Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 16

“Ông ta biết thông tin người trúng giải, nhưng ông ta không có gan bám theo chúng ta liên tục.”

không có gan theo dõi két sắt an toàn ngân hàng.”

Da đầu tôi căng cứng.

“Vậy là ai?”

Đường Đường không trả lời ngay.

Cô lái xe tấp lề đường.

Chiếc xe tải nhỏ của luật sư Hứa từ tiến lên.

Đường Đường xuống xe, nói nhỏ vài câu với anh ấy.

Tôi ngồi trong xe, sắc mặt luật sư Hứa trở nên vô nghiêm trọng.

Vài phút , Đường Đường quay lại.

“Chúng ta tạm thời không về làng nữa.”

Nam thành phố.”

Tôi sửng sốt.

“Tìm chú Trần kế toán?”

Cô ấy gật đầu.

“Ông nội để lại cái này, không phải là không có nguyên do.”

“Nhân lúc người khác chưa kịp phản ứng, phải tìm ông ấy trước đã.”

15

Nam cách làng chúng tôi hơn bốn mươi cây .

Trên đường đi, trời đã tối mịt.

Tôi gọi cho bố, báo rằng đã tìm cái hộp sắt.

Đầu dây kia, ông thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng khi nghe ba “Trần kế toán”, ông rõ ràng sững người lại.

“Trần kế toán?”

“Bạn cũ của ông nội con thời trẻ.”

“Hồi xưa làm quản lý sổ sách xã.”

này chuyển Nam thành phố sống.”

“Bố chỉ gặp ông ấy vài lần.”

Tôi hỏi: “Tại sao ông nội lại bảo con đi tìm ông ấy?”

Giọng bố tôi khàn đặc.

“Có lẽ là vì chuyện liên quan tới nhà cũ năm xưa, ông ấy có mặt.”

Đường Đường đỡ lấy thoại.

“Bố, chúng con lấy cuộn băng cassette .”

nhà bố có đài cát xét nào phát không?”

Bố tôi ngẫm nghĩ một chút.

“Trong cái tủ Tây phòng cũ hình như có một cái.”

“Nhưng có dùng không thì bố không biết.”

Đường Đường dặn: “Bố đừng đụng vội.”

“Đợi chúng con về xem.”

khi cúp máy, cô ấy tăng tốc xe.

Hơn tám giờ tối, chúng tôi một thể cũ Nam thành phố.

Nhà kế toán Trần nằm tầng trệt tòa nhà ba.

Đèn hành lang bị hỏng.

Đường Đường bật đèn flash thoại lên.

Trước cửa dán câu đối xuân cũ kỹ.

Cô ấy gõ cửa ba tiếng.

trong vọng ra giọng một ông lão.

“Ai đấy?”

Đường Đường đáp: “Chào bác Trần, cháu là người nhà của ông Thẩm Hoài Sơn.”

Người trong bỗng chốc im bặt.

Mười mấy giây , cánh cửa hé ra một khe nhỏ.

Một ông lão tóc bạc trắng đứng cửa.

Mắt ông đục ngầu, nhưng lại sáng lên khi nghe ông nội tôi.

“Người nhà của ông Hoài Sơn à?”

Tôi vội lên tiếng: “Cháu là Thẩm Nghiên ạ.”

Ông cụ chằm chằm tôi rất lâu.

bất giác buông tiếng thở dài.

“Giống.”

“Cháu giống hệt ánh mắt ông nội cháu hồi trẻ.”

Chúng tôi theo ông bước nhà.

Căn nhà rất cũ, nhưng dọn dẹp sạch sẽ.

Ông Trần rót cho chúng tôi hai cốc nước.

Đường Đường lấy tờ giấy ghi chú ra.

“Đây là mảnh giấy để trong hộp sắt.”

Ông Trần nét , lẩy bẩy.

Ông vuốt ve tờ giấy, hồi lâu mới lên tiếng: “Ông ấy vẫn chẳng yên tâm.”

Tôi hỏi: “Bác Trần, rốt cuộc ông nội cháu đã nhờ bác cất giữ thứ gì vậy?”

Ông Trần không trả lời ngay.

Ông lững thững bước phòng trong.

Một lát , ông ôm ra một bọc vải.

Bọc vải gỡ từng lớp một.

trong là một hồ sơ giấy xi măng.

Trên hồ sơ ghi tôi.

Thẩm Nghiên.

Nhịp thở của tôi khựng lại một nhịp.

Ông Trần đẩy hồ sơ về tôi.

“Năm xưa ông nội cháu giao cho bác.”

“Ông ấy bảo, cuộc đời cháu cứ thế suôn sẻ êm đềm, thì không cần lấy ra làm gì.”

có người lấy tình thân ra chèn ép cháu, cướp đoạt đồ đạc của cháu, thì bảo bác giao cái này cho cháu.”

tôi mở lớp giấy xi măng ra.

trong là một bản chia tài sản đầy đủ và trọn vẹn hơn.

có vài bức ảnh cũ.

Dưới , là một bức .

ngoài phong bì ghi dòng : Nghiên Nhi đích thân mở.

nét của ông nội, mắt tôi nhòa đi.

Dòng đầu tiên trong bức : Nghiên Nhi, cháu đọc này, chứng tỏ cháu đã bị người trong nhà làm khó dễ .

Tôi kìm nén rất lâu, nhưng cuối nước mắt vẫn rơi.

Ông nội như thể đã sớm biết tôi sẽ đi bước đường ngày hôm nay.

Ông trong rằng, chái Đông và mảnh vườn rau không phải vì có giá trị nên mới để lại cho tôi, mà vì sợ tôi không chốn dung thân.

Ông : Thằng Chí Cường tâm tính tự cao tự đại, Đức Hải mềm lòng, Phượng Anh sợ thằng trách oán nó nhất.

một ngày nào đó họ lấy ba “người một nhà” ra để ép con, con phải nhớ, tình thân không phải là sợi dây trói buộc khiến con phải chịu thiệt thòi đời.

Đọc đây, tôi lên bần bật.

Đường Đường khẽ đặt lên vai tôi.

Ông Trần thở dài.

“Ông nội cháu không phải là thiên vị ai nhất đâu.”

“Ông ấy chỉ là lo lắng cho cháu nhất thôi.”

“Ông ấy bảo cháu hiền lành quá.”

“Người khác vừa mỉm cười với cháu, cháu đã dốc hết ruột gan ra cho họ .”

Tôi cúi xuống bức .

Ông nội đoạn cuối .

có kẻ vì tài sản bất nghĩa mà rình rập cháu, tuyệt đối không tin tưởng người mang họ Tiết.

Tôi giật mình ngẩng đầu lên.

“Họ Tiết?”

Đường Đường quay sang ông Trần.

Sắc mặt ông Trần ngay lập tức tái đi.

“Các cháu đã đụng độ người họ Tiết sao?”

Tôi nói: “Ông chủ tiệm vé họ gì nhỉ?”

Đường Đường lập tức lấy thoại ra tra cứu lịch sử chuyển khoản.

Cái tài khoản nhận tiền của tiệm vé hiện lên, khiến tôi ớn lạnh sống lưng.

Tiệm vé Tiết Thành.

ông Trần bần bật, cốc nước suýt nữa rơi tuột xuống đất.

“Chết dở .”

“Năm xưa kẻ đã lừa lấy khế đất của ông nội cháu, chính là người họ Tiết.”

16

Khoảnh khắc bác Trần thốt ra “Tiết”, bóng đèn trong phòng chợt chớp nháy một cái.

Không phải mất .

Mà là đường dây thể cũ bị lão hóa, bóng đèn chập chờn lúc sáng lúc tối.

Nhưng chỉ trong một tích tắc đó, lưng tôi vẫn ứa ra một lớp mồ hôi lạnh.

Tôi vội hỏi: “Năm xưa rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Bác Trần ngồi phịch xuống ghế, đặt lên hồ sơ giấy xi măng.

“Ông nội cháu hồi trẻ từng chịu thiệt thòi nặng nề bởi nhà họ Tiết.”

“Thời bấy giờ trong làng chia lại đất đai, thủ tục hỗn loạn, nhiều thứ đều dựa giấy tờ .”

“Lão nhà họ Tiết là Tiết Vạn Tài, mồm mép tép nhảy, rành rẽ mấy trò luồn lách.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.