Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Nói xong, tôi bước nhanh ra ngoài.
Đầu tay vừa vào tay nắm cửa, sau lại vang lên giọng nói .
“ ghét anh vậy sao?”
Đầu tay tôi chợt khựng lại.
Trong khẽ thở dài, cuối cùng tôi vẫn buông tay khỏi tay nắm cửa.
“…Sofa nhỏ quá, anh không nổi đâu.”
Tôi không quay người, giọng nói rất khẽ.
sau im lặng một lúc.
Rồi giọng nói đầy cố chấp của anh vang lên:
“Anh .”
5
Đêm , cuối cùng tôi vẫn ở lại.
Bước vào căn phòng quen thuộc, trong không khí vẫn phảng phất hương gỗ tuyết tùng dịu nhẹ quen thuộc của anh, xen lẫn vải vóc hong dưới nắng.
Mọi thứ dường vẫn không hề thay đổi.
cả tấm ảnh chụp chung trong chuyến du lịch đầu tiên của hai chúng tôi cũng vẫn lặng lẽ đặt ở vị trí cũ.
Tôi mở tủ quần áo, định tìm một bộ đồ để thay, đầu tay lại vô tình phải một chiếc hộp mềm.
Mở ra xem, trong xếp ngắn chiếc váy cũ tôi bỏ quên ở đây, cùng với cuống vé xem bộ phim đầu tiên của hai đứa, hai chiếc thẻ lên máy bay trong chuyến đi Đại Lý cả một xấp ảnh dày.
Trong mỗi tấm ảnh, đều khoảnh khắc chúng tôi mỉm cười.
Anh không vứt đi bất cứ thứ gì.
…
Sau khi tắm rửa xong, tôi nằm xuống chiếc giường rộng.
Hương thơm quen thuộc chăn đệm lặng lẽ ôm tôi. Đó nước giặt anh vẫn thường dùng, hòa quyện cùng hơi thở riêng của anh, vừa lạnh nhạt vừa dịu dàng.
trong chớp mắt, tôi đã bị kéo trở về những đêm dài từng ôm nhau chìm vào giấc .
Ký ức thủy triều dâng lên.
Có ngọt ngào, có cãi vã, có im lặng, có cuồng nhiệt…
Mỗi một đoạn ký ức đều có anh.
Đêm , tôi mở to mắt nhìn lên nhà, lắng nghe tiếng trở mình khe khẽ của anh vọng từ chiếc sofa ngoài phòng khách.
tôi rối tơ vò.
Không thể tránh khỏi, tôi lại nhớ ngày hai tháng trước, ngày tôi chủ động nói lời chia tay với anh.
6
Hôm một ngày bình thường mức chẳng có gì đặc biệt.
Anh nói sẽ dạy tôi chơi bi-a, nên hai đứa hẹn gặp nhau trước cửa câu lạc bộ.
2h chiều, nắng xuân rực rỡ.
Ánh nắng xuyên qua những cành cây thưa lá đầu xuân, rải xuống vỉa hè từng mảng sáng loang lổ.
Dù đã sang xuân nhưng trong gió vẫn vương lạnh chưa tan.
Một cơn gió thổi qua, tôi theo phản xạ ôm c.h.ặ.t hai cánh tay, khẽ run lên.
Đúng lúc , một cảm giác mềm mại vương hơi bất ngờ quàng lên cổ tôi.
Tôi khựng lại, quay đầu nhìn thì vừa lúc bắt gặp đôi mắt mang ý cười của Thạc.
Anh đứng sau tôi, dịu dàng quấn chiếc khăn choàng cashmere màu tím nhạt quanh cổ tôi hai vòng. Đầu tay thỉnh thoảng vô tình lướt qua làn da, mang theo khó diễn tả.
“Anh đặc biệt mua cho đấy, thích không?”
Chiếc khăn vẫn vương hương gỗ tuyết tùng thanh mát người anh, hòa cùng nắng, dịu dàng bao bọc tôi.
Tôi cố nén niềm vui đang rộn ràng trong , nhưng khóe môi vẫn không nhịn cong lên.
Khẽ đáp:
“Thích.”
Rồi thuận theo tự nhiên nắm bàn tay của anh.
“Chúng ta vào thôi. Hôm nay nhất định sẽ học .”
Anh gật đầu, thuận tay siết c.h.ặ.t những tay tôi.
bàn tay anh khô ráo.
…
Tôi cầm cây , lần thứ sáu đ.á.n.h trượt.
Bi cái yếu ớt lăn băng bàn rồi phát ra một tiếng va trầm đục.
sau đó, sau cũng vang lên một tiếng cười khẽ.
“Lâm Thư, anh dạy cả một buổi chiều mà học thôi à?”
Tôi không đáp.
nghe thấy tiếng anh khẽ gảy tàn t.h.u.ố.c xuống gạt tàn chiếc bàn trà cạnh.
sau đó, một thân hình sát từ sau, hoàn toàn bao trọn tôi trong hơi thở của anh.
t.h.u.ố.c lá nhàn nhạt hòa cùng hương gỗ tuyết tùng quen thuộc người anh, từng từng len vào tim.
Tôi làm nũng nghiêng mặt sang một , nhỏ giọng lẩm bẩm:
“ t.h.u.ố.c… khó ngửi quá.”
chưa nói hết câu, Thạc đã khẽ cười, tiện tay dụi tắt nửa điếu t.h.u.ố.c trong chiếc gạt tàn pha lê.
giây sau, bàn tay thon dài với những khớp rõ ràng của anh không nói không rằng đã phủ lên mu bàn tay đang cầm của tôi.
bàn tay khô ráo hoàn toàn bao bàn tay hơi lạnh của tôi.
“Đúng hay làm nũng.”
Anh thấp giọng nhận xét, nhưng trong giọng nói không hề có ý trách móc.
Rồi anh cúi người xuống, l.ồ.ng n.g.ự.c sát vào lưng tôi.
Cằm gần lên đỉnh đầu tôi, tạo thành một tư vừa tuyệt đối khống chế, vừa tuyệt đối che chở.
“Tư chưa đúng. Cổ tay phải hạ thấp, lúc ra phải thật vững.”
Đôi môi Thạc gần kề sát vành tai tôi, giọng nói khàn khàn chậm rãi vang lên.
“Giống này…”
Anh dìu theo cánh tay tôi chậm rãi đẩy cây về trước, lực tay chuẩn xác ổn định.
nhưng sự chú ý của tôi hoàn toàn không đặt quả bi màu kia nữa.
Điều tôi cảm nhận l.ồ.ng n.g.ự.c đang khẽ rung lên của anh cùng nhiệt độ nóng bỏng từ thể .
“Nếu học mãi vẫn không … tối nay đừng nữa.”
Anh dừng lại một , giọng nói càng hạ thấp hơn.
“Thầy sẽ ở luyện thêm.”
khi lời vừa dứt, anh giữ cổ tay tôi, dứt khoát phát lực.
“Cạch…”
Quả bi đỏ vẽ nên một đường thẳng hoàn hảo, gọn gàng chuẩn xác lăn thẳng vào lỗ cuối bàn.