Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8KoRTofsPj

Tẩy da chết mặt cà phê Đắk Lắk Cocoon cho làn da mềm mại & rạng rỡ 150ml
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Bà tôi có đáng vì một đứa trẻ chưa thành hình mà hủy sự nghiệp anh không.”
Bà cúi đầu.
“Lúc ấy mẹ hồ đồ.”
“Bây giờ tôi trả bà.”
“Đáng.”
Mắt bà đỏ .
“Con mẹ là mẹ.”
“Bây giờ vẫn có thể.”
“Tôi không còn mẹ.”
Bà nghẹn ngào:
“Con không thể tuyệt tình như vậy.”
Tôi nhìn bà.
“Đêm đó, bà đúng không?”
Gương mặt bà lập tức thay đổi.
Cảnh sát khôi phục lịch sử cuộc .
Trước khóa cửa, mẹ anh và với anh tôi đang muốn dùng chuyện mang t/h/ai để ép anh cắt đứt với Hứa Nhuế.
Bà :
“Cô mồ côi cha mẹ, chẳng còn nơi nào để đi. Con cứ mạnh tay một lần, rồi nó ngoan.”
Câu ấy là lý do dám khóa cửa.
Anh tin tôi không còn nơi nào để đi.
Tôi tiến gần bà.
“Chính bà dạy con trai bà tôi không có đường lui.”
“Bây giờ anh không còn đường lui nữa.”
“Bà nên hài lòng mới đúng.”
Tôi bước xe.
Mẹ ngồi sụp xuống vỉa hè.
Lần này, không ai dừng đỡ bà.
【Chương 11】
Sau phiên tòa, tôi bán cả hai căn có liên đến gia đình họ .
Căn hộ Ngô Đồng Uyển công ty bảo hiểm bồi thường.
Tôi không giữ bất cứ gì đó.
Tôi chỉ nhờ tìm đống đổ nát chiếc que thử thai và tờ giấy hẹn khám.
Tất nhiên, chúng thiêu thành tro.
Tống Ninh tôi có tiếc không.
Tôi không.
tôi muốn giữ không phải que thử thai.
Mà là cảm giác lần đầu nhìn thấy hai vạch đỏ.
Buổi chiều hôm đó, tôi ngồi một mình vệ sinh rất lâu.
Tôi đặt tay bụng, vừa khóc vừa cười.
Tôi tưởng tượng dáng vẻ nghe tin.
Tưởng tượng anh bế tôi .
Tưởng tượng anh với đứa bé bố là lính cứu hỏa, sau này bảo vệ hai mẹ con.
Cuối cùng, anh là đẩy chúng tôi vào nơi nguy hiểm nhất.
Tôi dùng một phần tiền bán thành lập quỹ hỗ trợ pháp lý nạn nhân bạo hành và kiểm soát gia đình.
Quỹ không mang tên tôi.
Nó mang tên “Ánh Sáng ”.
Đó là cái tên tôi nghĩ đặt con.
Tôi không biết con là trai hay gái.
Nhưng tôi hy vọng con là một ánh sáng .
Dù chỉ xuất hiện cuộc đời tôi tám tuần.
Dự án đầu tiên quỹ là phối hợp xây dựng hệ thống cảnh báo để khẩn cấp không chối chỉ vì ghi chú chủ thân.
Mọi trường hợp báo cháy, khó thở, chảy m/á/u hoặc nguy hiểm tính mạng đều phải điều xe trước xác minh lịch sử.
buổi công bố dự án, một phóng viên :
“Cô có nghĩ đến việc tha chồng cũ không?”
Tôi trả :
“Tha là quyền hại, không phải nghĩa vụ.”
“Có những chuyện tha giúp nhẹ lòng.”
“Cũng có những chuyện không tha mới là cách bảo vệ chính mình.”
“Hiện tại tôi sống rất tốt.”
“Vì vậy tôi không cần tha để bước tiếp.”
Sau buổi họp, tôi nhận một lá thư trại giam.
gửi là .
Anh viết rất nhiều.
Kể mỗi đêm đều mơ thấy tôi đứng bên cửa sổ.
Kể giấc mơ, anh chạy mãi nhưng không thể đến gần.
Kể anh viết hàng trăm lá thư xin lỗi đứa bé.
Cuối thư, anh :
“Sau ra ngoài, anh còn có thể đứng xa nhìn em không?”
Tôi không trả .
Tôi bỏ lá thư vào máy hủy giấy.
Tống Ninh đứng bên cạnh :
“Không đọc sao?”
“Không cần.”
“Lỡ thư có điều gì trọng?”
Tôi nhìn những mảnh giấy rơi xuống.
“ trọng không còn.”
“ anh cũng không còn trọng nữa.”
【Chương 12】
Ba năm sau, tôi quay khu Ngô Đồng Uyển.
Tòa cũ phá bỏ.
Trên nền đất ấy mọc một khu chung cư mới.
Lối dành xe cứu hỏa rộng rãi, không còn ô tô đỗ chắn.
Hệ thống báo cháy kết nối trực tiếp với trung tâm khẩn cấp.
Bên cạnh khu có một khoảng sân trồng cây ngô đồng.
Quỹ Ánh Sáng đặt một tấm biển ở đó.
“Không một cầu cứu nào nên xem nhẹ.”
Tôi đặt một bó hoa trắng dưới gốc cây.
Mùa đông năm nay rất lạnh.
Nhưng nắng đẹp.
Tôi ngồi trên ghế, lấy túi ra bản siêu âm ép nhựa.