Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/gPYF4bKMi

Chân váy midi dáng dài TAMMY chất ren cạp chun sau có lớp lót trong CV450

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8 - Diễn Biến Từ Cái Nhà Cũ

Con tôi bị bệnh, nằm viện nhi nửa tháng, tôi bận không xuể, nhờ bố mẹ giúp trông con một chút, họ nói bệnh viện nhiều vi khuẩn, sợ lây sang con của anh hai.

Tôi bị xe đâm, việc đầu tiên họ tiền bồi thường bảo hiểm của tôi, đó bảo Ngụy Hạo đưa tôi về chăm sóc…

Tôi kể từng chuyện từng chuyện.

hỏi bố mẹ rốt cuộc họ đã với tôi đâu.

16

lẽ đã trút hết những ấm ức trong lòng.

Đêm đó tôi đặc biệt ngon.

Anh cả, anh hai và bố mẹ lẽ vô cùng tệ.

Nhưng tôi đã không quan tâm họ.

Hôm tan , vừa mở cửa tôi liền sững .

Bố mẹ cùng anh cả và anh hai đều đang ngồi trong nhà tôi.

Họ tới.

À.

Tôi nhớ khóa cửa nhà tôi khóa mật mã.

Bố mẹ biết mật mã.

phải mật khẩu cửa .

Anh cả tiều tụy, anh hai cũng mang quầng thâm dưới mắt.

Chuyện dưỡng già của bố mẹ quả thật đã tiêu tốn quá nhiều tinh lực của họ.

Hai nay anh cả và anh hai buộc phải dồn toàn bộ sức lực để giải quyết đề này.

Thấy tôi bước vào, mẹ ấm ức chất rằng bà mới hai , tôi đã chiếm chính của bà.

Tôi gật đầu, nói như lẽ đương nhiên:

“Căn nhà này con với Ngụy Hạo vay tiền mua, bố mẹ không bỏ một đồng. Con nào phải xin ý kiến bố mẹ sao?”

“Bố mẹ nhà anh chị , dám yêu cầu anh cả chị dâu cả nhường chính cho bố mẹ không?”

Mẹ bị tôi chặn họng, vành mắt lập tức đỏ lên.

Anh cả chẳng để ý mẹ đang tủi thân thút thít, trực tiếp nói vào đề:

Anh và anh hai mỗi cho tôi hai năm mươi nghìn tệ, để tôi nhà trước.

căn hai thành căn ba .

Như vậy này bố mẹ vào cũng rộng rãi.

Tôi không lên tiếng.

Tiền đền bù vốn thứ tôi đáng được .

Đừng nói với tôi điều kiện phải cho bố mẹ vào.

Thấy tôi không nói, anh cả tiếp :

“Em cứ nhà trước. được căn nào thì nói với bọn anh, bọn anh tiền.”

Mặt bố mẹ âm trầm.

họ cực kỳ không tán thành chuyện hai anh cho tôi tiền, nhưng cũng không cách nào.

Tôi cười, nói bây giờ tôi muốn năm nghìn tiền đền bù.

được năm nghìn tôi mới nhà.

Anh cả và anh hai nhìn nhau.

Thấy thái độ tôi kiên quyết, mỗi lần lượt hai năm mươi nghìn vào thẻ ngân hàng của tôi.

được tiền, tôi nói chiều sẽ chuẩn bị nhà, bảo họ về trước.

Mấy không cam lòng rời .

Tôi mở thông tin nhà cũ đang bán trong thành phố nghiêm túc.

Tôi thật sự muốn nhà.

Con sắp lên cấp hai, tôi muốn chọn một căn nhà thuộc khu vực trường để con thể học trường cấp hai .

nhiều lần so sánh, tôi nhắm được một căn hộ ba lớn, trường học , môi trường , an ninh , trang trí cũng đẹp.

Chỉ giá hơi cao.

Tôi bàn với Ngụy Hạo cắn răng luôn.

Chỉ vài , cả nhà chúng tôi tới.

Trong thời gian đó, anh cả và anh hai liên hỏi tôi tìm nhà đâu .

Tôi hoàn toàn không trả lời họ.

Tôi đã nghĩ kỹ.

Nghĩa vụ phụng dưỡng bố mẹ, tôi đã tròn.

Phần đời của họ, lượt hai anh tận hiếu.

17

Bố mẹ và hai anh nhanh chóng biết tôi đã nhà nhưng không đón bố mẹ sang.

Ba anh em chúng tôi mở một cuộc họp gia đình nhà anh cả.

Anh cả và anh hai tức giận chất tại sao tôi mua nhà mà không đón bố mẹ qua.

Bố mẹ cũng đầy tức giận nhìn tôi.

Tôi nói tiền đền bù vốn dĩ tôi phải một phần , bây giờ chỉ một phần ba.

Hơn nữa tôi đã chăm sóc bố mẹ hơn mười năm, xét cả tình lẫn lý, phần trách nhiệm của tôi đã đủ.

Ngoài , tôi nói luôn ý của Ngụy Hạo:

“Nếu bố mẹ quay sống nhà con, Ngụy Hạo sẽ ly hôn.”

“Con không muốn ly hôn.”

“Con không muốn con thiếu bố hoặc thiếu mẹ.”

Bố tức giận muốn gọi điện chất Ngụy Hạo.

Tôi mặc kệ, để ông gọi.

Bố đầy giận dữ:

“Ngụy Hạo, dựa vào đâu cậu không cho chúng tôi tới nhà con ?”

Ngụy Hạo đáp:

“Vậy dựa vào đâu bố đem tiền đền bù vốn thuộc về Thư Nhã chia đều cho hai con trai?”

Bố nghẹn một chút tiếp chất :

“Đó chuyện giữa tôi với con , liên quan gì cậu!”

Ngụy Hạo đáp:

“Chỉ căn nhà tài sản chung của vợ chồng chúng tôi!”

“Chỉ bố mẹ sống nhà tôi, tôi cũng đã thực hiện nghĩa vụ chăm sóc bố mẹ.”

“Chỉ tôi không chịu nổi cách bố mẹ trọng nam khinh nữ.”

“Chỉ tôi không muốn tiếp dọn đầu thuốc và tàn thuốc bố vứt lung tung.”

“Chỉ tôi không muốn tiếp nghe bố lớn tiếng quát tháo trong nhà tôi…”

Bố kinh ngạc há hốc miệng.

Ông chưa bao giờ nghĩ rằng Ngụy Hạo, từng bế ông lên xuống cầu thang khi nằm viện, thường im lặng nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa, nói chuyện với ông như vậy.

Mẹ vội cúp điện thoại.

khách chìm vào im lặng chết chóc.

Cuộc họp gia đình lần này cuối cùng cũng chẳng đâu.

đó, anh cả và anh hai từng gọi Ngụy Hạo ngoài nói chuyện.

Tôi không biết họ nói gì.

Nhưng tôi biết chuyện chẳng tiến triển.

Bởi bố mẹ vẫn liên nhắn tin cho tôi, bảo tôi công tác tư tưởng với Ngụy Hạo.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.