Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Nguyên Chiêu tới trước hắn, quân cờ đen xoay hai vòng trên ngón tay:
“Trẫm nghe thế nào cũng thấy giống lời thật lòng.”
Giọng Nguyên Tri Dục run rẩy: “Phụ hoàng minh giám.”
“Là A Thường bên cạnh Lam Chiêu mấy hôm trước truyền lời tới Đông cung, nói Chiêu gần đây tâm trạng bất an, thường nhớ đến chuyện cũ với nhi thần.”
“Nhi thần nghĩ bụng, dù sao ấy cũng là nữ nhi Lam gia, lại do mẫu hậu đích nuôi nấng.”
“Sợ ấy nhất thời hồ đồ, mới tới khuyên vài câu, để an phận thủ thường, hầu phụ hoàng cho tốt.”
Ta ngẩng phắt hắn: “ …”
Nguyên Chiêu không vội tin lời một phía của hắn.
Hắn quay sang, trầm giọng hỏi ta: Lam Chiêu , gì để nói không?”
Ta quỳ trên đất, há miệng, rốt cuộc không nói ra lời nào.
Cảnh tượng hôm nay, vốn dĩ là để dẫn dụ hắn tới.
Nếu ta kể rõ ngọn ngành, hắn đương nhiên sẽ tin.
vậy thì thật vô vị.
Thứ ta , là kéo Thái tử và Trung cung nước một lúc cơ.
“Tội thiếp… không gì để nói.”
Nguyên Tri Dục sững sờ.
Nếu ta khóc lóc kêu oan, hắn liền thể tiếp tục nói ta vẫn vương vấn tình cũ.
ta không nói gì .
Ta bày ra toàn bộ chật vật của bản trước mắt Nguyên Chiêu.
Một nữ tử bị tình cũ đích hứa hẹn, rồi lại đích vu khống.
Nếu còn khóc lóc ầm ĩ, mới giống vẫn còn hy vọng.
Nếu ngay biện bạch cũng không biện bạch nữa, thì chỉ còn lại tuyệt vọng tận .
Nguyên Chiêu ta, rất lâu không nói gì.
Lát sau, tiếng cười lạnh lẽo vang từ đỉnh :
“Hay cho một câu không gì để nói.”
09
Ta bị cấm túc ở Tẩm Phương cung.
Chỉ hôm trước thôi, ta còn là Lam Chiêu đang đắc sủng nhất hậu cung.
Chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi, ta đã từ chín tầng mây rơi bùn đen.
Tẩm Phương cung đóng chặt, bên ngoài là ngự tiền thị vệ canh gác.
việc xảy ra quá gấp, lại bị bịt kín bưng, đa số mọi vẫn không hay biết gì.
Đúng lúc đêm đó, Nguyên Chiêu khí huyết đảo lộn, ngã bệnh tại Thái Cực .
Một trận ốm , Phượng cung lại sống dậy.
Cô mẫu đích đến Thái Cực thị tật, tuyên bố với bên ngoài là bệ cần tĩnh dưỡng, không cho ai được gặp.
Thẩm Quý phi đến ba lần, bị chặn bên ngoài ba lần.
Lần cuối , bà ta lạnh lùng đứng trước :
“Bản cung là Quý phi của bệ , lẽ nào đến thăm phu quân, còn phải để mấy con chó giữ các cản lại?”
Bà ta vừa một , lưỡi đao của cấm quân đã lướt sát tóc mai rồi giáng , chém cây trâm ngọc gãy làm đôi ngay tại chỗ.
“Hoàng hậu nương nương lệnh, trong thời gian bệ tĩnh dưỡng, bất cứ ai không được xông vào.”
“Nương nương tiến một nữa, sẽ luận tội phản nghịch.”
Sắc Thẩm Quý phi cực kỳ khó coi.
Bà ta thanh cao trong cung bao nhiêu năm, đã từng phải chịu nhục nhã thế bao giờ.
Bà ta chằm chằm hồi lâu, cuối hừ lạnh một tiếng, quay bỏ .
Còn ta, bị nhốt trong Tẩm Phương cung, ba ngày chỉ được cho một bát nước.
Ta đói đến đau quặn dạ dày, đến sau ngay sức để gọi cũng không còn.
Đến ngày thứ tư, cánh rốt cuộc cũng bị đẩy ra.
Ta bị ánh sáng đâm vào mắt phải nheo lại, thấy A Thường qua bậu .
Gần không kịp nghĩ ngợi ta liền lao tới: “A Thường, ta sai rồi, ta thực sai rồi.”
“Ta gặp cô mẫu, giúp ta xỏ , cứ nói là Thiện Tuyết biết lỗi rồi.”
A Thường nghe thấy vậy, cười vô rạng rỡ.
“Trước kia nương nương không phải kiêu ngạo lắm sao, nay làm sao lại cầu dưới chân nô tì thế .”
Ta hoàn toàn mất hết tôn nghiêm: “Cầu đó A Thường, ta thực biết lỗi rồi.”
“Hộp châu báu của ta đưa hết cho , gì cũng được, cầu đưa ta gặp cô mẫu.”
A Thường nhận đồ, lại để ta nhịn đói thêm nửa ngày, mới đưa ta tới Thái Cực .
Ta bị hai ma ma ấn đất, bộ gấm Phù Quang trên đã nhăn nhúm không ra hình thù gì.
Cô mẫu ngồi sau ngự án, trên mặc bộ cung trang màu đỏ thẫm.
Rõ ràng đang ốm rất nặng, vẻ đắc ý toát ra quanh lại không tài nào che giấu.
Bà ta đặt bút , thở dài một tiếng: “Tuyết nhi, sao lại gầy đến mức rồi?”
Ta lê gối tiến , khóc lóc nắm chặt vạt váy bà ta.
“Cô mẫu, ta sai rồi, ta thực sai rồi.”
“Cầu tha cho ta lần .”
Bà ta cúi bàn tay đang nắm vạt váy của ta, thể ghét bỏ vì bẩn thỉu.
Ma ma bên cạnh lập tức xông tới, thô bạo gỡ tay ta ra.
“Chiêu nương nương, đừng làm bẩn y phục của Hoàng hậu nương nương.”
Ta bị đẩy ngã ngửa ra sau, chật vật chống tay ngồi dậy.
Cô mẫu lúc mới bật cười: “Xem kìa, mấy ngày không gặp, đến quy củ cũng quên mất rồi.”
Bà bưng chén trà sâm bên cạnh , nhấp một ngụm, rồi nhón lấy một miếng bánh, cắn một miếng.
Đĩa điểm tâm đặt ngay trước ta, tỏa ra mùi thơm ngọt nhè nhẹ của hạt sen.
Cổ họng ta nuốt nước bọt.
Giọng cô mẫu êm ái: “ ăn không?”
Ta xấu hổ đến mức nước mắt giàn giụa, vẫn gật .
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: