Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Thứ nhất, vạn môn, tính theo lãi suất gửi kỳ hạn hai , lẽ phải trả tôi mười bốn vạn sáu. Tôi không lãi. Chỉ trả tôi vạn là được.”
Anh cả ngẩng đầu .
“Thứ hai, anh phải ngay tại căn phòng , trước toàn tộc, rõ nguyên nhân thật sự của việc đuổi tôi .”
“Không phải vì tôi gả cho tên nghèo. là vì người muốn nuốt sính lễ của tôi.”
chị dâu cả đột ngột đứng phắt dậy.
“Triệu Tú Cầm, cô đừng——”
“Thứ ba,” tôi nhìn chị dâu cả, “ xong hai việc , tôi sẽ tên.”
“Khoản bồi thường đất tôi được nhận, vạn, tôi không .”
Miệng chị dâu cả há , nhưng không khép được nữa.
Không vạn.
Chỉ vạn và một câu .
Điều còn khiến khó chịu hơn cả đòi .
Bởi vì nó có nghĩa là: tôi chẳng hiếm lạ gì của người.
Thứ tôi muốn là công bằng người nợ tôi suốt hai qua.
Anh cả , không nhúc nhích.
chị dâu cả nhìn Anh cả, rồi nhìn mọi người trong phòng.
Tất cả đều đang nhìn Anh cả.
Anh hai là người đầu tiên tiếng.
“Anh, .”
Anh cả nhắm mắt một chút.
Rồi đứng .
Lưng còng xuống, trông thấp hơn trong ức của tôi một đoạn.
“ …”
Giọng rất thấp.
“ là anh lấy sính lễ của Tú Cầm.”
chị dâu cả “choang” một tiếng, ném luôn cái cốc xuống đất.
“Triệu Kiến Quân!”
không nhìn .
“ vạn ba ngàn hai, mở hàng. Chuyện là thật.”
nhìn tôi.
“Tú Cầm… là anh có lỗi với em.”
Căn phòng yên tĩnh đến mức nghe rõ cả gió thổi ngoài sổ.
Đại bá đặt điếu thuốc xuống.
Đường thúc cúi đầu.
Hàng ghế sau có người khẽ một câu: “ vốn không nên như vậy.”
chị dâu cả túm túi xách đứng dậy.
“ người thích gì thì ! Tôi không quản nữa!”
ngoài.
Vừa đến , đã bị thím Đường ngăn .
“Tôn Lệ, xuống.”
“——”
“ xuống.” Giọng thím Đường không lớn, nhưng rất cứng rắn. “Cả thôn đang nhìn đấy. Bây giờ , sau còn mũi nào gặp người khác?”
chị dâu cả đứng ở , bàn tay khẽ run.
Cuối cùng không nữa.
Quay người trở .
Nhưng không gì.
Mười phút sau, Anh cả viết một bản giải trình.
Ngay trước toàn tộc, tên.
Thừa nhận đã chiếm đoạt sính lễ.
Cam kết trong vòng nửa sẽ trả vạn tệ.
Tôi nhìn tờ giấy .
Lúc tên, tay tôi rất vững.
Phần bồi thường vạn từ việc thu đất, tôi từ bỏ.
Anh cả, chị dâu cả và Anh hai nhìn tôi bút chẳng dừng , vẻ vô cùng phức tạp.
kế toán mười bốn , tôi hiểu quá rõ một chuyện.
Con là con , thể diện là thể diện.
vạn là khoản ngoài ý muốn trên giấy chứng nhận bất động sản có ghi tên tôi.
vạn là sự thật rằng họ nợ tôi.
Tôi muốn vạn là để họ thừa nhận nợ tôi.
Tôi từ bỏ vạn là để với họ rằng tôi không của người.
xong, tôi đứng dậy.
“Tôi đây.”
Không ai cản tôi.
đến , tôi ngoái đầu nhìn một lần.
Anh cả trên ghế, hai tay che .
chị dâu cả ở góc xa nhất, nhìn chằm chằm vào cái cốc bị vỡ dưới đất.
Anh hai đang lau nước mắt.
Tôi quay người rời .
11.
Lúc tôi khỏi thôn ủy, trời vừa lúc .
Gió tháng ba vẫn còn lạnh.
Tôi kéo chặt áo bông.
Không phải chiếc áo của mẹ tôi.
là áo của chính tôi.
Trở về nhà trọ, tôi thu dọn hành lý.
Hai chiếc áo bông xếp chồng nhau, đặt ở trên cùng của chiếc vali.
Điện thoại reo mấy lần.
của chị dâu cả.
Tôi không nghe.
của chị dâu hai.
Tôi không nghe.
Một lạ gọi tới.
“Tú Cầm, tôi là Mã Hồng.”
“Ừ.”
“Chị dâu của em về nhà mẹ đẻ cãi nhau một trận với anh cả em, đập vỡ cả tivi trong nhà.”