cố ý ép giọng rất thấp, sợ kinh động đến hoàng hậu trên ngự tọa.

trong điện quá yên tĩnh, câu ấy vẫn lọt vào tai không ít người.

Khương Liên Chi khóc lóc lắc đầu:

“Mẫu thân, là con không tốt, con chỉ nghĩ sau khi tỷ tỷ hồi phủ, ai ai cũng nói tỷ ấy mới là đích nữ Hầu phủ, trong con khó chịu nên nhất thời hồ đồ.”

“Con không thật sự muốn hại tỷ tỷ gả đến Ninh Viễn Hầu phủ.”

Nàng khóc đến đáng thương.

Đáng thương đến mức mắt người ngoài nhìn ta đã xem trò cười biến khuyên ta nên hiểu .

Ta hồi phủ hai năm, đã nhìn thấy quá nhiều mắt như vậy.

Ta là đích nữ thật sự của An Bình Hầu phủ.

trước năm mười sáu tuổi, ta lại lớn trong một nhà thương nhân bán thuốc Vân Châu.

Khương Liên Chi mẫu thân nhận nuôi dưới gối, nuông chiều tôn quý suốt mười sáu năm.

Khi ta vừa hồi phủ, tất cả người đều nói nàng đáng thương.

Đáng thương vì chỉ sau một đêm, nàng đích nữ Hầu phủ dưỡng nữ; đáng thương vì viện tử, trang sức, chỗ ngồi nàng dùng quen trước đều vì ta trở về mà trở nên danh bất chính, ngôn bất thuận.

Vì vậy ta nhường.

Nhường nàng tiếp tục Lâm Thủy Các, đeo chiếc lược ngọc tổ mẫu để lại, theo mẫu thân dự yến.

Ngay cả lần cung yến chọn rể này, mẫu thân cũng đã dặn dò ta trước:

“Trong muội muội con khó chịu, nếu hôm nay lỡ , con hãy nhường một chút.”

Ta nhường quá lâu.

Lâu đến mức nàng dám trước mặt người danh thiếp hoa của ta.

Lâu đến mức phản ứng đầu tiên của mẫu thân vẫn là bảo ta đừng làm loạn.

Ta rút tay về.

“Mẫu thân, hoàng hậu nương nương còn ngồi trên kia, danh đã xướng rồi, có thể coi như trò đùa?”

mặt mẫu thân cứng đờ.

theo bản năng nhìn về phía ngự tọa.

Chén trà trong tay hoàng hậu nhẹ nhàng đặt xuống, mắt lướt qua mặt Khương Liên Chi, rồi lại rơi người ta.

“Khương cô nương, ngươi thật sự nguyện gả cho thế tử Ninh Viễn Hầu?”

Ta cúi người dập đầu:

“Thần nữ nguyện ý.”

Thân thể mẫu thân lảo đảo.

Khương Liên Chi cũng quên khóc, ngây ngốc nhìn ta, như thể chưa từng nghĩ ta thật sự sẽ nhận lấy hôn sự này.

cùng thái tử Tiêu Ứng cũng mở miệng.

“Khương cô nương, chọn rể liên quan cả đời, ngươi không cần vì nhất thời tức giận mà vội vàng đáp ứng.”

Giọng hắn ôn hòa, cũng đủ thể diện.

Nếu là kiếp trước, có lẽ ta sẽ đỏ mắt ngẩng đầu nhìn hắn, mong hắn nói thêm vài câu, mong hắn thay ta đổi danh thiếp hoa trở về.

Đời ấy, danh thiếp hoa của ta quả thật rơi trước án Đông cung.

Khương Liên Chi khóc mấy , nói mình chỉ muốn đùa một chút; mẫu thân thay nàng cầu tình, trưởng thay nàng nhận lỗi, thái tử cũng nói:

“Nếu danh thiếp hoa đã về đúng chỗ, vậy không cần truy cứu nữa.”

Ta đã tin.

Sau này ta gả vào Đông cung, làm thái tử phi năm năm.

Năm năm ấy, Khương Liên Chi thường mượn cớ nhớ mẫu thân mà vào Đông cung.

Thái tử tìm thuốc cho nàng, cùng nàng ngắm đèn, cho phép nàng dưỡng bệnh thiên điện.

Ta từng hỏi một lần, hắn chỉ nói:

“Nàng mất thân phận đích nữ Hầu phủ, trong vốn đã khổ, nay nàng đã là thái tử phi, hà tất so đo với nàng?”

Ta so đo đến cùng.

Đêm cung biến, thái tử vì đưa nàng ra khỏi mà để ta lại Đông cung chắn cấm quân.

Ta loạn tiễn bắn xuyên xương vai, kéo đến dưới thềm son, còn Tiêu Ứng ôm Khương Liên Chi ngựa.

Hắn quay đầu nhìn ta một cái.

“Vân Yểu, nàng thân là thái tử phi, vốn nên thay cô giữ vững Đông cung.”

Khi ấy ta mới biết, danh thiếp hoa rơi trước án Đông cung cũng chưa chắc đã là mệnh tốt.

Nay Tiêu Ứng vẫn ngồi đó, vẫn thể diện ôn hòa.

ta không muốn về phía hắn nữa.

Ta ngẩng đầu, bình tĩnh nói:

“Đa tạ thái tử điện hạ nhắc nhở.”

“Thần nữ đã nghĩ kỹ rồi.”

“Ninh Viễn Hầu phủ rất tốt.”

Trong góc điện truyền đến một tiếng ho cực .

cùng Vệ Quy Hành cũng nâng mắt nhìn ta.

Đôi mắt ấy sinh ra đã lạnh, sâu trong không có vẻ âm lệ như người nói, chỉ có sự mỏi mệt lắng xuống sau bệnh tật lâu .

Hoàng hậu nhìn hắn một cái.

“Vệ thế tử, ngươi nói thế nào?”

Tay Vệ Quy Hành đặt trên tay vịn xe lăn, khớp ngón tay trắng bệch.

Giọng hắn không cao, rõ ràng.

“Thần không dám làm lỡ Khương cô nương.”

vừa ra, trong tiệc lại có người sinh tâm tư.

Thế tử què , vậy mà cũng biết mình không xứng.

Ta xoay người nhìn hắn.

“Nếu thế tử không nguyện, thần nữ không miễn cưỡng.”

nếu thế tử chỉ sợ làm lỡ ta, vậy không cần.”

“Hôm nay trong điện này, người thật sự làm lỡ ta đã quá nhiều rồi.”

mắt Vệ Quy Hành động.

Hoàng hậu nhìn chúng ta, bỗng bật cười một tiếng.

.”

“Nếu danh thiếp hoa hai nhà đã xướng, hai người các ngươi cũng không có dị nghị, vậy hôn sự này định như thế.”

mặt mẫu thân hoàn toàn trắng bệch.

Chiếc khăn trong tay Khương Liên Chi rơi xuống đất.

Ta lại dập đầu tạ ân.

Khi đứng dậy, mắt vượt qua người, rơi chiếc xe lăn góc điện.

Vệ Quy Hành cũng đang nhìn ta.

Cả điện đèn nến rực rỡ náo nhiệt, riêng chỗ hắn lại thanh lãnh.

Ta bỗng cảm thấy, như vậy cũng tốt.

thanh lãnh, dù cũng hơn trong biển lửa.

02

Khi cung yến tan, mẫu thân đuổi theo ta suốt đường đến ngoài thiên điện.

“Vân Yểu, rốt cuộc con muốn làm gì?”

nắm tay ta, đầu ngón tay lạnh đến run rẩy.

“Con có biết Ninh Viễn Hầu phủ là thế nào không? Ba năm trước Vệ Quy Hành ngã ngựa gãy , tính tình trở nên cổ quái đến mức nào, kinh này ai chẳng biết?”

Ta nhìn .

“Nếu mẫu thân đã biết, vì còn để Liên Chi danh thiếp hoa của con sang đó?”

sững người.

Trong mắt nhanh chóng ngập nước.

“Nương không bảo .”

khóc quá dữ, nói chỉ muốn nhìn con cũng khó xử một lần, nương tưởng chỉ đang đùa nghịch.”

“Sau yến tiệc, vốn dĩ nương sẽ thay con cầu hoàng hậu đổi lại.”

Ta cười một tiếng.

“Cung yến chọn rể, xướng danh trước mặt hoàng hậu, mẫu thân cho rằng đó là đùa nghịch ?”

Môi mấp máy, không nói nên .

Khương Liên Chi đứng cách vài , mắt sưng đỏ.

trưởng Khương Minh Tuyển cũng đã chạy đến.

Hắn nhìn Khương Liên Chi trước, thấy nàng khóc dữ dội, mày lập tức nhíu lại.

“Vân Yểu, Liên Chi đã sợ đến hỏng rồi, muội hà tất còn phải hùng hổ dọa người?”

Ta quay đầu nhìn hắn.

Kiếp trước khi ta bỏ lại Đông cung, hắn cũng ngoài .

Hắn hộ tống Khương Liên Chi rời kinh, quay đầu thấy Đông cung bốc cháy, chỉ nói một câu:

“Vân Yểu là thái tử phi, nàng nên giữ đó.”

Sau khi ta chết, ta nghe thấy hắn thay Khương Liên Chi đỡ truy binh, còn an ủi nàng:

này không trách muội, là nàng tự bạc mệnh.”

Nay hắn đứng trước mặt ta, vẫn bảo vệ nàng như vậy.

Ta hỏi:

trưởng cảm thấy ta nên làm gì?”

Hắn khựng lại.

Ta tiếp tục nói:

“Khóc lóc náo loạn trước mặt người, cầu hoàng hậu thu hồi ý chỉ, để tất cả người đều biết An Bình Hầu phủ đem Ninh Viễn Hầu phủ ra làm trò cười?”

“Hay là nhịn xuống cơn tức này, đợi Liên Chi thuận khí rồi lại quỳ trước mặt nàng cảm tạ nàng không thật sự hại chết ta?”

mặt Khương Minh Tuyển trầm xuống.

muội càng càng cay nghiệt?”

Ta cười.

trưởng nghe không lọt tai thì có thể nghe ít đi.”

Nước mắt Khương Liên Chi rơi xuống.

“Tỷ tỷ, muội thật sự biết sai rồi.”

“Nếu trong tỷ không thoải mái, mai muội sẽ đến Ninh Viễn Hầu phủ tạ lỗi, cầu Vệ thế tử đừng đồng ý hôn sự này.”

Mẫu thân lập tức đau nói:

“Con đi làm gì? Thân thể con vốn yếu, hôm nay lại khóc lâu như vậy.”

Khương Minh Tuyển cũng nói:

“Liên Chi, muội đừng ôm hết vào người nữa.”

Ta nhìn bọn họ kẻ xướng người họa, bỗng thấy vô vị.

Năm năm Đông cung kiếp trước, ta đã nhìn quá nhiều cảnh như vậy.

Khương Liên Chi vĩnh viễn có lỗi, cũng vĩnh viễn không cần gánh hậu quả.

Chỉ cần nàng khóc, tất cả người sẽ thay nàng trải đường bằng phẳng.

Ta xoay người muốn đi.

Khương Minh Tuyển đưa tay cản ta.

“Hôn sự vẫn còn có thể nghĩ cách, mai ta cùng muội đến Ninh Viễn Hầu phủ nói rõ ràng.”

Ta nhìn tay hắn.

trưởng định nói gì?”

“Nói danh thiếp hoa nhầm, An Bình Hầu phủ không coi trọng thế tử què ?”

mặt hắn biến đổi.

Ta nói:

“Hôm nay trong điện những chê cười ấy, cũng nghe thấy rồi.”

“Nếu ta hôn, Vệ Quy Hành sẽ trở trò cười mới của cả kinh .”

cảm thấy hắn đáng đời ?”

Khương Minh Tuyển ta hỏi đến cứng họng.

trước đến nay hắn luôn cho rằng mình đoan chính biết lễ.

Dù thiên vị Khương Liên Chi, hắn cũng muốn thiên vị cho có thể diện.

Vì vậy trắng trợn làm nhục người khác như thế này, hắn không dám nhận.

Ta vòng qua hắn.

“Ta mệt rồi.”

“Về phủ trước đi.”

Khi ra khỏi cung môn, một chiếc xe ngựa gỗ mun dừng cửa hông.

Dấu hiệu của Ninh Viễn Hầu phủ khắc dưới mái xe.

Tùy tùng của Vệ Quy Hành đang đẩy xe lăn xuống bậc đá.

Gió đêm thổi tung một góc chăn mỏng.

Ta dừng .

Vệ Quy Hành cũng nhìn thấy ta.

Tên tiểu tư cạnh hắn cảnh giác chắn nửa , như sợ ta đi qua nói hối hận.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.